Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khao Khát – Chương 2

Khao Khát

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 418
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp Liệt Thanh hít sâu một hơi, không ngừng nhắc nhở trong lòng: Đừng tức giận, con bé còn nhỏ.... Con bé còn nhỏ....

“Không biết dùng thành ngữ thì đừng dùng lung tung!”

Còn ‘tình yêu từ tận đáy lòng’....

“Cháu có dùng lung tung đâu! Cháu có chuyện gì cũng tìm dượng, chẳng lẽ còn yêu dượng chưa đủ!?”

Diệp Liệt Thanh vừa nghe cô gái thổ lộ, không hề cảm nhận được chút vui mừng nào cả, thậm chí còn cảm thấy lạnh sống lưng.

Vừa nghĩ tới đây, bên ngoài mưa to như trút nước.

Nước mưa rơi lộp độp trên cửa sổ xe, phát ra âm thanh đáng sợ.

Giữa tiếng sấm sét ầm ầm, trong xe chìm vào im lặng.

Văn Uyển nhét chặt hoa vào túi áo khoác của Diệp Liệt Thanh, nhìn khuôn mặt đang nhìn thẳng về phía trước của người đàn ông, nghiêm túc nói: “Dượng, người ta thích dượng thiệt mà.”

Nói xong, một tiếng sét rơi xuống.

Sau một hồi im lặng, Diệp Liệt Thanh cười lạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thấy chưa, không có thì đừng nói bậy, cũng đừng thề thốt!”

“Nếu ... dượng không tin, sớm muộn gì cũng có ngày...”

Chưa kịp nói xong, Diệp Liệt Thanh đã lên tiếng: “Câm miệng đi tổ tông! Chút nữa kẹt xe, cô của cháu lại kiếm chuyện!”

Nghe vậy, Văn Uyển tức giận trợn mắt: “Để bà ta tìm đi, dù sao hai người đã ngủ phòng riêng! Dượng sợ bà ta không cho dượng lên giường hay sao?”

Chân mày rậm của Diệp Liệt Thanh khẽ nhíu: “Ai nói những chuyện này cho cháu biết!? Trẻ con không được hỏi chuyện của người lớn!”

Văn Uyển lại ‘hứ’, ánh mắt tràn đầy châm chọc: “Dượng vừa ngủ phòng riêng với bà ta, cô của cháu lập tức ầm ĩ với bác Cả, thêm cái miệng rộng của bác gái...”

“Chậc chậc... Người ngoài có biết hay không thì cháu không rõ, dù sao già trẻ lớn bé trong nhà họ Văn đều biết...”

Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh nghiến răng chịu đựng, nhịn những lời thô tục sắp tuôn ra khỏi miệng.

Cơn mưa to bất chợt khiến cho đoàn xe ra khỏi thành phố bị chặn lại.

Đặc biệt là khách sạn mà Văn Tuyết chọn lại nằm ở vùng ngoại ô.

Trên đường đi, Văn Tuyết liên tục gọi điện thoại, Diệp Liệt Thanh trực tiếp chuyển điện thoại qua chế độ im lặng, ném sang một bên.

Văn Uyển cảm thấy buồn chán, cầm di động lên đếm số cuộc gọi nhỡ của Văn Tuyết: “Chậc chậc chậc... Mới vài phút đã có mười mấy, hai mươi cuộc gọi. Dượng, sao dượng chịu nổi bà cô tâm thần của cháu!?”

Trên đường tắc nghẽn khiến người ta bực mình, Diệp Liệt Thanh định lấy một điếu thuốc thì dòng xe cộ phía trước đã di chuyển.

Nhất thời cực kỳ thèm thuốc lá, anh nói với Văn Uyển bên cạnh: "Trong túi quần có thuốc lá, lấy một điếu giùm tôi đi...”

Nghe vậy, Văn Uyển cởi dây an toàn, chồm nửa người về phía Diệp Liệt Thanh, thò tay vào túi lấy thuốc lá ra: “Không có bật lửa...”

Diệp Liệt Thanh nhíu mày, nghiêng người: “Ở tận trong cùng.”

“Ồ...”

Văn Uyển vói tay vào trong túi sờ soạng vài cái, sắc mặt Diệp Liệt Thanh chợt thay đổi, giọng nói bất giác cao lên mấy độ: “Được rồi! Đừng tìm nữa...”

“Sờ thấy rồi.”

“Đừng...” Diệp Liệt Thanh đạp phanh xe, Văn Uyển chộp cả hai tay theo quán tính, cả người nhào lên người Diệp Liệt Thanh.

Diệp Liệt Thanh hét lên đau đớn, Văn Uyển ấn tay ở trong túi Diệp Liệt Thanh, một đống to mềm mại trong tay cô dần dần cứng lên.

“Í... Dượng... Thú vị nha...”

Khuôn mặt Diệp Liệt Thanh xanh mét, cảm thấy phần thân dưới vừa đau vừa tê, người khởi xướng tràn đầy kinh ngạc tựa như phát hiện một món đồ chơi thú vị!

“Văn! Uyển!”

Hai chữ này gần như bật ra khỏi kẽ răng.

Đột nhiên phanh gấp, xe phía sau không ngừng bấm còi, Diệp Liệt Thanh hung hăng trừng mắt với người nào đó: “Buông tay ra!”

“Ồ...”

Văn Uyển luyến tiếc nhìn phần thân dưới của Diệp Liệt Thanh, vẻ mặt tiếc nuối lui về chỗ.

Trải qua sự cố vừa rồi, cơn thèm thuốc lá của Diệp Liệt Thanh đã bị đè xuống, nhìn vẻ mặt nuối tiếc của cô gái bên cạnh, gân xanh trên thái dương anh giật giật: “Cấu trúc mô của con người là sách giáo khoa trung học phổ thông!! Hiện giờ cháu mới học năm đầu!!”

“Hở!?” Văn Uyển nghe vậy, nhìn dưới háng Diệp Liệt Thanh, nói: “Cháu biết đó là cái gì.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162:
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khao Khát
Chương 2:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...