Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 63

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng mà giây tiếp theo, hơi thở nóng rực phả vào nơi da thịt nhạy cảm, môi âm hộ bị tách ra, bị đầu lưỡi nóng ẩm của người đàn ông bắt đầu bao phủ lấy.

“A…”

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, Kinh Hạ không khỏi ưỡn người về phía sau, hai đùi khép vào lại bị người đàn ông mạnh mẽ tách ra hai bên.

Đầu lưỡi thô ráp với những hạt tròn, linh hoạt khéo léo, khẽ đảo quanh h//ộ//t l//e đang sưng đỏ đến đáng thương.

Mỗi lần đầu lưỡi anh chầm chậm lướt qua đều khiến của người cô run rẩy, Kinh Hạ đã sớm chìm vào trong vòng xoáy dục vọng mà anh tạo ra.

“Hoắc, ngài Hoắc…” Cô thấp giọng gọi anh, âm thanh nức nở nghẹn ngào.

Người đàn ông vẫn đang chăm chú l//i//ế//m láp, bàn tay to vuốt ngược lên trên, vân vê hai núm v//ú đã cứng lên của cô.

Mỗi một nơi trên cơ thể đều bị lửa thiêu đốt, Kinh Hạ cảm thấy máu trong người đang dần sôi lên, gần như bùng cháy.

“Ngài Hoắc…Ngài Hoắc…”

Trong miệng cô phát ra những tiếng r//ê//n rỉ vô nghĩa, giống như coi anh là củi, là nguồn nước của cô.

Cô đã nhìn thấy dáng vẻ của anh khi bắn súng, khi chiến đấu, khi đàm phán, khi giết người…

Chỉ chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ khi anh nằm sấp xuống dưới thân cô say sưa l//i//ế//m láp.

Anh giống như là rơi từ trên đỉnh thế giới xuống, hơn nữa còn rơi xuống dưới váy của cô.

“Ưm…Không a…”

Khoái cảm giống như dòng điện lưu, tích tụ giữa hai chân, truyền đến bụng dưới rồi lan ra khắp cơ thể, tới bất kì nơi nào anh vuốt ve.

Một ngón tay thon dài thăm dò tiến vào bên trong, có thể mơ hồ cảm nhận được vết sẹo trên đó, chạm vào da thịt nhạy cảm tạo nên cảm giác vô cùng kích thích.

Khoái cảm dâng trào mãnh liệt, mang theo tiếng đàn rối loạn.

“A…a…”

Kinh Hạ r//ê//n rỉ kêu lên, bên dưới nhanh chóng tiết ra.

Thứ dịch lỏng nhớp nháp rơi xuống các phím đàn, khiến cảnh tượng vô cùng d//â//m đ//ã//n//g.

Người đàn ông ngồi dậy, cởi dây thắt lưng trên áo ngủ ra.

Vải lụa mềm mại và mịn màng, khi mất đi sự trói buộc sẽ nhanh chóng tản ra hai bên. Dưới ánh trăng mờ ảo, Kinh Hạ có thể nhìn thấy rõ ràng cơ thể bõng lưỡng vì mồ hôi của Hoắc Sở Trầm.

Anh tiến lên một bước, giữa hai chân là thứ to lớn đang dựng thẳng đứng, gân guốc nổi nên nhìn vô cùng hung hãn.

Kinh Hạ cảm thấy mồm miệng khô khốc, vô thức lùi người về phía sau.

Nhưng ngay sau đó Hoắc Sở Trầm lại nắm lấy cổ chân lôi cô lại, véo cô một cái thật mạnh, cô lại trở về vị trí trên bàn phím.

Đầu thịt to lớn, đầu d//ư//ơ//n//g v//ậ//t mạnh mẽ căng ra, anh giúp mình đưa thứ đó đến bên âm hộ đã sớm ướt đẫm của cô.

“Gọi tên tôi.”

Đầu d//ư//ơ//n//g v//ậ//t vẫn đang cạ bên ngoài, hai mép bị cọ sát kích thích khiến Kinh Hạ không ngừng r//ê//n rỉ.

“Ngài…Hoắc…”

“Gọi tên tôi.”

Anh vẫn không ngừng dùng đầu d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của mình cạ lên âm hộ đỏ hồng óng ánh nước của cô.

“Hoắc, Hoắc Sở Trầm…”

Giọng nói ướt át cùng với âm mũi run rẩy vang lên.

Thần kinh đang căng thẳng lập tức được thả lỏng, ba chữ đó thoát ra khỏi miệng cô giống như bùa chú, trong nháy mắt khiến anh mất hết lý trí.

Người đàn ông gầm nhẹ một tiếng, khúc thịt xuyên qua da thịt, đ//â//m đến nơi sâu nhất của cô.

“A!!!”

Bên tai đột ngột vang lên tiếng hét chói tai của cô, đầu ngón tay cô ấn lung tung trên phím đàn, những giai điệu hỗn loạn không ngừng vang lên.

Hoắc Sở Trầm cúi xuống hôn cô, giữ lấy eo cô để đưa đẩy, tạp âm ở bên tai âm vang, giai điệu từ piano ngày càng dày đặc.

“Gọi lại…tên tôi.”

Anh dùng tay nắm chặt lấy cằm của Kinh Hạ, buộc Kinh Hạ phải đối mặt với anh. Bốn mắt nhìn nhau, cô thấy được những tia máu kích động đang vằn lên trong mắt anh.

“Hoắc, Hoắc Sở Trầm…ưm…”

Bên dưới bị căng ra đến cực hạn, Kinh Hạ cố dang rộng hai chân hết mức, nghênh đón sự tấn công điên cuồng và mãnh liệt của người đàn ông.

Anh đ//â//m vào rút ra rất nhanh, vô cùng mạnh bạo, giống như một con thú đực đang động dục.

Thế nhưng như vậy vẫn không đủ, không bao giờ đủ.

Dường như một khi anh đã chạm vào người cô thì sẽ ngay lập tức mất đi lý trí, không biết mệt mỏi.

Người mà bình thường luôn lạnh lùng xa cách như Hoắc Sở Trầm, sẽ luôn tồn tại một tính cách khác trong không gian song song.

Tiếng va chạm giữa hai cơ thể đầy ướt át, bản Sonata Ánh Trăng đầy dục vọng, khiến người ta nghe mà đỏ mặt.

Hoắc Sở Trầm đính chặt cô vào cây đàn piano để ra ra vào vào, mạnh mẽ đ//â//m vào cô, đ//â//m đến khi mắt cô rớm nước mắt, chỉ có thể gọi tên anh không ngừng nghỉ.

Một căn phòng tràn ngập ánh trăng sáng cùng tiếng đàn, đêm nay vô cùng dài.

(1) Đạm ba cô: cách gọi thuốc lá của người xưa

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 63:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...