Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 44

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai mắt cô vẫn bị cà vạt che đi, nhìn không thấy tia ánh sáng nào. Kinh Hạ dựa vào người Hoắc Sở Trầm để nghỉ ngơi một lúc, cô nhẹ nhàng nói: “Đặt tôi xuống dưới đi.”

Nói xong định tháo cà vạt đang che mắt mình xuống.

Trên cổ tay bỗng nhiên bị giữ chặt, khi tay cô vừa mới giơ lê đã bị tay người đàn ông nắm lấy.

“Ngài Hoắc?” Cô chần chừ.

Nhưng mà cơ thể cô bỗng trở nên nhẹ bẫng, giây tiếp theo, cô đã bị người đàn ông nâng hai chân rồi bế lên.

Động tác rất bất ngờ, suýt nữa thi Kinh Hạ đã ngã từ trên xuống, may là cô phản ứng nhanh, ôm lấy cổ người đàn ông.

Hai chân cô dang rộng, cửa phòng tắm mở ra, Hoắc Sở Trầm ôm cô như vậy bước ra ngoài.

Không thể cử động trong bóng tối, Kinh Hạ hoàn toàn không biết anh muốn đưa cô đi đâu.

Tiếng nước trong phòng tắm đã ngưng, cơ thể cô ướt sũng, cơn gió lạnh trên đường đi xua tan sự khô nóng sau màn làm tình mãnh liệt vừa rồi.

“Ngài Hoắc?” Kinh Hạ gọi anh thêm lần nữa.

Người đàn ông “Ừm" một tiếng thật nhỏ, hơi nóng phà lên má cô hơi ngứa ngứa.

Nhưng chưa đi được mấy bước, Hoắc Sở Trầm đã dừng lại. Bên tai cô vang lên tiếng sột soạt, giống như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.

Nhưng Kinh Hạ còn chưa suy nghĩ cẩn thận thì đã thấy ngực mình chợt lạnh, có gì đó bằng phẳng bóng loáng đè lên đó.

Cà vạt được tháo ra, cô nhìn thấy quang cảnh New York vào ban đêm.

Căn penthouse Hudson có cửa sổ sát đất có thể nhìn ra toàn cảnh New York.

Đứng ở chỗ này nhìn ra, nhìn thấy những ánh đèn neon không bao giờ tắt trong đêm.

Thời gian như dừng lại, quá khứ đau khổ hay vui s//ư//ớ//n//g đều trở nên vô hình, những vết thương nhức nhối lên mủ đều đã đóng vảy.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy sung s//ư//ớ//n//g từ sau khi Mata qua đời.

Là cảnh tượng trước mắt hay là dư vị sau cao trào đã cho cô cảm giác này?

Kinh Hạ không muốn nghĩ nhiều, chỉ dựa cơ thể vào cơ thể ở đằng sau mình, để anh ôm mình chặt thêm một chút.

“Cho tôi.”

Yêu cầu vừa thẳng thắn vừa đơn giản, cùng với hơi thở hỗn loạn và âm mũi, giống như yêu tinh câu hồn đoạt phách.

D//ư//ơ//n//g v//ậ//t đang đặt ở kẽ m//ô//n//g rất nhanh đã cứng lên lần nữa, cây gậy dài dựng thẳng lên từ khe thịt bên dưới của cô. Lúc nó cọ xát còn đụng vào âm vật đã ướt dầm dề từ lâu.

“Cho cô cái gì?” Người đàn ông đang ở thế chủ động nhẹ nhàng cử động vòng eo, không nhanh không chậm.

Động tác đã bớt đi một phần lỗ mãng, lại thành thạo hơn.

“Làm tôi.”

Giọng nói của Kinh Hạ cứng cỏi, cô nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng của Hoắc Sở Trầm ở bên tai.

Anh nâng cả người cô lên trên, lúc từ từ đặt xuống, lối đi bên trong lại một lần nữa bị d//ư//ơ//n//g v//ậ//t khai phá.

Nhưng vào lúc này, động tác của anh đã trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, lưu luyến mà triền miên.

Có lẽ là vì ảo ảnh, Kinh Hạ thấy bóng hai người đè lên nhau trong cửa sổ sát đất. Thời gian chạy rất chậm, trong khoảnh khắc này lại làm người ta không phân biệt được quá khứ hiện tại.

Bọn họ giống như hai động vật phù du cô độc lao vào ánh sáng, dây dưa lôi kéo nhau tại nơi cao nhất của thành phố sương mù.

Mãi cho đến khi Hoắc Sở Trầm lại vùi d//ư//ơ//n//g v//ậ//t vào cơ thể cô, phần kết nối hai cơ thể cũng chạm vào mặt pha lê lạnh lẽo.

Âm vật bị cái lạnh kích thích, cô cảm thấy mình đang sắp lên đỉnh lần nữa.

Người đàn ông di chuyển không nhanh không chậm, hạt đậu giữa hai cánh hoa cọ xát lên mặt pha lê, lửa nóng bên trong và cái lạnh bên ngoài làm Kinh Hạ khóc không thành tiếng.

“Có biết tôi muốn đè em dưới thân từ khi nào rồi không?”

Người đàn ông thở hổn hển, giọng nói khàn khàn như dã thú động dục.

Lúc này đầu óc của Kinh Hạ đã trống rỗng, phát ra tiếng r//ê//n rỉ đứt quãng, ngoại trừ lắc đầu, cô không nói được câu nào.

Thì ra một người phụ nữ lạnh lùng như cô, khi bị làm cũng sẽ khóc.

Hoắc Sở Trầm nghĩ ngợi, trong ngực bỗng thấy ấm áp, anh dịu dàng hôn sau tai rồi lại hôn cổ cô.

Nốt ruồi chu sa đỏ rực giữa màu nước và màu của ánh đèn neon, rất gợi dục.

Làn da xung quanh rất mỏng manh, sau đó là màu đỏ của máu… trào ra, mê hoặc, kích động, lôi kéo…

Còn có cả sự ấm áp.

Rất nhanh anh đã không thể khống chế được ham muốn tình dục, đôi môi mỏng nhẹ nhàng lướt qua sườn cổ cô.

Mở miệng, mạnh mẽ cắn xuống…

Lâu lắm rồi Kinh Hạ không được ngủ ngon như vậy.

Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô phát hiện rèm phòng vẫn chưa được kéo ra.

Xung quanh rất tối, chỉ có thể thấy vài tia nắng mặt trời trên sàn nhà.

Ý thức rất hỗn loạn, Kinh Hạ thất thần, bỗng không nhớ được bây giờ mình đang ở đâu.

Cô do dự trở mình, đầu gối đụng phải một cơ thể nóng như lửa.

Suy nghĩ trở nên căng thẳng, dường như là xuất phát từ bản năng, cô nâng cánh tay đặt lên cổ người nọ.

Cùng lúc đó, người trước mặt cũng tỉnh lại, động tác nhanh như gió, lấy một đồ vật màu đen từ dưới gối đầu ra.

“Rắc!”

Khi khuỷu tay cô chạm tới cằm của người đàn ông thì một cây súng lạnh băng cũng đặt giữa hai mày của cô.

Hai người đồng thời “A" lên một tiếng.

Rèm cửa điều khiển bằng giọng nói tự động mở ra, ánh nắng tiến vào trong. Hai con người vừa mới triền miên tối hôm qua ngơ ngác nhìn nhau.

Sau đó lần lượt nhếch khóe miệng lên…

Mãi tới lúc này, Kinh Hạ mới nhớ lại toàn bộ chuyện ngày hôm qua, bỗng cảm thấy thật khó tin.

Còn Hoắc Sở Trầm vẫn bình tĩnh, sau khi nhìn thấy rõ người trước mặt, anh ném khẩu súng lên chiếc tủ đầu giường ở đối diện rồi yên lặng xốc chăn đứng dậy. Hoàn toàn xem cô là không khí.

“Hôm nay em nghỉ ngơi đi, không cần đi theo tôi.” Người đàn ông vừa đóng nút tay áo vừa nói, đầu cũng không ngẩng lên.

Kinh Hạ hơi không vui, cô cũng đứng dậy nhìn xuống gầm giường mới nhớ ra đây là phòng ngủ của Hoắc Sở Trầm nên không có quần áo của cô. Thế nên cô lấy chăn mỏng quấn người mình lại.

“Ngài Hoắc.” Thấy anh phải đi, Kinh Hạ vội vàng gọi anh lại: “Tôi sẽ đi thăm Ôn tiểu thư.”

“Được.” Anh gật đầu: “Để tôi nói Vito đưa em đi.”

“Không cần, tôi muốn tự đi.”

Cô vừa nói dứt lời, Hoắc Sở Trầm quay đầu lại nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp.

Kinh Hạ không để ý, giải thích: “Tôi nghĩ ngài Hoắc cũng không có dự định để cho ngài Ôn biết quan hệ của chúng ta vào lúc này nhỉ? Những việc ngoài lề như thế nào sẽ gây rắc rối cho cả anh và tôi.”

Hoắc Sở Trầm nhăn mày, không vui cho lắm.

Trước khi đóng cửa chỉ nói một câu không mặn không nhạt: “Tuỳ em.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 44:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...