Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 94

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoắc Sở Trầm cơ hồ muốn bóp chặt cổ ông ấy, nhưng ở một khắc cuối cùng anh vẫn thu lại lực đạo, chỉ bức lui ông vài bước.

“A……” Bass cười rộ lên, ngữ khí hài hước: “Ngài đây là định động thủ với tôi sao? Chỉ vì cô ấy?”

Hoắc Sở Trầm không để ý tới vẻ trào phúng trong giọng nói của ông ấy, chỉ cắn răng, nhắm mắt lại nặng nề hỏi một lần: “Cô ấy ở đâu?”

Bass vẫn lắc đầu như cũ, bình tĩnh nói: “Nếu ngài khăng khăng muốn hỏi, không bằng giết tôi đi, tôi không muốn nhìn bộ dáng hiện tại của ngài.”

Một dòng máu nóng nảy lên trong óc, Hoắc Sở Trầm không nói một lời, buông Bass ra, xoay người liền gặp được Vito vừa mới lên tới nơi.

Vito nhìn một mảnh hỗn độn trước mắt và hai người đang đối chọi gay gắt với nhau, lộ ra biểu tình nghi hoặc.

“Mau điều tra hành tung của Mylan và Ôn Vãn Vãn, xem bọn họ đang ở đâu, gặp qua những ai, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều phải nói hết cho tôi.” Hoắc Sở Trầm lạnh giọng phân phó, nhấc chân rời đi.

Anh biết Kinh Hạ không có người thân ở New York, chỉ có hai vướng bận duy nhất là Mylan và Ôn Vãn Vãn.

Anh không tin là cô chưa nghĩ đến chuyện nếu cô chạy trốn, anh sẽ làm cái gì với Mylan. Cho nên trước khi xác định Mylan đã an toàn, cô tuyệt đối sẽ không lỗ mãng mà rời khỏi New York.

Trong lúc này có lẽ cô sẽ tìm Ôn Vãn Vãn hỗ trợ.

Tóm lại, bắt đầu tra từ chỗ hai người này, nhất định không sai.

Chỉ là, thời gian nhất định phải nhanh.

Dựa theo Bass tính toán, thời gian Kinh Hạ xảy ra chuyện, anh hẳn là sẽ ở Washington, vô luận như thế nào cũng sẽ không kịp quay trở về…

Mắt anh nhìn lên trên kim đồng hồ, như vậy thời gian để lại cho hắn, chỉ còn lại không đến ba giờ.

“Thưa ngài!” Phía sau là thanh âm run rẩy của Bass.

Tính tình của ông ấy luôn ôn hòa, rất ít khi khàn cả giọng như vậy.

Mà người đàn ông trước mắt dừng bước chân lại, quay đầu lại nhìn ông ấy, ánh mắt tràn đầy sự thô bạo và tức giận.

Bass biết, nếu không phải niệm tình nghĩa từ nhỏ giữa ông và Hoắc Sở Trầm, hiện tại, chỉ sợ là ông đã sớm biến thành một khối thi thể.

Một loại sợ hãi xưa nay chưa từng có đột nhiên đánh úp lại.

Hắn cảm thấy Nanno hay Lincoln Center, FBI gì đó, có khả năng tất cả đều chỉ là những thứ ngụy trang bên ngoài.

Bởi vì thứ nguy hiểm thật sự chính là Kinh Hạ.

Nếu đây là mỹ nhân kế, vậy Hoắc Sở Trầm sớm đã không còn hồn phách thân thể gì nữa.

Khu đóng gói thịt, xưởng đóng tàu cũ.

Kinh Hạ ngừng xe ở phía sau mấy thùng đựng hàng lớn.

Trong không khí tràn ngập hơi ẩm gió biển, cách đó không xa ngẫu nhiên truyền đến một hai tiếng sóng dập dềnh, giống một đôi tay vô hình, lay động thần kinh vốn đang khẩn trương.

Nơi này rất hẻo lánh, nó như là nền công nghiệp bị thế kỷ trước vứt bỏ. Về sau liền thành nơi bị người ta bỏ quên, ngày thường cơ hồ là sẽ không có ai đi đến đấy.

Dựa theo tin tức của Bass, Mylan hẳn là bị người ta giam giữ ở nơi này.

Cô không xác định khi nào Hoắc Sở Trầm sẽ phát hiện chuyện mình chạy trốn. Nhưng mà cô biết rằng, cô phải tận lực điệu thấp mình lại mới có khả năng cứu được Mylan sau đó rời khỏi New York.

Nghĩ như vậy, Kinh Hạ lấy cây côn đoạt được từ trên người bảo an ra, dọc theo nhà xưởng bị vứt bỏ tìm kiếm quan sát.

“Mẹ nó! Hình như đêm nay ông đây thấy quỷ rồi!”

Tới gần bên ngoài một gian cũ ở bến tàu, vài bóng người đập vào tầm mắt, Kinh Hạ chạy nhanh nghiêng người trốn sau một cái thùng đựng hàng gần đó.

Người đàn ông xăm mình vừa rồi hùng hùng hổ hổ ném lá bài trong tay xuống, căm giận phun ra một ngụm nước bọt nói: “Vận may lão tử trước nay chưa bao giờ kém đến vậy!”

Đồng bạn thấy thế, khuyên nhủ: “Mày mới chơi mấy ván xui đã kêu rồi, lại qua vài ván nữa nói không chừng có thể lật lại đấy. Tới, ván này ngươi làm cái, bọn tao làm người chơi.”

Người đàn ông xăm mình lại mắng vài câu, lực chú ý trở về chiếu bạc, tức giận mạnh mẽ xào bài.

Đột nhiên, hắn như là bị ấn phải nút tạm dừng, cả người ngẩn ra, bài trong tay rơi thành một chồng chỉnh tề.

“Chia bài đi,” đồng bạn thúc giục.

Một tiếng nức nở cực nhỏ, giống như gió biển ngẫu nhiên thổi qua tràn ra từ miệng người đàn ông xăm hình.

Mà một người khác cũng phải đến tận lúc này, mới phát hiện có gì đó không thích hợp.

“Bang” một tiếng, cánh tay người đàn ông xăm mình rũ xuống, bài tứ tán rơi ra xung quanh.

Mà khi đồng bạn né bài sờ sờ bên hông, thân thể người đàn ông xăm mình mất ý thức đột nhiên mất khống chế, thẳng tắp lao về phía hắn!

“Ưm…” Một người khác theo tiếng kêu ngã xuống.

Kinh Hạ nhổ ống chích cắm trên cần cổ hắn ra, lại từ bên hông hai người lấy được hai cái chủy thủ.

Phía sau gian nhà xưởng này không lớn, ngoại trừ giá treo gỉ sắt ở bên ngoài ra thì không có bất cứ thứ gì khác. Kinh Hạ đi vào liền thấy Mylan bị bịt mắt, hai tay treo lên bên trên.

Mylan giống như cũng nghe thấy âm thanh gì đó, khẩn trương mà nghiêng nghiêng đầu về phía cô.

“Là tôi.”

Kinh Hạ hạ giọng chạy chậm qua đó, lấy chủy thủ ra muốn cắt dây thừng trên tay hắn ta.

Mylan đột nhiên trở nên rất kích động, không ngừng lắc đầu với Kinh Hạ, không chịu phối hợp động tác của cô.

“Làm sao vậy?” Kinh Hạ xé băng dính dán miệng hắn ta ra.

“Bẫy rập! Là bẫy rập!” Mylan nhắc nhở: “Chạy mau!”

Cơ hồ là cùng lúc hắn phát ra tiếng đó, bên ngoài nhà xưởng đồng thời sáng lên một loạt đèn xe.

Ánh sáng trắng cay mắt đến mức Kinh Hạ phải nghiêng đầu tránh né.

Một bóng người mơ hồ không rõ đi tới từ phía ánh sáng trắng kia, giày da bóng đạp lên lớp đất đá bẩn thỉu dưới chân.

“Là cô?”

Bên tai nổ vang một chuỗi cười dữ tợn, Willis không thể tin được, cơ hồ cười đến ngất đi.

Lúc trước ở thành phố Atlantic ông ta đã cảm thấy không thích hợp.

Hoắc Sở Trầm dù có bừa bãi cũng sẽ không vì một vệ sĩ nhỏ mà tới quyết sống mái cùng ông ta, hôm nay vừa thấy như vậy, tất cả đều đã rõ ràng.

Nam nhân dù có mạnh mẽ cỡ nào đi chăng nữa, cũng sẽ là loài động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới.

Chính vì con đ//ĩ nhỏ này, lúc trước Hoắc Sở Trầm đã thiếu chút nữa phế đi một bàn tay của ông!

Willis lập tức càng cảm thấy vui hơn, cổ khoái cảm muốn báo thù kia trào lên trong lòng không cách nào kìm lại được.

“Cô thế mà thật sự lại có một chân với tên gián điệp nhỏ này? Hoắc Sở Trầm…Chậc chậc! Không thể tưởng được hắn cũng sẽ có lúc bị nữ nhân chơi đùa.”

Willis giả vờ thổn thức, hơi có chút tiếc hận nói: “Hắn hẳn là sẽ thích cái sân khấu mà ta chuẩn bị lắm đây.”

(1)Navoi, thành phố ở Uzbekistan

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 94:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 94:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...