Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 80

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi yên tĩnh và khôi phục lý trí, cô lại bình tĩnh nói với Hoắc Sở Trầm: “Đúng, tôi lừa anh, điều tra anh, bây giờ anh muốn làm gì? Giết tôi để hả giận?”

Hoắc Sở Trầm bị câu nói này làm cho buồn cười, ôm chặt con người đang tức giận vào lòng, cúi người xuống thì thầm vào tai cô: “Kinh Hạ, đừng tưởng rằng tôi không dám.”

“Khi tôi tám tuổi, bị chú ruột bắt cóc, ông ta chết trước mặt tôi; khi mười bốn tuổi, gia đình bị người anh em tin tưởng nhất bán đứng, cả nhà đều chết ở New York; khi mười tám tuổi, một mình tôi trở lại, nhìn kẻ thù hóa thành tro bụi...”

Đột nhiên anh đứng thẳng lên, quay mặt Kinh Hạ lại, nhìn thẳng vào tầm mắt của cô: “Trong thế giới của tôi, sống là dối trá, người thân là dối trá, quan hệ tốt là dối trá, tin tưởng là dối trá...Tôi nhìn thấy họ sống trong dối trá, chết trong dối trá, bao nhiêu năm vẫn vậy...Sao em có thể lừa được tôi?”

Một nụ hôn ấm áp in lên trái tim Kinh Hạ, Hoắc Sở Trầm cảm thấy mọi thứ trước mặt đang rung chuyển. Chỉ có Kinh Hạ đứng trước mặt anh, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn anh, lưng thẳng tắp, không sợ hãi, không lùi bước.

“Vậy ngài Hoắc không giết tôi thì tôi cần lấy thứ gì để trao đổi với ngài?”

Hoắc Sở Trầm cười, nói chuyện với cô không bao giờ tốn nhiều sức lực. Anh chỉ cần mở đầu, cô sẽ biết tiếp lời phía sau thế nào.

Anh đưa chiếc điện thoại trên bàn cho Kinh Hạ, nói: “Gọi cho Mylan nói vừa nãy bị ngắt sóng, hẹn gặp hắn ta ở Italia Mini Bar.”

Sắc mặt Kinh Hạ lập tức thay đổi, nhìn vào Hoắc Sở Trầm ánh mắt hiện vẻ căng thẳng từ trước đến nay chưa bao giờ thấy.

Hoắc Sở Trầm ngơ ngác, chỉ thấy cô dùng ánh mắt này giống như cho anh một bạt tay không báo trước.

Anh không thể không nghĩ, nếu như anh không kịp thời đưa chứng cứ ra, di chuyển một phần trên chuyến bay đến Abadan; nếu như anh thật sự bị quỷ che mắt, hoàn toàn tin tưởng cô...

Có lẽ giờ này anh đã đến bước đường cùng rồi.

Nhưng nếu chuyện đó xảy ra, cô sẽ làm gì đây?

Có lẽ cô sẽ có vô số sự kỳ vọng, nhưng chắc chắn không giống lúc này, cô sẽ không bao giờ chia cho anh, dù chỉ là sự lo lắng trong phút chốc.

Trước đây anh là người muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, lần đầu tiên được thử cảm giác ghen tị là gì.

“Anh muốn làm gì?” Kinh Hạ hỏi, giọng điệu giống như có tảng băng trong cổ họng.

Hoắc Sở Trầm không nói gì, giơ tay che đôi mắt cô.

Anh không chịu nổi loại ánh mắt này của Kinh Hạ, oán hận dành cho anh, lo lắng lại dành cho người đàn ông khác.

“Em biết rõ còn hỏi.”

“Hoắc Sở Trầm!” Kinh Hạ hất tay anh ra, phẫn nộ nói: “Mylan chỉ đang làm công việc của hắn ta thôi, người phản bội anh không phải hắn ta, là tôi, anh có thù oán gì thì nhằm vào tôi! Đừng động đến hắn ta!”

Đừng động đến hắn ta.

Câu nói này giống như con dao sắc bén, đ//â//m xuyên qua trái tim của Hoắc Sở Trầm.

Sự phẫn nộ ban nãy cố gắng đè nén lại lần nữa bùng nổ, thậm chí anh còn không muốn cãi nhau với cô nữa.

Một bàn tay lớn ôm lấy gáy Kinh Hạ, cả người cô bị kéo lên một bước, ngã thẳng vào lòng của Hoắc Sở Trầm.

Ánh trăng lạnh lẽo và đèn neon hòa quyện, phản chiếu vào đôi mắt của người đàn ông trước mặt, Kinh Hạ thấy được sự tức giận trong đó.

“Em muốn bảo vệ hắn ta đến thế sao?” Anh cắn răng hỏi, ánh mắt đầy sự tức giận.

Kinh Hạ không nói gì, cũng không trốn tránh, chỉ là nhìn chằm chằm vào anh, không tỏ ra yếu đuối.

Từ cổ họng tới dạ dày anh đều cảm thấy đau, xương cốt như bị đ//â//m chọc, vô pháp vô thiên.

Tay anh ôm chặt hơn, nghiêng người xuống, ôm Kinh Hạ lên vai.

Do thể hình và chiều cao quá khác biệt, khiến Kinh Hạ bị khống chế, cho dù đấm đá, giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.

Cô bị Hoắc Sở Trầm nhốt vào Rolls-Royce dưới lầu, dùng cà vạt buộc hai tay lại.

Cả quãng đường đi, Kinh Hạ đã kiệt sức khi quay trở lại Hudson một lần nữa.

Hoắc Sở Trầm không thả cô xuống, mà vác cô cả đường đi, đi thẳng đến thư phòng.

Cánh cửa gỗ tếch bị đá tung ra, thân thể Kinh Hạ bay lên không trung sau đó rơi xuống sofa bên cạnh tủ sách, cô đau điếng kêu lên.

“Ui cha.”

Trong căn phòng mở ảo, có tiếng khóa cửa phòng.

Hoắc Sở Trầm quay người đóng cửa, rồi kéo rèm lại, triệt để tách biệt với thế giới bên ngoài.

Chiếc đèn trên bàn đọc sách được anh bật lên, dưới ánh đèn vàng chiếu trên nền nhà, một khung cảnh mờ ảo.

Kinh Hạ trở nên căng thẳng.

Cô chưa từng thấy dáng vẻ này của Hoắc Sở Trầm.

Anh của bây giờ toát lên một vẻ như một kẻ điên cuồng, đáng sợ hơn anh ở bất kỳ thời điểm nào.

Hai người không nói gì, không khí như ngưng đọng lại.

Anh ghét bị mất kiểm soát, cho nên đến bây giờ anh vẫn đang cố gắng khống chế bản thân.

“Kinh Hạ.” Đột nhiên Hoắc Sở Trầm mở miệng gọi tên cô, giọng điệu anh như con dao đóng băng: “Ban đầu là em không đi, muốn ở lại. Nếu như đã lựa chọn rồi thì phải chịu trách nhiệm.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 80:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 80:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...