Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Pheromone – Chương 8: Áo khoác

Khế Ước Pheromone

Tác giả: Uyên Uyên nèee
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng điệu anh ta vừa trịnh trọng lại vừa phấn khích: "Cô Nhan Tịch, tôi nhất định sẽ chăm sóc cô thật tốt."

Nói xong, anh ta nhe răng cười một cái, con ngươi màu ngọc lục bảo long lanh như mặt hồ gợn sóng ngày xuân.

Thái độ nhiệt tình của anh ta làm tan biến chút căng thẳng trong lòng cô. Nhan Tịch mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: "Cảm ơn Phó quan."

Sau khi hai người trao đổi xong, cô nối gót Cecil rời khỏi văn phòng của Isaac.

"Cô Nhan Tịch này, nhà ăn của chúng tôi có nhiều món ngon lắm. Nghe nói cô có dòng máu phương Đông cổ đại đúng không? Vậy tôi đề xuất cho cô món bánh bao chay chiên và món trộn ba vị..." Nếu Cecil mà có đuôi, ước chừng lúc này đã vẫy tít thành một cơn lốc nhỏ rồi.

Nhan Tịch vừa gật đầu mỉm cười, vừa bước theo sau anh ta. Khi cười, bên má cô hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ xíu, như đong đầy mật ngọt trông vô cùng ngọt ngào.

Ngay khi sắp bước ra khỏi cửa, cô đột nhiên bị túm gáy rồi bị kéo ngược về sau. Cecil kinh ngạc quay đầu lại, bất mãn lầm bầm: "Này Chỉ huy, cậu làm cái gì vậy hả!"

Isaac tặng ngay  một cú vào m.ô.n.g anh ta, đá thẳng ra ngoài cửa. Kế đó, cánh cửa văn phòng bị đóng sầm lại một cách thô bạo. Đến khi Nhan Tịch hoàn hồn thì cô đã bị giam cầm trong vòng tay của hắn.

Cái bóng cao lớn của hắn bao trùm lấy Omega nhỏ nhắn. Vì đứng ngược sáng, Nhan Tịch không nhìn rõ diện mạo của hắn, trong lòng cô dâng lên cảm giác sợ hãi vô cớ, lớp lông tơ mỏng trên cánh tay đều dựng đứng cả lên.

[Tại sao cô ấy có thể mỉm cười xinh đẹp như vậy với người khác chứ?]

"Chỉ... Chỉ huy đại nhân?"

Cô vô thức thu người lùi về phía sau, nhưng động tác này lại kéo theo sự chú ý của hắn. Những ngón tay trắng lạnh với khớp xương rõ ràng vén những lọn tóc lòa xòa bên cổ cô.

Hắn ghé sát vào đó, khoảng cách gần đến mức gần như chạm vào làn da cô, rồi hít hà.

Nhan Tịch ngây người.

Cô dám chắc rằng hắn đang ngửi sau gáy mình. Nơi đó có tuyến thể, là cơ quan nhạy cảm của Omega. Đột ngột bị người ta áp sát mà người này lại còn là một Alpha có tính xâm chiếm cực mạnh, Nhan Tịch bỗng biến thành một con thỏ nhỏ bị sói nhắm trúng, không dám ngọ nguậy chút nào.

"Chỉ huy!" Cô khẽ gọi một tiếng đầy dồn dập. Nhưng còn tệ hơn, ngón tay của Isaac đã chạm luôn vào gáy cô, ấn vào khối tuyến thể nhỏ nhắn kia, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên đó.

Nhiệt độ cơ thể của hắn rất thấp, lạnh đến mức khiến cô run bần bật. Nhan Tịch nắm lấy lòng bàn tay hắn với vẻ cầu xin, khuôn mặt nhỏ nhắn áp sát vào mu bàn tay hắn, đôi mắt hạnh ươn ướt ửng hồng ngước lên.

Hành động của Isaac lúc này chẳng khác nào một kẻ sàm sỡ, dọa cô sợ phát khiếp.

Cecil ở bên ngoài không ngừng gõ cửa, buồn bực hỏi: "Chỉ huy? Cô Nhan Tịch?"

Isaac buông tay ra.

"Cô sắp đến kỳ phát tình rồi. Cô không biết sao?"

Hương pheromone của Omega quá rõ ràng rồi. Ngày hôm qua hắn đã hỏi Minerva, đối phương nói cho hắn biết khả năng cao là kỳ phát tình bị rối loạn. Isaac nhân cơ hội này để thăm dò, mò mẫm đến tuyến thể của cô. Nó nhỏ nhắn, mềm mại nhưng cũng săn chắc, phù hợp với đặc điểm sắp đến kỳ phát tình được viết trong sách sinh lý.

Một Omega phát tình trong một căn cứ quân sự toàn là Alpha, nghĩ thôi cũng biết sẽ là một thảm họa thảm khốc đến mức nào.

Nhan Tịch khựng lại, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Hóa ra hành động vừa rồi của Isaac là đang kiểm tra tình trạng tuyến thể của cô sao…? Nhan Tịch bỗng nhiên không còn sợ hãi như vậy nữa, nhưng trong lòng âm thầm tính toán một lát, vẫn nhịn không được mà hỏi: "Nhưng kỳ phát tình của tôi đâu phải lúc này đâu?"

Cô ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ ngơ ngác, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở lộ ra hàm răng trắng như ngọc, giống như một con thỏ ngốc nghếch.

"Đôi khi kỳ phát tình của Omega sẽ xuất hiện tình trạng chậm trễ hoặc sớm hơn dưới sự kích thích từ bên ngoài. Ví dụ như... bỗng nhiên ở chung phòng với một Alpha không hề quen biết, bị pheromone kích thích."

Nhan Tịch không biết phải phản bác thế nào nữa bởi đúng là cô đã bị pheromone của Chỉ huy ảnh hưởng. Đêm qua cô còn gặp ác mộng, mơ thấy mình trần truồng đi trong tuyết, vừa lạnh vừa xấu hổ.

Đi đến cuối cùng, cô nhìn thấy một con sói trắng đứng ở bên kia con sông nhìn mình chằm chằm nhìn. Trong giấc mơ, con sói ấy vô cùng trầm tĩnh, nhưng Nhan Tịch lại cảm thấy nó đang vô cùng đói khát, ánh mắt nhìn cô cứ như muốn lột da róc xương cô ra vậy.

"Cảm ơn sự nhắc nhở của ngài, tôi sẽ chú ý."

Cô đứng tại chỗ, có chút do dự. Theo lời của Isaac, bây giờ cô không nên đi lại trong căn cứ đầy rẫy Alpha này nữa, cũng không nên đi theo Cecil đến nhà ăn.

Chợt, trên vai bỗng nhiên thấy ấm áp, chiếc áo khoác còn vương hơi ấm từ cơ thể của ngài Chỉ huy đã trùm lên người cô. Dù mang theo hơi ấm, nhưng pheromone lạnh lẽo như tuyết vẫn khiến cô hơi run lên.

"Trong căn cứ không có thuốc ức chế dành cho Omega, phòng y tế sẽ pha chế ngay bây giờ. Trên áo khoác có pheromone của tôi, có thể sẽ giúp cô dễ chịu hơn, cứ khoác cái này trước đi."

Bị pheromone bao trùm khiến Nhan Tịch thấy hơi choáng váng. Dáng vẻ cô mặc áo khoác của Isaac giống như đứa trẻ mặc trộm quần áo của người lớn, chiếc áo dài gần chạm đến đầu gối, nhưng lại rất dày dặn và ấm áp.

[Chỉ huy đại nhân tốt thật đấy.]

Nhan Tịch dần thay đổi cách nhìn về hắn rồi.

Khi nàng Omega nhỏ nhắn mặc áo khoác của Chỉ huy bước ra khỏi văn phòng, ánh mắt Cecil nhìn cô một cách kỳ lạ. Đến mức Nhan Tịch cảm thấy vô cùng bối rối.

Cô không biết rằng, pheromone ngọt ngào của mình đã bị hơi thở băng tuyết bao bọc không lọt một hơi nào ra ngoài. Alpha vừa ngửi thấy mùi hương này là biết ngay Omega này đã có chủ.

[Đùa chứ, sếp mình có máu Hoạn Thư(*) thế sao? Cô Nhan Tịch mới chỉ cười với mình một cái thôi, mà cậu ấy đã dùng áo khoác để tuyên bố chủ quyền rồi?]

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Isaac S. Borgia.
Chương 2: Hương hoa ngọt ngào.
Chương 3: Hàng hóa
Chương 4: Khóc.
Chương 5: Làm bữa sáng
Chương 6: Trêu Chọc
Chương 7: Cà vạt
Chương 8: Áo khoác
Chương 9: Vị hôn thê
Chương 10: Xứng đôi
Chương 11: Chủ Động Xuất Kích
Chương 12: Quyến rũ
Chương 13: Bản thỏa thuận
Chương 14: Răng nanh (H)
Chương 15: Giám sát
Chương 16: Tự thỏa mãn (h nhẹ)
Chương 17: Vườn Côn Trùng
Chương 18: Sự cố ngoài ý muốn
Chương 19: Cổ chân
Chương 20: Đột nhập
Chương 21: Cơn bão sắp đến
Chương 22: L.i.ế.m huyệt, c.h.ị.c.h đến văng nước tiểu (H)
Chương 23: Đ.â.m vào dưới vòi sen, phun tinh dịch (H)
Chương 24: Hôn Lễ
Chương 25: Joshua
Chương 26: Một người tốt
Chương 27: Băng tuyết
Chương 28: Vô tình bắt gặp
Chương 29: Bản năng
Chương 30: Hoa dành dành
Chương 31: Xung đột
Chương 32: Khiêu vũ giao tiếp
Chương 33: Dầu gội đầu
Chương 34: Thú Nhận
Chương 35: Bên trong xe
Chương 36: Mái tóc vàng (L.i.ế.m huyệt - H)
Chương 37: Gấu dâu tây
Chương 38: Chị hai
Chương 39: Hủy hôn ước
Chương 40: Mưa bụi
Chương 41: Tư cách
Chương 42: Chiếc nhẫn
Chương 43: Ngón tay (H)
Chương 44: Sau Cơn Mưa
Chương 45: Chiếc nhẫn
Chương 46: Kết hôn
Chương 47: Thích hắn
Chương 48: Có đê mê không?
Chương 49: Tát ngực (H)
Chương 50: Cưỡi ngựa (H)
Chương 51: Hoàng hôn
Chương 52: Đồng đội cũ
Chương 53: Bartender
Chương 54: Bình Minh
Chương 55: L.i.ế.m huyệt (H)
Chương 56: Gương (H)
Chương 57: Đại công tước
Chương 58: Trưởng bối
Chương 59: Con cái
Chương 60: Xuống đây
Chương 61: Khu vườn
Chương 62: Astrid
Chương 63: Nhà Cũ
Chương 64: Hội Vinh Quang - h
Chương 65: Thủy tinh cầu
Chương 66: Quyết đấu
Chương 67: Phóng sinh
Chương 68: Sò điệp
Chương 69: Bóng chuyền bãi biển
Chương 70: Nhập mộng
Chương 71: Cầu hoan
Chương 72: Thú cưng
Chương 73: Tỏ tình
Chương 74: Nhân ngư (H)
Chương 75: Nhân ngư (H) (tiếp theo)
Chương 76: Pheromone
Chương 77: Bày tỏ
Chương 78: Rừng phong
Chương 79: Cơ duyên
Chương 80: Bắt cóc
Chương 81: Lời bày tỏ cuối cùng
Chương 82: Bước ngoặt bất ngờ
Chương 83: Viên mãn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Pheromone
Chương 8: Áo khoác

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Áo khoác
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...