Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Phò Mã – Chương 81

Khế Ước Phò Mã

Tác giả: Bút Phong Tung Hoành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

81. Vào tù

Nếu muốn truy cứu, Lữ Trọng phạm tội nghiêm trọng hơn Đào Sách, vậy còn lưu tình? Nếu Tiêu Quan không chấp thuận Đào Thận thỉnh cầu thì cũng quá bất công.

"Đã Võ an hầu cũng cảm thấy Đào Sách có chỗ kỳ quặc, trẫm chuẩn thỉnh cầu của khanh." Tiêu Quan trầm ngâm nói.

Chiêu vương phi là người bị hại, hận không thể xử quyết Lữ Trọng ngay lập tức, nghe Hoàng đế còn khoan dung Lữ Trọng thì không phục.

"Phụ hoàng, nhi thần có ý kiến." Chiêu vương phi quỳ rạp xuống đất, khóc thút thít nói, "Phụ hoàng tha hắn như vậy nhi thần còn mặt mũi nào để sống?"

Tiêu Quan nhìn xem Chiêu vương phi kinh hãi quá độ, hoa dung thất sắc thì không đành lòng. Nàng là con dâu Lệ quý phi, Tiêu Quan xưa nay khá hậu đãi với nàng. Lại thêm thị đã có thai, Hoàng đế càng ân sủng có thừa, không có việc gì cũng hay ban thưởng các loại kỳ trân dị bảo.

"Chiêu vương phi, con..." Tiêu Quan nói, " việc này con chịu ủy khuất, trẫm sẽ trả công đạo lại cho con. Trẫm không phải là muốn bỏ qua cho Lữ Trọng, chỉ là chuyện hôm nay quả thật kỳ quặc. Trẫm muốn tra rõ. Nếu Lữ Trọng không bị hãm hại, người đầu tiên trẫm giết chính là hắn!"

"Tông Nhi, Chiêu vương phi đang có mang, con mau đỡ nàng."

Chiêu vương phi còn muốn trình bày, Tiêu Tông đã kéo áo nàng, thấp giọng nói:

"Cậu nói chuyện này có ẩn tình, chúng ta điều tra xong hãy lại nói. Nàng yên tâm, vi phu nhất định làm chủ cho nàng."

Tiêu Tông đã mở miệng, Chiêu vương phi chỉ có thể nghe theo.

"Lữ Trọng và Đào Sách nếu thật có người ám hại, vậy không tầm thường, Đại Lý Tự, trẫm mệnh cho khanh trong vòng nửa tháng điều tra rõ ràng! Bây giờ giải Lữ Trọng vào tử lao đi." Tiêu Quan trịnh trọng nói.

Rất nhanh, mấy thị vệ khiêng Lữ Trọng đang đau đớn chết đi sống lại ra ngoài.

Đại Lý Tự khanh chắp tay, bất đắc dĩ nói:

"Bệ hạ, nếu đây quả thật có người dàn mưu, vậy tâm tư hắn rất đáng sợ, thần tài trí nông cạn, chỉ nửa tháng khó mà tra ra chân tướng, mong bệ hạ có thể phái người tương trợ vi thần ạ."

"Lẽ nào Đại Lý Tự chỉ để bài trí? Triều đình nuôi dưỡng quan viên đều là phế vật hết ư?"

Cố Vân Cảnh thấy thế, ôn nhu nói:

"Phụ hoàng đừng tức giận, nhi thần nguyện ý tương trợ Đại Lý Tự khanh tra án này."

Tiêu Quan càng ngày càng vừa ý Cố Vân Cảnh, nói:

"Phò mã tài trí vô song, có con tương trợ, trẫm tin tưởng vụ án sẽ nhanh chóng có manh mối."

Thọ yến tan rã trong không vui... Cố Vân Cảnh đi ra Vương Phủ, Lữ Lâm rất mau đuổi theo.

"Phò mã, lần này đa tạ cậu trượng nghĩa tương trợ, lão phu vô cùng cảm kích."

Lữ Lâm chắp tay nói. Hắn là người rõ ràng, mặc dù hai bên có khúc mắc, nhưng chuyện hôm nay phò mã xác thực có ân tình.

Cố Vân Cảnh cười nhạt, hoàn lễ nói:

"Quốc công gia quá lời."

Đoạn, Lữ Lâm nói:

"Phò mã thấy án Đào Sách thế nào?"

"A?" Cố Vân Cảnh hiếu kỳ, "Quốc công gia không phải nên quan tâm Lữ công tử sao, thế nào lại hỏi Đào Sách?"

Hắn sợ ta tra ra việc Lữ Trọng hãm hại Đào Sách đây mà, Cố Vân Cảnh nghĩ.

"Không có gì, chỉ thuận miệng hỏi mà thôi."

Lữ Lâm tránh đi ánh mắt Cố Vân Cảnh. Hắn chỉ là dò ý; mà không tìm được gì, đành phải thôi... Nói nhiều ngược lại khiến Cố Vân Cảnh hoài nghi.

Cố Vân Cảnh cười nhạt và nhẹ nhàng gật đầu. Hai người song song mà đi nhưng mang tâm sự riêng. Đến chỗ rẽ, mỗi người đi một ngả, ngồi kiệu hồi phủ.

....

Tử lao Đại Lý Tự. Đào Sách chán đời được nghênh đón bạn. Khi ngục tốt giải Lữ Trọng vào, Đào Sách kinh ngạc há hốc mồm, cằm suýt rớt xuống.

"Lữ Trọng?" Đào Sách nhìn chằm chằm và hỏi.

Lữ Trọng xoay người sang chỗ khác, đối mặt với bức tường lạnh lẽo - cao ngạo như hắn bây giờ biến thành tù nhân, không có tâm tình nói chuyện với Đào Sách, cũng không muốn tiếp nhận Đào Sách châm chọc. Đương nhiên Đào Sách sẽ không buông tha. Hắn nằm mộng cũng muốn bóp chết Lữ Trọng mà... Tuy bóp không được nhưng châm chọc không thể thiếu.

"Ha ha ha!" Đào Sách đập tay, ngửa mặt cười to, "Lữ Trọng ơi Lữ Trọng, ngươi cũng có hôm nay? Bình thường ngươi không phải rất hay sao? Hiện tại như thế cũng tới tử lao ngồi đây?"

"Xem ngươi như rùa con rụt đầu ta thật sự hả giận." Đào Sách cười ra nước mắt, "Vui quá, vui quá, bản công tử chưa bao giờ được vui như lúc này!"

"Ngươi nói đủ chưa?" Lữ Trọng nghiến răng nói, "Ngươi có gì đắc ý chứ? Không phải cũng là tù nhân?"

Đào Sách lau nước mắt, tiếp tục cười nói:

"Đương nhiên đắc ý a. Nhìn thấy hung thủ hại người sa lưới, sao không vui cho được? Ôi, rượu uống hết rồi, thật đáng tiếc, ta còn muốn ăn mừng."

"Ngươi nói ai là hung thủ?" Lữ Trọng chỉ mặt Đào Sách, " ngươi đừng ngậm máu phun người! Bằng không đợi ta ra ngoài- cho ngươi chịu đựng!"

"Ra ngoài?" Đào Sách buồn cười, "Lữ đại công tử bị cửa kẹp đầu ư? Ngươi đã gặp người đi ra được tử lao Đại Lý Tự rồi à? Chúng ta bây giờ là thịt trên thớt, chỉ cần bệ hạ ra lệnh, tùy thời biến thành thịt muối đấy!"

Lữ Trọng nghe đến thịt muối sau lưng không khỏi phát lạnh và rùng mình. Lòng hắn rối bời. Hắn sợ chết. Sợ nhất là chết. Hắn lạnh lùng nói:

"Ngươi nghĩ ta giống ngươi sao? Cha ta là Ninh quốc công, là thầy của bệ hạ, ông sẽ nghĩ cách cứu ta ra ngoài."

Đào Sách nhướn mày, khinh thường nói:

"Cha ngươi nếu thật sự có bản lĩnh đó, vì sao không đem ngươi ra ngoài bây giờ đi?

"Vì ta đắc tội Chiêu vương phi."

"Chiêu vương phi?" Đào Sách hả hê nói, "Cô ta quyền thế ngập trời, bình thường ai gặp cũng nịnh bợ. Ta rất hiếu kì, Lữ đại công tử như thế nào đắc tội Chiêu vương phi a?"

Lời đến miệng lại nuốt trở vào. Lữ Trọng không dám nói chuyện phi lễ Vương phi trước mặt kẻ địch.

"Đắc tội là đắc tội! Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì?" Lữ Trọng bực dọc nói.

Đào Sách không có hảo ý cười: "Ngươi không phải mạo phạm cô ta chứ?"

Lữ Trọng bị chọc thủng, nhất thời trầm mặc.

"Ôi mẹ ơi! Ngươi thật sự mạo phạm Chiêu vương phi? Lữ Trọng ơi Lữ Trọng, ngươi thật có năng lực, ta bội phục ngươi!"

"Ta cũng không phải cố ý muốn mạo phạm cô ta, đều tại rượu có độc." Lữ Trọng giải thích, thần sắc chán ghét, "Nếu không tại rượu, ta cần gì ngồi ở đây?"

"Rượu? Rượu gì?" Đào Sách hỏi.

"Còn rượu gì, không phải giống rượu ngươi uống sao?" Lữ Trọng giận không kềm được, "Khốn nạn! Không biết ai dám hạ dược ông đây?"

"Ha ha ha, phong thủy luân chuyển!" Đào Sách hưng phấn nói.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Phò Mã
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...