Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 76

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm, đồng hồ báo thức còn chưa kêu, Hoắc Sở Trầm đã tỉnh lại.

Anh luôn ngủ không yên giấc, thường mơ nhiều hoặc gặp ác mộng nên đột nhiên tỉnh lại như vậy cũng không kỳ lạ.

Trời còn sớm, rèm cửa sổ dày ngăn cản ánh sáng, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy một chút ánh sáng u tối bên ngoài cửa sổ phản chiếu trên sàn nhà.

Hoắc Sở Trầm trở mình, thấy đồng hồ điện tử ở trên đầu giường của khách sạn chỉ đúng sáu giờ.

Barcelona và New York lệch nhau sáu tiếng, cho nên bên phía Kinh Hạ có lẽ là đang mười hai giờ sáng.

Không biết bây giờ cô đang làm gì?

Hoắc Sở Trầm suy nghĩ, vô thức lấy điện thoại ra.

Mở danh bạ ra, ngón tay anh rơi xuống cái tên Kinh Hạ, ấn xuống, trong ống nghe vang lên tiếng nhạc chờ đứt quãng.

Nhưng hết tiếng này tới tiếng khác, mãi đến khi âm thanh dừng lại cũng không có ai bắt máy.

Anh nhìn màn hình đang tối lại, không khỏi nhíu mày.

Hoắc Sở Trấm biết Kinh Hạ bởi vì lý do công việc nên vẫn luôn có thói quen duy trì mở điện thoại suốt 24 giờ. Tình huống hết chuông điện thoại vẫn không có ai nghe máy như vậy, thực sự rất hiếm gặp.

Không biết vì lý do gì, nỗi hoảng sợ trong lòng càng nặng nề hơn, anh cũng không ngủ được, dứt khoát mặc áo đứng dậy, đi vào phòng tắm.

Nhưng đúng lúc này chuông cửa lại vang lên.

Ai lại tới tìm anh mà sớm vậy nhỉ? Không thể nào là Vito, khách hàng thì lại càng không thể.

Hoắc Sở Trầm tắt vòi hoa sen, đi ra từ phòng tắm, tiện tay kéo áo ngủ.

“Ngài Hoắc.”

Cảnh cửa của căn phòng bị quản lý khách sạn đẩy ra, một đám đàn ông mặc thường phục nối đuôi nhau vào.

“Bọn tôi vừa nhận được thông báo của FBI, yêu cầu ngài lập tức về nước, hợp tác điều tra.”

Người đàn ông dẫn đầu giơ tài liệu trong tay ra, đưa tới trước mặt Hoắc Sở Trầm.

“Điều tra?” Hoắc Sở Trầm nhướn mày, bày ra dáng vẻ bất ngờ.

“FBI nghi ngờ, trong hàng hóa ngài vận chuyển tới Abadan lần này có giấu vũ khí cấm và súng ống đạn dược.”

*

New York, tòa hành chính của Bộ Tư pháp.

Đồng hồ treo tường kêu tích tắc tích tắc, khiến nó rất ồn ào trong hoàn cảnh có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

“Hỏi anh đấy!”

Đặc vụ thẩm vấn hiển nhiên là không kiên nhẫn nhẫn được nữa, nâng cao âm lượng, suýt nữa thì vỗ bàn để hấp dẫn sự chú ý của anh.

“Vị đặc vụ này, xin chú ý thái độ của mình.”

Luật sư ngồi ở bên cạnh đưa ra lời cảnh cáo: “Anh không có tư cách dùng giọng điệu đó với người ủy thác của tôi.”

“Tôi...” Đặc vụ ở đối diện giận đến xanh mặt nhưng cũng chỉ có thể cố gắng đè nén cơn tức giận xuống hỏi: “Trong hàng hóa Navoi vận chuyển từ New York tới Abadan, rốt cuộc là cất giấu thứ gì?”

Hoắc Sở Trầm đặt cà phê trong tay xuống, lặng lẽ gõ nhẹ lên thành ly đã nguội lạnh. Ngón tay gõ phát ra âm thanh có nhịp điệu.

Từ khi anh bước vào đây đã không nói câu nào, chỉ lạnh lùng ngồi đó, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn tấm kính thủy tinh một chiều ở bên trái phòng thẩm vấn.

“Nói đi chứ!” Đặc vụ không thể chịu nổi nữa, ném bản ghi chép trong tay đi.

“Nếu anh còn như vậy, tôi sẽ đề xuất với tòa án...”

Hoắc Sở Trầm giơ tay lên, cắt ngang phát biểu của luật sư. Trong phòng yên tĩnh trở lại, tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường khiến trái tim người ta đập nhanh hơn.

Anh yên lặng, sau đó khóe môi lặng lẽ cong lên, lúc ngẩng đầu nhìn về phía đặc vụ, ánh mắt đã sắc như roi.

“Bảo hắn ta ra đây nói chuyện với tôi.”

“Cái gì?” Đặc vụ ngẩn ra, nhìn theo ánh mắt của anh, phát hiện thứ Hoắc Sở Trầm nhìn là tấm kính một chiều.

Một lát sau, cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra, Mylan đi vào.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người rõ ràng chưa từng gặp nhau nhưng không khí kỳ lạ lập tức khiến bầu không khí xung quanh thấp xuống.

Hoắc Sở Trầm đột nhiên cảm thấy thân hình và tư thế đi của người này rất quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu rồi.

Anh nhíu mày, ánh mắt rơi lên mặt Mylan, thẳng thắn và tràn đầy tính công kích.

“Nói đi.” Mylan kéo ghế ra rồi ngồi xuống, nhận sổ ghi chép trong tay đặc vụ.

Nhưng Hoắc Sở Trầm vẫn im lặng, chỉ nhìn Mylan, sau đó dựa lưng vào ghế, thái độ lười biếng và tùy ý, tựa như anh mới là người dẫn dắt cuộc trò chuyện.

“Bảo bọn họ ra ngoài hết đi.” Hoắc Sở Trầm nâng cằm, ra hiệu cho Mylan thu dọn hiện trường.

“Ngài...” Còn chưa dứt lời đã bị Hoắc Sở Trầm cắt ngang, ánh mắt quét qua, luật sư im bặt, cầm cặp công văn rồi rời khỏi chỗ ngồi.

Mylan cũng ra hiệu cho đặc vụ bên cạnh đi ra ngoài.

Cửa phòng thẩm vấn khép lại, trong phòng trở nên yên tĩnh.

“Anh là người phụ trách điều tra Navoi?” Hoắc Sở Trầm là người mở miệng trước.

Rõ ràng anh là kẻ tình nghi, nhưng giọng điệu và thái đội khi nói chuyện lại cực kỳ mạnh mẽ.

Mylan nhíu mày, tiếp tục mở túi tài liệu trong tay, rút ra một tờ lộ trình và trình báo xuất khẩu đưa tới trước mặt Hoắc Sở Trầm.

“Đây là đơn trình báo hàng hóa được vận chuyển từ cảng New York tới Abadan của Navoi, sản phẩm trên đơn trình báo là các bộ phận của động cơ bay. Nhưng theo thông tin của FBI, tháng trước Navoi mới nhận một lô máy bay chiến đấu và tên lửa từ quân đội, bây giờ Bộ Tư pháp nghi ngờ anh cất giấu vũ khí đạn dược trong hàng hóa, lập kế hoạch buôn lậu kiếm lời.”

Mylan ngừng lại một chút, ném tài liệu trong tay qua, chống hai tay lên bàn, nghiêng người về phía trước, ánh mắt uy hiếp nhìn về phía Hoắc Sở Trầm.

Nhưng người đàn ông trước mắt chỉ khẽ mỉm cười, không xem tài liệu hắn ta ném tới. Đôi mắt đen sâu xa đó, không hề tránh né, mà còn mang theo chút giễu cợt và thương hại.

Mylan nắm chặt cây bút trong tay.

“Anh biết không?” Giọng nam trầm thấp vang lên, xen lẫn ý cười rời rạc, nhưng lời nói lại rất lạnh lùng.

“Trước đây tôi cho rằng trên thế giới này chỉ có hai loại người, người thông minh, người ngu xuẩn... Nhưng bây giờ tôi phát hiện còn có cả loại thứ ba, đó là người ngu tự nghĩ rằng mình thông minh.”

Hoắc Sở Trầm chắp hai tay lên đầu gối, mắt nhìn vào bảng tên trước ngực Mylan, nghiêng người rồi chậm rãi nói thêm: “Mylan Hunt (1)...”

Anh như nhìn thấy một chuyện cười cực lớn, đôi mắt khóa chặt vào Mylan nói: “Ngài Hunter tự cho mình là thợ săn, nhưng có từng nghĩ, bản thân chỉ là một con mồi đáng thương không?”

Nói tới câu này, còn cố ý gọi hắn ta là “ngài Hunter”, đây chắc chắn là một loại tuyên chiến và sỉ nhục.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 76:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 76:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...