Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Quân Hôn – Chương 103

Khế Ước Quân Hôn

Tác giả: Yên Mang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck

Lâm Tuyết cảm thấy Lương háo sắc càng ngày càng tệ rồi! Tối hôm qua “Ngầm mà không bắn” để cho anh ngoài ý muốn phát hiện cô khát vọng anh, lúc ấy ý loạn tình mê của cô khiến cho anh nhớ kỹ, tối nay lại diễn lại trò cũ, lại tìm mọi cách vỗ về chơi đùa cô, chính là không chịu cho.

“Anh...” Lâm Tuyết giận đến dùng sức nhéo anh, đã muốn đến khó chịu chết được! Đồ hư hỏng này, càng ngày càng hư! Yêu kiều thở hổn hển, nụ cười của cô như mây ửng hồng, rồi lại thật sự không thể nói ra khỏi miệng lời đòi hỏi!

“Quai, tiểu quai *!” Lại giống như lúc quan hệ thường ngày, anh đều thích lấy những danh hiệu kỳ kỳ quái quái cho cô, “Cầu xin gia một tiếng, sẽ cho em!”

(*) quai: ngoan, láu lỉnh, thông minh

Muốn cô cầu xin anh? Đồ gia hỏa thích kéo rắm thúi kia càng đắc ý hơn, sau này nhất định sẽ lấy chuyện này ra giễu cợt cô! Không được, nhất định phải chịu đựng, không chịu khuất phục! Cô hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn anh, ác độc chất vấn: “Có phải mệt muốn chết rồi không? Không được?”

“...” Lại dám chất vấn năng lực của anh? Thật sự không thể nhẫn! Thủ trưởng Lương nổi giận, lập tức không hề khách khí công thành chiếm đất để cho cô kiến thức được hơi sức vô cùng thần dũng của anh!

“Ưm!” Lâm Tuyết hơi không chịu nổi anh đột nhiên xâm chiếm, hơn nữa còn lực lớn như vậy, liền hung ác nhéo anh một cái, sẵng giọng, “Heo, nhẹ chút!”

“Ai là heo? Gia là cọp, ăn em!” Anh hung hăng hôn cô, nhưng không lập tức ăn ngấu ăn nghiến, mà cười xấu xa hỏi, “Thèm hay không thèm? Hả? Có muốn để gia ăn em không?”

Đồ lưu manh háo sắc này rốt cuộc đạt đến cấp độ boss rồi! Lâm Tuyết dứt khoát diễn lại trò cũ với anh, dùng ánh mắt khinh thường liếc nhìn anh, hừ lạnh: “Anh rốt cuộc có được hay không đây? Không được chị đây buồn ngủ!”

“Em ngủ! Có thể ngủ về sau gia sẽ không lên trên em!” Đây quả thật là miệt thị trần trụi Lương lão nhị anh, anh không để cho cô nhớ sự lợi hại của anh, sẽ viết ngược tên lại!

“A, anh... Có thể đừng cầm thú như vậy không!” Phép khích tướng dùng hơi quá, cô không chịu nổi! Người này, hoặc mè nheo, hoặc nôn nóng, giống như đói bụng ngàn năm vậy!

“Cho em một chút dạy dỗ, xem lần sau còn dám hoài nghi năng lực của gia nữa không!” Anh nghiêm nghiêm thật thật đè lên cô, bắt đầu hung ác thưởng thức con cừu nhỏ tươi non này!

Thật ra thì tối hôm qua thèm mà không được ăn đâu chỉ có cô? Anh cũng sắp khiến lão nhị nghẹn hỏng! Lúc đó trong lòng anh nảy sinh ý nghĩ ác độc, tối nay nhất định phải bù lại gấp bội, ăn đủ ăn đã nghiền!

Vì vậy, một đêm này, Lâm Tuyết bị con cầm thú nào đó lột da hủy xương, nuốt hoàn toàn ngay cả cặn bã cũng không còn! Thậm chí đến cuối cùng ngủ như thế nào, cô đều không nhớ rõ! Chỉ nhớ rõ trong lòng vẫn còn buồn bực con cầm thú này rốt cuộc làm từ chất liệu đặc biệt gì? Sao anh lại không mệt chứ?

Tình ái chất lượng cao có trợ giúp nâng cao chất lượng giấc ngủ, cho nên, cả đêm gần như Lâm Tuyết không hề mộng mị, khi tỉnh ngủ có cảm giác ngọt ngào, mở to mắt bên trong phòng đã sáng trưng.

Kim giờ đồng hồ treo trên vách tường chỉ chín giờ rồi! Lâm Tuyết vội vàng trở mình một cái ngồi dậy, chăn thật mỏng chảy xuống từ trên thân, lộ ra thân thể đầy vết yêu.

Lương Tuấn Đào con cầm thú kia mỗi khi động đực đều sẽ không kịp chờ đợi mà xé rách quần áo của cô, kết quả quần áo tối hôm qua thay lại bị anh xé rách. Hết cách rồi, Lâm Tuyết không thể làm gì khác hơn là thân thể trần truồng đi về phía tủ quần áo tìm kiếm.

Quần áo đều mang từ trong nước ra, hơn nữa đều do đơn vị mua căn cứ theo số đo mọi người, mỗi người đều có năm sáu bộ đồ theo quý, đây thuộc trang phục quân đội dự bị! Nhưng cứ theo tiết tấu xé rách này tiếp, đoán chừng không bao lâu nữa cô sẽ phải bọc ga giường ra cửa.

Thay một áo mỏng, cộng thêm một quần bằng vải 50% bông, ăn mặc rất khiêm tốn lại mát mẻ. Rửa mặt rồi, cô đi ra phòng ngủ, một chiến sĩ bưng thức ăn sáng tới cho cô.

“Khi lão đại ra ngoài dặn dò nhất định để chị dâu ăn gì đó!” Vị chiến sĩ kia nói xong cũng lui xuống.

Thấy bữa sáng ngon miệng phong phú đều là món cô thích, Lâm Tuyết khẽ mỉm cười. Trước khi đi, lo lắng đến khả năng bọn họ không thích ứng được khẩu vị thức ăn địa phương, Lương Tuấn Đào cố ý yêu cầu đơn vị điều một đầu bếp từ ban cấp dưỡng đi theo, như vậy mỗi bữa cơm có thể ăn được đồ ngon miệng.

Dĩ nhiên, Lâm Tuyết biết anh làm tất cả cũng vì cô! Nếu không, trước kia khi Lương Tuấn Đào ra nước ngoài làm nhiệm vụ, chưa bao giờ nghe nói anh còn mang theo đầu bếp đi!

Uống nửa chén cháo gà xé sợi, trước kia đây là món cô thích nhất, nhưng sáng sớm hôm nay không biết vì sao ăn lại có cảm giác hơi dầu mỡ!

Hai ngày nay khẩu vị không tốt lắm, cô cho rằng thủy thổ không hợp, qua một thời gian ngắn nữa sẽ tốt, không ngờ thật sự giống như có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng.

Như thế này để Vân Phàm kiểm tra một chút, không được thì uống chút thuốc đi! Cô thầm nghĩ trong lòng, nhưng thời gian không còn sớm, hay là đi thăm Mộng Mộng trước, trở về lại nói.

Miễn cưỡng ăn xong bữa sáng, thật ra cũng không ăn bao nhiêu. Bởi vì cảm giác béo ngậy nên chỉ uống nửa chén cháo gà xé sợi, ăn miếng bánh mỳ cùng mấy gắp rau xào.

Buông chén đũa xuống, Lâm Tuyết đứng dậy đi ra tủ quần áo lấy bộ váy nhỏ làm cho Mộng Mộng ra, cẩn thận gấp gọn lại, bỏ vào trong túi nhựa, lúc này mới cầm lấy ra cửa.

Tam giác vàng nóng bức một năm bốn mùa đều không thiếu ánh mặt trời mãnh liệt chiếu xuống hàng ngày, hàng năm cây xanh bao quanh, cỏ xanh tươi tốt um tùm, hoa tươi nở rộ, không có biến hóa mùa rõ ràng.

Từ chỗ ở đến khu nhà thợ đào mỏ, khoảng cách đi bộ cũng không ngắn, mặc dù mới hơn chín giờ sáng, chờ khi Lâm Tuyết đến khu nhà thợ đào mỏ thì đã mồ hôi đầy đầu.

Thời gian này, những thợ đào mỏ cũng đi đãi cát, cho khắp khu nhà ở đều rất yên tĩnh. Từng hàng nhà ngói ngược lại rất chỉnh tề, chỉ có điều cửa phòng đa số nửa đóng, không khóa lại, dù sao bên trong cũng không có gì đáng giá.

Lâm Tuyết đi tới một cửa trong đó nhìn xem coi như sạch sẽ chút, khẽ gõ một cái.

Rất nhanh, có người chạy tới mở cửa, cửa phòng mở ra, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn đầy vui sướng.

“Dì Lâm Tuyết!” Mộng Mộng vui vẻ chạy đến, ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn uất ức nhíu lại, “Con đợi dì thật lâu!”

Lâm Tuyết cúi người ôm lấy Mộng Mộng, áy náy nói: “Xin lỗi, dì ngủ quên!”

Đều do Lương Tuấn Đào! Nếu không phải tối hôm qua anh chơi đùa cô ác như vậy, làm gì có chuyện sáng nay ngủ thẳng tới chín giờ. Dĩ nhiên, lý do này không thể nói với Mộng Mộng.

“Dì, con cho dì ăn món ngon!” Đôi mắt to đen nhánh của Mộng Mộng chớp chớp hưng phấn, nhìn thấy dì Lâm Tuyết là một chuyện vui nhất của bé!

“Món ngon gì?” Lâm Tuyết tỏ vẻ rất hứng thú, vừa nói chuyện đã ôm đứa bé vào trong phòng.

Chỗ Thạch Vũ ở có ba gian phòng, hai gian phòng ngủ trống không một gian làm chỗ chứa đồ lặt vặt, một gian phòng ngủ khác là phòng ngủ của anh và con gái, bên ngoài một gian lớn, vừa làm phòng khách vừa làm phòng bếp, bên trong phòng đen thui như mực, chỉ có điều điều kiện ở coi như tốt hơn những thợ đào mỏ khác, tối thiếu anh có chỗ ở độc lập, mà phần lớn thợ đào mỏ đều ở trong phòng thông nhau, có chỗ ngay cả giường cũng không có, chỉ có thể ngả ra đất nghỉ.

Lâm Tuyết để Mộng Mộng xuống, đứa bé liền chạy tới trước bàn ăn, nhấc cái chén ra, sau đó múc một đĩa thịt hươu kho tàu đặt trước mặt Lâm Tuyết, như hiến vật quý nói: “Cha con làm đó, mùi vị rất thơm! Còn nóng, dì nếm thử một chút!”

Mùi vị quả thật rất thơm, đồ hoang dã có mùi thơm đặc biệt, là mùi mà bất kỳ súc vật nuôi nhốt nào cũng không thể so sánh!

“Ngửi cũng rất thơm!” Khó chối bỏ thịnh tình của đứa nhỏ, mặc dù Lâm Tuyết rất không có khẩu vị, nhưng cô vẫn dùng đũa gắp một miếng lên đút vào trong miệng.

“Như thế nào?” Mộng Mộng mong đợi hỏi, mắt to sáng lên nhìn cô.

Gắng sức nuốt xuống, cô khẽ mỉm cười với cô bé: “Ăn thật ngon!”

“Vậy dì ăn cả đĩa này đi! Kỹ thuật bắn súng của cha con rất tốt, cha thường đi săn hươu!” Mộng Mộng đẩy cả đĩa thịt hươu tới trước mặt Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết vội nói: “Dì đã ăn no, hôm nào trở lại ăn đi!” Ăn thật sự không có khẩu vị, không ăn lại sợ làm tổn thương con bé, nên vội vàng lấy túi nhựa ra quơ quơ trước mặt Mộng Mộng, cố ý thần bí nói: “Đoán thử coi, bên trong là quà gì?”

Còn có quà sao! Mộng Mộng càng vui vẻ hơn rồi! Mắt to cong cong, tròng mắt dưới hàng mi thật dày chớp chớp giống như ngọc đen óng ánh, đáp giòn tan: “Là quần áo mới!”

“Mộng Mộng thật thông minh!” Lâm Tuyết thán phục sờ đầu nhỏ của cô bé, sau đó lấy cái váy ở trong túi nhựa ra mở ra trước mặt cô bé, hỏi, “Như thế nào? Đẹp không!”

Mộng Mộng kích động đến nói không ra lời! Quá đẹp! Cô bé nằm mơ cũng muốn có một bộ váy, nhưng mà... Cha rất ít đi lên trấn trên, thỉnh thoảng để cho người mang cho bé một bộ quần áo, không phải rộng chính là chật, khó có được mặc vừa người!

Mắt to y hệt ngọc đen sáng trong suốt, bé vui vẻ đến gần như phát khóc! Khi cầm lấy váy, không vội mặc thử, mà nói với Lâm Tuyết: “Dì Lâm Tuyết, dì ngồi xổm xuống được không? Con có lời muốn nói với dì!”

Lâm Tuyết liền ngồi xổm xuống, cười nói: “Nói đi!”

Mộng Mộng hôn một cái lên gò má Lâm Tuyết, sau đó cầm váy đi vào trong phòng ngủ rồi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Quân Hôn
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...