Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Phò Mã – Chương 98

Khế Ước Phò Mã

Tác giả: Bút Phong Tung Hoành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

98.

Khúc Phi Khanh không ngừng liếc mắt đưa tình với Cố Vân Cảnh. Là một người đẹp quyến rũ, đàn ông bình thường không cưỡng lại được sự cám dỗ của nàng, rối rít quỳ dưới váy của nàng. Cố Vân Cảnh lại ngoại lệ. Tình ý của bà chủ Khúc không có tác dụng với nàng. Đàn ông bình thường khi thấy Khúc Phi Khanh đều thèm chảy nước miếng, bất quá thèm thuồng thế nào cũng không dám làm gì vượt khuôn, vì kiến thức qua thủ đoạn và quyết đoán của nàng. Khúc Phi Khanh rất hưởng thụ cảm giác được sùng bái lại không chiếm được này. Chỉ cần vứt mị nhãn đã tán tỉnh được những gã xấu xí kia. Cho tới khi đụng phải Cố Vân Cảnh, mị lực mất linh, Khúc Phi Khanh thấy mất mát nhè nhẹ. Nàng là người kiêu ngạo, không thể chịu đựng được sự làm ngơ.

Khúc Phi Khanh xê dịch thân thể cách Cố Vân Cảnh gần hơn, khoác vai đối phương, cười nói:

"Công tử, ta không đẹp ư?"

Cố Vân Cảnh run run, khẽ nghiêng người tránh đi và dời tay Khúc Phi Khanh, lúng túng nói:

"Cô nương hiểu lầm. Ta đến Vạn Xuân Lâu chỉ là muốn an tĩnh uống rượu mà thôi."

"Thôi đi, ai mà tin?" Khúc Phi Khanh nói. "Một chút xảo ngữ của đàn ông các người ta còn không rõ à? Ngươi không cần làm ra vẻ nghiêm chỉnh làm chi."

Cố Vân Cảnh càng cự tuyệt, Khúc Phi Khanh càng xông tới.

"Coi như ta gian xảo đi. Nhưng thật ngại, ta cũng không thích ngươi."

Sắc mặt Khúc Phi Khanh sa sầm. Chưa từng, chưa từng có ai dám nói không thích nàng! Khúc Phi Khanh cười lạnh:

"Xin hỏi công tử ưa thích cô nương như thế nào? Ta đi chọn cho ngươi."

Cố Vân Cảnh chỉ chọn Tiêu Mộ Tuyết. Người khác trong mắt nàng có thể nói là không màu không vị. Có điều, vì tránh đi Khúc Phi Khanh, Cố Vân Cảnh nói:

"Ta thích cô nương điềm đạm vừa rồi theo ta uống rượu."

... Khúc Phi Khanh bị đả kích không nhỏ, gương mặt quyến rũ xuống sắc như trời mưa dầm dề, song người còn chưa nói gì, có công tử bên cạnh đã lên tiếng:

"Ê lão già, không cần cầm gương soi lại mình à? Bà chủ thiên tiên chịu hạ mình uống rượu cùng ngươi, ngươi còn không biết tốt xấu phật hảo ý nàng? Ngươi ngươi ngươi, lý nào như thế?!" Công tử ca buột miệng mắng, "Bay đâu, giáo huấn thứ có mắt như mù này cho ta!"

Vị công tử mặt mày nhợt nhạt ấy tên là Ngô Vị, nhà Định Văn Bá. Định Văn Bá có hai người con trai, con trưởng là Ngô Hạo, con thứ là vị trước mắt. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã với Lữ Trọng, chuyên ăn chơi đàn đúm, háo sắc như mạng. Mà nhắc tới cũng kỳ quái. Ngô Vị xưa nay chỉ đùa giỡn với con gái, nhưng sau khi quen biết Khúc Phi Khanh hoa hoa công tử vậy mà biến hình thành si tình hán một cách khó tin. Hắn không ăn chơi trác táng nữa mà là mỗi ngày đều đến Vạn Xuân Lâu, mặc cho Khúc Phi Khanh một tháng chỉ xuất hiện một lần.

Ngô Vị là người hâm mộ Khúc Phi Khanh, Lữ Trọng thường xuyên thuyết phục Ngô Vị rời xa Khúc Phi Khanh đi, chỉ là mị lực của đối phương quá lớn, Khúc Phi Khanh chỉ cần ngoắc hắn lại, tùy ý cười vài tiếng, Ngô nhị công tử hồn phách bay đi mất.

Ngô Vị một mực biểu đạt sự ái mộ của mình với Khúc Phi Khanh, thường xuyên đến Vạn Xuân Lâu vung tiền như rác, và chỉ cần là Khúc Phi Khanh phân phó hắn không nói hai lời đi làm; dù không làm được cũng sẽ lo liệu.

Ngô nhị công tử luôn muốn phát sinh chút quan hệ với Khúc Phi Khanh bất quá nguyện vọng này không thực hiện được bởi vì ngay cả một cái ôm người ta cũng chưa từng bố thí cho hắn. Nay, nữ thần trong lòng ôm ấp yêu thương một gã thô thiển khiến Ngô Vị khó chịu, mà điều làm hắn nuốt không trôi là gã thô thiển ấy không có lĩnh tình!! Nếu không xả tức dùm cho Khúc Phi Khanh, Ngô Vị khó bình.

"Hảo ý của Ngô công tử, Phi Khanh cảm kích, bất quá việc này không có nghiêm trọng như vậy, vẫn là để ta xử lý tốt hơn. Khách quan chỉ là nói đùa với ta, Ngô công tử đừng để ở trong lòng." Khúc Phi Khanh nói.

Cố Vân Cảnh đã nghe qua xú danh của Ngô Vị, cũng là một thằng khó chơi, nếu xung đột thật không chừng sẽ bị lộ. Mặc dù không thích Khúc Phi Khanh nhưng không thể phủ nhận đối phương vẫn là giải vây giúp nàng.

Từ thần thái cùng biểu lộ của Ngô Vị, Cố Vân Cảnh thấy người này tương đối mê luyến Khúc Phi Khanh. Và người cuồng si nổi giận nhất định rất đáng sợ. Nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện.

"Bà chủ tuyệt sắc giai nhân, nể mặt uống rượu với ta, thật là bỉ nhân phúc khí. Ta trông mong còn không được, làm sao nhẫn tâm cự tuyệt? Chúng ta vừa rồi đúng là nói đùa." Cố Vân Cảnh nói.

"Ngô công tử, ngươi đi uống rượu đi, đừng bởi vì chuyện này mà mất hứng." Khúc Phi Khanh nói.

"Nhưng, nhưng... Ta..." Ngô Vị không phục, dựa vào cái gì Khúc Phi Khanh bênh vực người xa lạ?

Khúc Phi Khanh đối Ngô Vị cười một tiếng: "Đi đi."

Chỉ cần Khúc Phi Khanh tung mị nhãn, năng lực suy nghĩ của Ngô nhị công tử lao thẳng xuống dốc không phanh ngay, trong đầu không còn nghĩ được gì khác, chỉ nhìn thấy ánh mắt yêu diễm, nhiếp nhân tâm phách tại trước mặt. Ngô Vị vội vàng gật đầu:

"Được, ta nghe ngươi."

Ngô Vị ngoan ngoãn ngồi xuống, lẳng lặng uống rượu, ánh mắt phức tạp nghiêng nhìn phương hướng hai người Cố Vân Cảnh.

"Ngô công tử thâm tình quá." Cố Vân Cảnh nói.

"Có lẽ đi. Chỉ tiếc si tâm đặt sai chỗ." Khúc Phi Khanh nói.

"Dị kiếm vô giá bảo vật, khó được hữu tình lang. Bà chủ không suy nghĩ lại ư? Ta thấy Ngô công tử ăn mặc không tầm thường, tuỳ tùng đi theo đông đảo, phô trương rất lớn, chắc hẳn là nhà giàu. Bà chủ sánh đôi với hắn cũng không thiệt thòi."

Khúc Phi Khanh cười, chế nhạo nói:

"Ta không thích sánh đôi với hắn, nhưng ngược lại là muốn sánh đôi với ngươi."

"Ta?" Cố Vân Cảnh chỉ vào mình, kinh ngạc nói, "Bà chủ đùa ư? Trung niên thô thiển như ta, không quyền không thế, làm sao lại vào mắt ngươi?"

Từ lúc Cố Vân Cảnh vào cửa, Khúc Phi Khanh đã chú ý đến. Vạn Xuân Lâu mở cửa làm ăn, khách hàng mỗi ngày lui tới vô số, nhưng không một ai cho Khúc Phi Khanh thấy được khí chất giống như Cố Vân Cảnh - không giống bình thường, không có kiêu căng, không có dâ.m dục, trái lại là cơ trí, trầm ổn, không nóng không vội, như một người từng trải, tâm thái bình ổn đối đãi thế giới này. Khúc Phi Khanh bị loại khí chất này hấp dẫn nên khi đụng mặt lúc ở trên lầu, nàng mới biết mắt người cũng có hương vị như thế. Bởi vậy nàng mới đến đây tiếp xúc.

Khúc Phi Khanh nhấp rượu, cười nói:

"Quyền thế có làm được gì? Chỉ là mây bay."

"Thế nhân bận rộn đều là vì chữ lợi. Không ngờ bà chủ giác ngộ cao như vậy, bội phục bội phục." Cố Vân Cảnh chắp tay cười, hỏi, "Nếu bà chủ không quan tâm quyền thế, vậy sao hao tổn tâm cơ kinh doanh nơi này?"

Sắc mặt Khúc Phi Khanh lơ đãng biến đổi. Cố Vân Cảnh tuệ nhãn hết sức chăm chú quan sát đối phương biến hóa. Khúc Phi Khanh có gì trên mặt, Cố Vân Cảnh đều thu hết vào mắt.

Cố Vân Cảnh mới chỉ là thăm dò, đã đạt được mục đích, nó:

"Vạn Xuân Lâu phồn thịnh thế này, chắc hẳn giàu đến chảy mỡ. Bà chủ, ta thấy ngươi khẳng định mỗi ngày đếm tiền đến bong gân đi?"

"Con người là mâu thuẫn. Mặc dù ta không xem trọng tiền tài, nhưng cũng không đại biểu ta không muốn đi kiếm." Trong lời nói Khúc Phi Khanh lộ ra nhàn nhạt cảm khái, "Nhiều khi, chuyện chúng ta làm đúng lúc trái với dự tính ban đầu."

Cố Vân Cảnh cười: "Xem ra bà chủ có rất nhiều cảm khái. Ta còn tưởng rằng người giống như ngươi một mực sống ở trên mây, không biết đến thế tục gian nan và bất đắc dĩ."

Khúc Phi Khanh đờ ra, cười cười. Tiếu dung mang theo vài phần chế giễu. Không biết là đang cười Cố Vân Cảnh, hay đang cười mình.

"Công tử thật biết nói đùa. Ăn ngũ cốc uống thanh lộ, ăn khói lửa nhân gian, nào sẽ không ưu sầu phiền não?"

"Bà chủ có phiền não gì có thể nói, ta sẽ cố gắng giảng giải."

Ngoại trừ nghiêm túc nói chuyện với sư phụ Hoàng Phủ Vân, nhiều năm qua Khúc Phi Khanh nói chuyện với những người khác đều là đùa cợt, xưa nay nàng không có đứng đắn nói chuyện với bất kì người đàn ông xa lạ nào như thế này.

Cố Vân Cảnh vừa rồi vô tình để Khúc Phi Khanh cảm giác như gặp được bạn – khái niệm này đối với Khúc Phi Khanh thật có chút xa vời. Từ nhỏ đến lớn, nàng gánh vác rất nhiều, thân mang trọng trách trên lưng cứ thế mà đi, chưa từng hưởng thụ được cái gọi là bạn bè quan tâm hay tình ý. Có lẽ bởi vì thiếu khuyết cho nên sẽ muốn có được. Cố Vân Cảnh cũng chỉ vô tình đụng chạm đến nỗi lòng của nàng.

Khúc Phi Khanh nhíu mày cười:

"Tâm sự con gái, công tử muốn biết?"

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Phò Mã
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...