Khế Ước Pheromone – Chương 8: Áo khoác
Khế Ước Pheromone
Giọng điệu anh ta vừa trịnh trọng lại vừa phấn khích: "Cô Nhan Tịch, tôi nhất định sẽ chăm sóc cô thật tốt."
Nói xong, anh ta nhe răng cười một cái, con ngươi màu ngọc lục bảo long lanh như mặt hồ gợn sóng ngày xuân.
Thái độ nhiệt tình của anh ta làm tan biến chút căng thẳng trong lòng cô. Nhan Tịch mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: "Cảm ơn Phó quan."
Sau khi hai người trao đổi xong, cô nối gót Cecil rời khỏi văn phòng của Isaac.
"Cô Nhan Tịch này, nhà ăn của chúng tôi có nhiều món ngon lắm. Nghe nói cô có dòng máu phương Đông cổ đại đúng không? Vậy tôi đề xuất cho cô món bánh bao chay chiên và món trộn ba vị..." Nếu Cecil mà có đuôi, ước chừng lúc này đã vẫy tít thành một cơn lốc nhỏ rồi.
Nhan Tịch vừa gật đầu mỉm cười, vừa bước theo sau anh ta. Khi cười, bên má cô hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ xíu, như đong đầy mật ngọt trông vô cùng ngọt ngào.
Ngay khi sắp bước ra khỏi cửa, cô đột nhiên bị túm gáy rồi bị kéo ngược về sau. Cecil kinh ngạc quay đầu lại, bất mãn lầm bầm: "Này Chỉ huy, cậu làm cái gì vậy hả!"
Isaac tặng ngay một cú vào m.ô.n.g anh ta, đá thẳng ra ngoài cửa. Kế đó, cánh cửa văn phòng bị đóng sầm lại một cách thô bạo. Đến khi Nhan Tịch hoàn hồn thì cô đã bị giam cầm trong vòng tay của hắn.
Cái bóng cao lớn của hắn bao trùm lấy Omega nhỏ nhắn. Vì đứng ngược sáng, Nhan Tịch không nhìn rõ diện mạo của hắn, trong lòng cô dâng lên cảm giác sợ hãi vô cớ, lớp lông tơ mỏng trên cánh tay đều dựng đứng cả lên.
[Tại sao cô ấy có thể mỉm cười xinh đẹp như vậy với người khác chứ?]
"Chỉ... Chỉ huy đại nhân?"
Cô vô thức thu người lùi về phía sau, nhưng động tác này lại kéo theo sự chú ý của hắn. Những ngón tay trắng lạnh với khớp xương rõ ràng vén những lọn tóc lòa xòa bên cổ cô.
Hắn ghé sát vào đó, khoảng cách gần đến mức gần như chạm vào làn da cô, rồi hít hà.
Nhan Tịch ngây người.
Cô dám chắc rằng hắn đang ngửi sau gáy mình. Nơi đó có tuyến thể, là cơ quan nhạy cảm của Omega. Đột ngột bị người ta áp sát mà người này lại còn là một Alpha có tính xâm chiếm cực mạnh, Nhan Tịch bỗng biến thành một con thỏ nhỏ bị sói nhắm trúng, không dám ngọ nguậy chút nào.
"Chỉ huy!" Cô khẽ gọi một tiếng đầy dồn dập. Nhưng còn tệ hơn, ngón tay của Isaac đã chạm luôn vào gáy cô, ấn vào khối tuyến thể nhỏ nhắn kia, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên đó.
Nhiệt độ cơ thể của hắn rất thấp, lạnh đến mức khiến cô run bần bật. Nhan Tịch nắm lấy lòng bàn tay hắn với vẻ cầu xin, khuôn mặt nhỏ nhắn áp sát vào mu bàn tay hắn, đôi mắt hạnh ươn ướt ửng hồng ngước lên.
Hành động của Isaac lúc này chẳng khác nào một kẻ sàm sỡ, dọa cô sợ phát khiếp.
Cecil ở bên ngoài không ngừng gõ cửa, buồn bực hỏi: "Chỉ huy? Cô Nhan Tịch?"
Isaac buông tay ra.
"Cô sắp đến kỳ phát tình rồi. Cô không biết sao?"
Hương pheromone của Omega quá rõ ràng rồi. Ngày hôm qua hắn đã hỏi Minerva, đối phương nói cho hắn biết khả năng cao là kỳ phát tình bị rối loạn. Isaac nhân cơ hội này để thăm dò, mò mẫm đến tuyến thể của cô. Nó nhỏ nhắn, mềm mại nhưng cũng săn chắc, phù hợp với đặc điểm sắp đến kỳ phát tình được viết trong sách sinh lý.
Một Omega phát tình trong một căn cứ quân sự toàn là Alpha, nghĩ thôi cũng biết sẽ là một thảm họa thảm khốc đến mức nào.
Nhan Tịch khựng lại, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Hóa ra hành động vừa rồi của Isaac là đang kiểm tra tình trạng tuyến thể của cô sao…? Nhan Tịch bỗng nhiên không còn sợ hãi như vậy nữa, nhưng trong lòng âm thầm tính toán một lát, vẫn nhịn không được mà hỏi: "Nhưng kỳ phát tình của tôi đâu phải lúc này đâu?"
Cô ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ ngơ ngác, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở lộ ra hàm răng trắng như ngọc, giống như một con thỏ ngốc nghếch.
"Đôi khi kỳ phát tình của Omega sẽ xuất hiện tình trạng chậm trễ hoặc sớm hơn dưới sự kích thích từ bên ngoài. Ví dụ như... bỗng nhiên ở chung phòng với một Alpha không hề quen biết, bị pheromone kích thích."
Nhan Tịch không biết phải phản bác thế nào nữa bởi đúng là cô đã bị pheromone của Chỉ huy ảnh hưởng. Đêm qua cô còn gặp ác mộng, mơ thấy mình trần truồng đi trong tuyết, vừa lạnh vừa xấu hổ.
Đi đến cuối cùng, cô nhìn thấy một con sói trắng đứng ở bên kia con sông nhìn mình chằm chằm nhìn. Trong giấc mơ, con sói ấy vô cùng trầm tĩnh, nhưng Nhan Tịch lại cảm thấy nó đang vô cùng đói khát, ánh mắt nhìn cô cứ như muốn lột da róc xương cô ra vậy.
"Cảm ơn sự nhắc nhở của ngài, tôi sẽ chú ý."
Cô đứng tại chỗ, có chút do dự. Theo lời của Isaac, bây giờ cô không nên đi lại trong căn cứ đầy rẫy Alpha này nữa, cũng không nên đi theo Cecil đến nhà ăn.
Chợt, trên vai bỗng nhiên thấy ấm áp, chiếc áo khoác còn vương hơi ấm từ cơ thể của ngài Chỉ huy đã trùm lên người cô. Dù mang theo hơi ấm, nhưng pheromone lạnh lẽo như tuyết vẫn khiến cô hơi run lên.
"Trong căn cứ không có thuốc ức chế dành cho Omega, phòng y tế sẽ pha chế ngay bây giờ. Trên áo khoác có pheromone của tôi, có thể sẽ giúp cô dễ chịu hơn, cứ khoác cái này trước đi."
Bị pheromone bao trùm khiến Nhan Tịch thấy hơi choáng váng. Dáng vẻ cô mặc áo khoác của Isaac giống như đứa trẻ mặc trộm quần áo của người lớn, chiếc áo dài gần chạm đến đầu gối, nhưng lại rất dày dặn và ấm áp.
[Chỉ huy đại nhân tốt thật đấy.]
Nhan Tịch dần thay đổi cách nhìn về hắn rồi.
Khi nàng Omega nhỏ nhắn mặc áo khoác của Chỉ huy bước ra khỏi văn phòng, ánh mắt Cecil nhìn cô một cách kỳ lạ. Đến mức Nhan Tịch cảm thấy vô cùng bối rối.
Cô không biết rằng, pheromone ngọt ngào của mình đã bị hơi thở băng tuyết bao bọc không lọt một hơi nào ra ngoài. Alpha vừa ngửi thấy mùi hương này là biết ngay Omega này đã có chủ.
[Đùa chứ, sếp mình có máu Hoạn Thư(*) thế sao? Cô Nhan Tịch mới chỉ cười với mình một cái thôi, mà cậu ấy đã dùng áo khoác để tuyên bố chủ quyền rồi?]