Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kết Quả Xét Nghiệm – Chương 12

Kết Quả Xét Nghiệm

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi câu chuyện của Lương Tiểu Vũ được truyền thông chính thống đưa tin, nhiều công ty đã bày tỏ sẵn sàng nhận cô bé làm việc tại công ty họ với môi trường làm việc tốt hơn.

Thậm chí còn có người sẵn lòng tài trợ cho cô ấy học hết đại học.

Cuối cùng cô ấy quyết định làm việc cho một công ty địa phương khá tốt, sáng mai xuất viện xong sẽ đi làm.

Ban ngày tôi trực ở trung tâm hỗ trợ cộng đồng nên không tiện tiễn cô ấy được, định tối nay sau giờ làm sẽ đến bệnh viện thăm cô ấy.

Bệnh viện rất gần khu dân cư, chỉ cần băng qua đường, đi qua một con hẻm là đến.

Mùa đông ở thành phố B trời tối sớm, mới sáu giờ tối mà trời đã đen kịt.

Vì lệnh phong tỏa do dịch bệnh, đường phố vắng tanh, chỉ có vài người qua lại.

Tuyết trên mặt đất được ánh sáng từ đèn đường màu cam chiếu rọi, lấp lánh ánh vàng, chói mắt khiến tôi phải hơi nheo mắt lại.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng “rắc” của cành cây dưới lớp tuyết bị giẫm gãy, ngay sau đó một người đàn ông trần truồng lao từ phía sau cây ra.

Ban đầu hắn định lao thẳng vào tôi, nhưng khi thấy bộ đồng phục cảnh sát dưới áo bông của tôi, hắn vội vàng đổi hướng, trượt ngã trên tuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Sau khi đưa hắn về đồn, hắn bắt đầu làm loạn, giả say rượu, sau đó thấy không thể thoát thân, mới chịu thừa nhận sai lầm và viết bản kiểm điểm.

Khi tôi đến bệnh viện, Lương Tiểu Vũ và mẹ cô ấy đang thu dọn đồ đạc.

Mẹ của Lương Tiểu Vũ có nước da nâu đỏ đặc trưng của những người nông dân làm việc dưới nắng.

Những nếp nhăn nơi khóe mắt của bà chồng chất, đôi tay thô ráp cứ mãi vuốt ve những họa tiết trên chiếc áo ngắn mà Lương Tiểu Vũ mặc khi nhập viện, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Sau này hãy đi làm đúng giờ, tan làm đúng giờ, đừng mặc những bộ đồ hở hang như thế nữa.”

Lương Tiểu Vũ ngồi trên giường bệnh, cau mày phản bác: “Mẹ, việc con đi làm có liên quan gì đến việc con mặc đâu?”

Mẹ của Lương Tiểu Vũ đột nhiên kích động, chỉ tay vào cô nói như muốn trách móc: “Con còn chưa chịu đủ thương tích sao?”

“Cô à” tôi đẩy cửa bước vào, nói với hai mẹ con đang rưng rưng nước mắt.

“Hiện tại là tám giờ tối theo giờ Bắc Kinh, hai tiếng trước, trên đường đến bệnh viện, con mặc bộ đồng phục cảnh sát này, vẫn bị một gã đàn ông quấy rối.”

Nói rồi tôi mở điện thoại tìm hình ảnh, “Cô xem, trong điện thoại cháu vẫn còn ảnh bản kiểm điểm của người đó.”

Mẹ con họ xem xong, ngạc nhiên nhìn tôi, như muốn nói, “Cô là cảnh sát nhân dân, sao hắn dám chứ?”

Tôi mỉm cười, “Có thể thấy, việc các cô gái bị quấy rối không liên quan đến việc họ làm nghề gì, mặc gì, hay tan làm lúc nào. Đồng phục cảnh sát của cháu có thể tạm thời bảo vệ cháu, nhưng cháu tự hỏi, nếu cháu không mặc đồng phục cảnh sát thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kết Quả Xét Nghiệm
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...