Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Quân Hôn – Chương 125

Khế Ước Quân Hôn

Tác giả: Yên Mang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck

Trời cực nóng, mặc áo cao cổ không tay, nhìn thế nào cũng hơi quái dị, mặc dù cổ áo là lụa mỏng, mặc dù cổ của cô thon dài như hươu cao cổ mặc áo cổ đứng rất đẹp, nhưng xem ra vẫn hơi là lạ.

Đi theo bên cạnh Lương Tuấn Đào, cô cúi mặt, hơi ngượng ngùng khi đối diện với mấy người đang huấn luyện.

“Lão đại, sao lại mang chị dâu chạy đến đây phơi nắng?” Phùng Trường Nghĩa đã chạy tới, nói, “Nơi này có Thành Bắc và anh Thạch, còn có em! Mặc dù anh mang chị dâu vào phòng điều hòa nghỉ ngơi, không cần nghĩ đến...” Nói đến đây cậu ta đột nhiên ngừng lại, nhìn Lâm Tuyết mặc áo mỏng cao cổ, lập tức như hiểu ra, “A, em biết rồi!”

Bình thường Lâm Tuyết sợ nhất mồm mép lém lỉnh này của Phùng Trường Nghĩa, thường khiến cho cô lúng túng không thôi. Không đợi anh ta nói xong chuyện nên nói hay không nên nói, liền vội vàng cướp lời: “Cậu thì biết cái gì? Mau làm chuyện của cậu đi! Nhìn Triệu Bắc Thành cũng không nói nhảm nhiều như cậu!”

“Thôi đi, Triệu Bắc Thành thuộc kiểu trầm muộn, nào có công phu mồm mép như em!” Phùng Trường Nghĩa rốt cuộc còn hơi ngượng ngùng với Lâm Tuyết, dứt khoát đưa miệng tiến tới bên tai Lương Tuấn Đào, cười mờ ám hì hì hỏi, “Lão đại có phải vừa rồi làm chuyện này không? Trên cổ chị dâu nhất định có ký hiệu!”

“Cậu cút đi!” Lương Tuấn Đào nhắm một cái tát vào đầu cậu ta.

Khi Phùng Trường Nghĩa đưa miệng tới đã sớm biết sẽ bị ăn tát, lúc này nhanh chóng lui về, cười hì hì nói: “Lão đại thẹn quá thành giận!”

“...”

Bởi vì Phùng Trường Nghĩa mồm mép lém lỉnh, suýt chút nữa lại bởi vì sự kiện áo cao cổ mà dẫn tới vang động không lớn không nhỏ, ở trong sân huấn luyện này không tính có trở ngại gì lớn đủ để khiến cho cô mặt đỏ tới tận mang tai, dù sao chuyện thân mật giữa vợ chồng lộ ra trước mặt người ngoài sẽ khiến cho người ta ngượng ngùng.

Cho nên, Triệu Bắc Thành dùng xe tải kịp thời vận chuyển một xe bia tuyết tới đã phát huy công dụng lớn.

Lâm Tuyết cảm thấy trong tất cả người dưới quyền Lương Tuấn Đào, chỉ có Triệu Bắc Thành đáng tin nhất. Nói nhảm vốn không có, cười giỡn chưa bao giờ nêu ra, vĩnh viễn có nề nếp như vậy, nghiêm túc thi hành từng mệnh lệnh của thủ trưởng. Đỗ Hâm Lôi tìm được người bạn trai như vậy, thật sự là một phúc phận.

Bia lạnh mới vừa nhập về, nhấc chăn bông trùm bên trên ra, dưới ánh mặt trời chói chang thế nhưng lại bốc lên khí lạnh như băng.

“Xôn xao!” Nhìn náo nhiệt như thế này, ánh mắt của tất cả mọi người đều bị xe bia kia hấp dẫn qua, cũng không có ai nghiên cứu vấn đề áo cao cổ của Lâm Tuyết nữa.

“Ăn cơm thôi, buổi trưa có bia ướp lạnh uống!” Triệu Bắc Thành thét lên.

Thật ra thì không cần anh thét, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổi rồi, không kịp chờ đợi qua vây quanh.

Nhà ăn ngoài trời, bố trí trong rừng cây rậm che kín, khi không mưa, không ai chịu vào trong nhà ăn cơm.

Thức ăn đặt trong mười mấy thùng lớn, do công nhân nhà ăn mang tới đây, cấp phần ăn lớn cho mọi người.

Từ khi Lương Tuấn Đào tiếp quản khu vực khai thác mỏ này, thức ăn ở nhà ăn được cải thiện rất lớn, người dân lấy ăn là trời, những thợ đào mỏ này ăn ngon miệng, ăn no bụng, dĩ nhiên càng thêm kính yêu ủng hộ lão đại mới.

Buổi trưa hôm nay, Lương Tuấn Đào căn dặn sớm người ta, bởi vì thấy mọi người huấn luyện vất vả dưới trời nắng gay gắt, cố ý thêm đồ ăn.

Nhìn bữa trưa phong phú, mặt khác mỗi người còn được thêm năm chai bia tuyết, tất cả mọi người sướng đến không khép được miệng.

Công nhân nhà ăn dọn bàn gỗ thật tới, sắp xếp gọn gàng, bàn ăn này đặc biệt chuẩn bị vì các lão đại.

Thức ăn bày trên bàn ăn không thể nghi ngờ càng thêm phong phú, gần như có thể so sánh với đại tiệc của khách sạn cấp sao. Mùi vị món ăn hoàn toàn phù hợp với người Trung Quốc, nói chính xác hơn là phù hợp với khẩu vị của Lâm Tuyết.

Đầu bếp do Lương Tuấn Đào mang từ trong nước tới, làm thức ăn đều đón khẩu vị Lâm Tuyết, bữa cơm buổi trưa này vốn không chuẩn bị phần Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào mới truyền đạt chỉ thị, đồ ăn bàn ăn tập thể cũng muốn chiếu theo khẩu vị của Lâm Tuyết để làm.

Thạch Vũ ngồi ở vị trí khách quý của Lương Tuấn Đào, lúc này mang theo con gái Mộng Mộng tới đây dùng cơm, anh vốn định ngồi bên cạnh Lương Tuấn Đào, nhưng bởi vì Mộng Mộng nhất định đòi Lâm Tuyết ôm, anh định đổi sang ngồi bên cạnh Lâm Tuyết.

“Mộng Mộng tìm Lâm Tuyết ôm, anh không tìm cô ấy ôm, qua đó làm gì?” Lương Tuấn Đào vội ngăn lại nói.

Thạch Vũ vừa định đứng dậy không thể làm khác hơn là ngồi lại chỗ cũ, sắc mặt mơ hồ hơi không vui.

“Anh Thạch, nếm thử món ăn Trung Quốc của tụi em một chút, xem có phải có mùi vị hơn đồ ăn địa phương không!” Triều Bắc Thành mở một chai bia tuyết, đặt vào trong tay Thạch Vũ, lại mở một chai nữa cho Lương Tuấn Đào.

Không ai dùng ly, toàn bộ phóng khoáng tu chai.

“Nói chuyện không phải khách khí sao? Nguyên quán anh Thạch cũng ở Trung Quốc, chúng ta cùng một cội sinh ra mà!” Phùng Trường Nghĩa vội vàng gắp một đầu cá cho Thạch Vũ, tỏ vẻ tôn kính.

Lương Tuấn Đào trăm phương ngàn kế thu mua Thạch Vũ, người dưới quyền của anh dĩ nhiên cũng chỉ nghe lệnh lão đại, lấy lòng Thạch Vũ là thượng sách.

Nạp Ngõa có vẻ rất không thoải mái, liền hậm hực cầm một chai bia mở ra, cắm đầu cắm cổ uống. Anh là tai mắt của Tào Dịch Côn nằm vùng bên cạnh Lương Tuấn Đào, nhất định phải bất cứ lúc nào cũng chú ý tới động tác và chí hướng của bọn họ.

“Tôi cũng người gốc Hoa, giống như mọi người, cùng một cội sinh ra, lời khách sáo đừng nói nữa, nào cạn một chai!” Thạch Vũ cầm chai bia lên cụng một cái với Triệu Bắc Thành, lại cụng một cái với Phùng Trường Nghĩa, chỉ không cụng với Lương Tuấn Đào, giống như để ý đối phương vừa mới ngăn cản.

Cố tình “Phương lão đại” hết sức có nguyên tắc, chính là không chịu theo ý Thạch Vũ để cho anh ta ngồi bên cạnh vợ mình. Đều nói lòng phụ nữ nhạy cảm, thật ra thì lòng đàn ông cũng nhạy cảm giống vậy, nhìn anh để ý hay không thèm để ý. Chỉ cần để ý rồi, gió thổi cỏ lay gì cũng có thể phát hiện.

Ánh mắt Thạch Vũ luôn hữu ý vô ý lưu luyến trên người Lâm Tuyết, làm đàn ông, anh biết ánh mắt nóng rực này có ý tứ gì.

Hừ, không cụng “Chai” với anh thì không cụng, anh quyết tâm vạch rõ giới tuyến giữa vợ và Thạch Vũ, vấn đề nguyên tắc không thể mơ hồ, tránh cho lần nữa xảy ra dụ dỗ vợ anh ra cửa làm mất lại xảy ra chuyện gì. Hơn nữa... Thủ trưởng Lương “Ích kỷ” nghĩ trong lòng, dù thế nào đi nữa anh sẽ nhanh chóng trở về nước với vợ, nhiệm vụ lôi kéo Thạch Vũ vẫn cứ giao cho Triệu Bắc Thành làm đi.

Không khí trên bàn nhìn như náo nhiệt nhưng thật ra mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được, chỉ có quan hệ giữa Lâm Tuyết và Mộng Mộng tương đối thuần túy.

Gỡ cua đồng cho Mộng Mộng, Lâm Tuyết nói cho cô bé biết: “Cua đồng ở chỗ dì, ăn rất ngon đấy! Nếu như con có thể trở về cùng dì, thì có thể nếm được!”

“Dì Lâm Tuyết, nhà của dì ở đâu?” Mộng Mộng vừa ăn thịt cua đồng ngon lành, vừa tò mò hỏi.

“Ở Trung Quốc!” Lâm Tuyết khoa chân múa tay với cô bé, “Quốc gia thật lớn, chính là chỗ tổ tiên của con ở!”

“Nơi đó rất đẹp sao?” Mộng Mộng ngoẹo đầu nhỏ, hỏi.

“Dĩ nhiên! Kinh đô có rất nhiều danh thắng cổ tích, có muốn đi chơi không? Cùng về với dì? Dì đưa con đi nhà trẻ học, sang năm có thể lên tiểu học rồi!” Lâm Tuyết thật sự không bỏ được Mộng Mộng, cô bé thông minh xinh đẹp như vậy bị mai một ở vùng đất hoang dã này thật sự không thích hợp, hơn nữa mắt thấy cô bé đã đến tuổi đi học lớp một rồi.

“Dĩ nhiên muốn rồi!” Mộng Mộng vỗ tay nhỏ bé, trong đôi mắt to tràn đầy chờ mong và hy vọng, chỉ có điều cô bé lo lắng một vấn đề thực tế, “Vậy cha có thể đi cùng Mộng Mộng không?”

“Cái này...” Lâm Tuyết khẳng định cha con không thể đi được, chỉ có điều lời này phải thay đổi cách nói, “Hay là đi hỏi cha con một chút đi!”

Mộng Mộng vội vàng hỏi Thạch Vũ đang uống bia, “Cha, con muốn cùng dì Lâm Tuyết trở về quê của dì ấy, cha đi cùng có được không?”

“Sao cha có thể đi cùng?” Mắt Thạch Vũ liếc trộm Lâm Tuyết, cau mày nói với con gái, “Ngoan, đừng làm rộn!”

“Không đâu, con muốn đi mà!” Mộng Mộng lại làm nũng, trong ấn tượng chỉ cần bé làm nũng yêu cầu làm chuyện gì, cha đều sẽ trăm phương ngàn kế thỏa mãn yêu cầu của mình, “Con thích dì Lâm Tuyết, muốn ở cùng một chỗ với dì ấy! Cha, cha để dì Lâm Tuyết làm mẹ con có được không? Như vậy chúng ta có thể vĩnh viễn đi cùng dì ấy rồi!”

Đồng ngôn vô kị, nhưng lời nói cũng có hiệu quả quá kinh ngạc, mấy người đàn ông đang bàn luận viển vông ngửa đầu uống thả cửa trên bàn đều ngây ngốc, trong lúc nhất thời không khí yên tĩnh quỷ dị.

Lương Tuấn Đào dẫn đầu đánh vỡ yên lặng lúng túng, quay đầu tuyên bố với Mộng Mộng: “Cô nhóc, dì Lâm Tuyết là vợ chú, không thể làm vợ cho ba con được! Con chính là tìm các dì khác làm mẹ con đi!”

“Không chịu!” Mộng Mộng chu cái miệng nhỏ nhắn, hơi không vui nhìn Lương Tuấn Đào nói, “Không cho phép chú giành dì Lâm Tuyết với con! Con muốn dì ấy làm mẹ con, chú vẫn tìm người khác làm vợ đi!”

“Khụ!” Phùng Trường Nghĩa bị sặc bia, ý vị khụ.

Thạch Vũ vẫn không nói gì, càng không ngăn cản ý tứ của đứa bé, chỉ từ từ uống bia.

Những người khác cảm thấy không khí trở nên hơi quỷ dị, cũng không dám tùy tiện mở miệng nói chuyện. Nạp Ngõa muốn nhân cơ hội mở miệng khích bác mấy câu, nhưng nghĩ đến cảnh cáo của Lương Tuấn Đào với mình, nói anh còn dám lỡ mồm nói bậy nữa thì sẽ trực tiếp giết chết anh, nên không dám quá càn rỡ.

Dù sao Lương Tuấn Đào và Tào Dịch Côn cung là bạn thân, anh ta nhất thời mất hứng đập chết Nạp Ngõa, cho dù Tào Dịch Côn tức giận cũng không thể làm gì. Nạp Ngõa nhiều nhất chỉ là con chó nhỏ của Tào Dịch Côn mà thôi, chủ nhận thích nữa coi trọng nữa, cũng sẽ không vì một cái mạng chó mà trở mặt với bạn thân.

“Mộng Mộng, trong bụng dì có em bé rồi, con sờ đi!” Lâm Tuyết sợ Lương Tuấn Đào và Thạch Vũ va chạm trước mặt mọi người, vội vàng dời lực chú ý của đứa bé đi. Cô kéo tay nhỏ bé của Mộng Mộng sờ lên bụng còn bằng phẳng của mình, cười nói, “Con đoán đi, dì sinh em trai hay em gái?”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Quân Hôn
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...