Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 74

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu chuyện đã đi đến nước này, thay vì cố ý lảng tránh, chi bằng kêu Ôn Vãn Vãn đưa ra một lý do không thể từ chối.

Với quan hệ của bọn họ, chỉ cần Ôn tiểu thư khóc lóc ầm ĩ tìm đến đây, mới không tránh được việc Kinh Hạ sẽ nghi ngờ.

Không bao lâu, Ôn Vãn Vãn đến đúng hẹn, hơn nữa sức chiến đấu của cô ta còn rất mạnh, khiến cho đám bảo vệ ở dưới không dám ngăn cản cô ta.

Kinh Hạ cứ thế mà bị cô ta nửa thật nửa giả mà “trói" ra khỏi chung cư Hudson.

Hai người lên xe của Ôn Vãn Vãn.

Sốt ruột đi cứu người, đại tiểu thư mang đôi guốc cao mười phân, không mảy may mà đạp ga.

Đêm khuya ở New York, chiếc Bugatti như biến thành một vòng cung ma quái, liên tục vượt đèn đỏ ở mấy ngã tư, cắt đuôi mấy tên vệ sĩ bám theo Kinh Hạ ở phía sau, bóng dáng của bọn họ cũng mất hút.

Ôn Vãn Vãn vừa lái xe vừa lấy chiếc điện thoại ra rồi mở khóa cho Kinh Hạ, nói: “Người đàn ông đó chắc là bị nhốt ở khu đóng gói thịt bỏ hoang ở bến tàu, tình hình thì tôi không nắm rõ nhưng tôi đoán ở bến tàu chắc sẽ có bảo vệ, không dễ dàng lẻn vào.”

“Vậy chúng ta phải tìm người như thế nào?” Kinh Hạ hỏi.

Ôn Vãn Vãn hất cằm, mở album trong điện thoại ra rồi nói: “Đây là hình mà tôi lấy được từ chỗ trợ lý của Ôn Dịch Hành, cô xem thử có manh mối gì không?”

Kinh Hạ cúi đầu nhìn thấy một tấm ảnh hơi mờ. Chắc là thuộc hạ phụ trách trói người chụp lại báo cáo với Ôn Dịch Hành.

Bức ảnh được chụp trong một căn phòng bí mật vào buổi tối, bởi vì ánh sáng xung quanh rất mờ, trong phòng chỉ có một chiếc đèn sợi đốt.

Dưới ánh đèn, Vinson bị bịt mắt, tay và chân đều bị trói vào một chiếc ghế bốn chân. Xét theo vết bầm tím ở khóe miệng và vết máu dính trên chiếc áo sơ mi trắng, có lẽ là hắn ta đã bị đánh.

Nhưng mà bức ảnh này thực sự quá bình thường.

Trong toàn bộ bức ảnh, ngoại trừ Vinson và đống đồ chất lộn xộn phía sau lưng hắn ta, có khả năng là đang nằm trong bất kỳ thùng container nào đó.

Nhưng ở một bến tàu lớn, có hàng vạn thùng container thì làm sao mà tìm được?

Suy nghĩ đang rơi vào bế tắc thì xe của Ôn Vãn Vãn đã đến khu đóng gói thịt ở bến tàu.

Kinh Hạ bảo cô ta tắt đèn xe trước.

Hai người từ xa quan sát lối vào bến tàu một hồi, phát hiện quả thực là có người canh gác.

Không chỉ như thế, bảo vệ còn chia ra hai lớp bên ngoài và bên trong, bên ngoài canh gác, số lượng có hơi nhiều, bên trong chủ yếu đi tuần, có khoảng ba bốn người nhưng tất cả đều có súng.

Nếu cứ thế trực tiếp xông vào, đừng nói là tìm người, hai người chắc vừa mới cách đó khoảng mười mét đã bị bắn thành cái rây.

Chỉ có một cách duy nhất.

Kinh Hạ quay đầu nhìn Ôn Vãn Vãn: “Kỹ năng lái xe của tiểu thư như thế nào?”

Ôn Vãn Vãn kinh ngạc một lúc rồi nhướng mày hỏi: “Nãy giờ cô ngồi cả một đoạn đường, cảm thấy sao?”

“...” Kinh Hạ nghĩ quả thực là cũng không tồi.

“Tôi lẻn tới cửa, tiểu thư mở đèn xe dụ người bên ngoài đi.” Kinh Hạ một bên cầm lấy khẩu súng bên hông eo, một bên mở cửa xe đi xuống.

“Hạ Hạ!” Ôn Vãn Vãn lo lắng giữ cô lại: “Cô định xông vào hả?”

“Nếu không thì phải làm sao?” Kinh Hạ hỏi ngược lại, rồi vỗ vỗ tay cô ta, nói: “Yên tâm đi, bên trong chỉ có vài người, tôi có thể đối phó được, trái lại tôi lại lo lắng cho tiểu thư hơn.”

Cô dừng lại một chút, sau đó nhìn vào súng trong tay những người đó, nói: “Nếu không được thì bỏ cuộc, người của Ôn Dịch Hành chắc đều biết tiểu thư nên sẽ không làm gì với tiểu thư đâu.”

Nói xong, cô mở cửa rồi bước xuống xe.

Trời tối đen, bến tàu không một bóng người, xung quanh đều là những chiếc ô tô cũ và rác thải công nghiệp. Kinh Hạ lẻn vào giữa chúng, rất nhanh đã đến gần lối vào duy nhất.

Cô quay người ra hiệu cho Ôn Vãn Vãn, giây tiếp theo, một tiếng động cơ gầm rú lên, ánh đèn trắng như hai con dao sắc bén xuyên qua bầu trời đêm.

Tức thì, chiếc Bugatti gầm lên một tiếng rồi lao về phía bến tàu, đập nát cánh cửa sắt đang hé. Hiện trường lập tức náo loạn, có người nổ súng.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng nổ súng, Bugatti nhẹ nhàng quay đầu như thể sợ hãi rồi nhanh chóng biến thành một con ma trơi và chạy nhanh ra ngoài.

Quả nhiên, những người gác bên ngoài lập tức nhảy lên con xe địa hình và bám theo Bugatti hòa vào màn đêm cùng với làn gió biển mặn.

Kinh Hạ nhân cơ hội bèn lẻn vào bên trong bến tàu.

Khoảng sân rộng lớn trước mặt, trong nháy mắt cô chợt nhìn thấy hàng vạn thùng container.

Nếu như cứ tìm từng thùng một, e là cả ba ngày ba đêm cũng chưa tìm ra. Nên bắt đầu từ đâu đây?

Kinh Hạ lo lắng, chỉ có thể gõ vào từng thùng container một cái, hy vọng nếu như người bên trong nghe thấy có thể cho cô chút phản ứng.

“Pằng!”

Phía sau vang lên tiếng đạn bắn, tiếng kim loại va vào nhau ngay bên tai. Tia lửa xẹt qua đốt cháy lọn tóc mai của Kinh Hạ, thoáng chốc đã ngửi thấy một mùi khét.

Người đi tuần bên trong phát hiện rồi!

Trong lòng Kinh Hạ run lên, không kịp quay người bèn nấp vào bên cạnh thùng container.

Đồng thời lúc này, tiếng súng nổ phát ra dày đặc phía sau.

Hai tay súng từ từ tiến dần về phía Kinh Hạ, đạn bay loạn xạ trên khắp thùng container, khắp nơi đều vang lên tiếng bùm bùm.

Tiếng súng ngừng lại, xung quanh yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Hai tay súng nhìn nhau, sau đó quay sang phía Kinh Hạ đang nấp.

Trống rỗng.

Lối đi tối tăm, chật chội và ánh trăng lạnh giá.

Không một bóng người.

“Này~”

Sau tai truyền đến một tiếng xì xào rất nhỏ, tay súng r//ê//n rỉ một tiếng rồi ngã xuống dưới chân Kinh Hạ.

“Pằng pằng!”

Một trận súng nữa lại vang lên, Kinh Hạ vừa quay đầu thì thấy một tên lính canh cầm súng chạy đến.

Chắc là người ban nãy dí theo Ôn Vãn Vãn, cũng là tên lính canh cuối cùng ở bên trong.

Vì vậy chỉ cần giải quyết xong tên đó…

Khóe mắt nhìn thấy trong tay đối phương lóe lên một tia sáng, cắt đứt đi dòng suy nghĩ lúc này của cô.

Cuối cùng, kẻ bắn súng đó không chọn cách đối đầu với Kinh Hạ mà gọi cứu viện trước.

Nếu như vậy, thời gian của cô sẽ ít hơn!

Kinh Hạ không phải Ôn Vãn Vãn, hiện tại cũng không cách nào liên lạc được với Hoắc Sở Trầm, Ôn Dịch Hành cũng không để cho cô chút mặt mũi nào.

Nếu mà bị bắt, có lẽ trước khi Hoắc Sở Trầm trở về New York, cô sẽ bị hiếp d//â//m tập thể rồi vứt xác ra ngoài…

Nhưng mà bây giờ cô đã chạy trốn?

Với tác phong cẩn thận của Ôn Dịch Hành, một khi có ai đột nhập vào và giải cứu con tin, điều đó có nghĩa là hành vi của anh ta đã bị bại lộ.

Tiếp sau đó, Ôn Dịch Hành chắc chắn sẽ tiêu hủy chứng cứ và thi thể.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 74:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 74:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...