Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 21

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mẹ nó…”

Vito đang ngồi trên ghế lái phản ứng lại, rút cây súng lục từ bên hông ra, mở cửa bên phải để đi xuống.

Phía sau vang lên tiếng đóng cửa xe, động tác của cậu ta dừng lại, thấy một bóng người cao lớn đi vòng tới trước cửa xe.

Hoắc Sở Trầm không bung dù, chiếc áo gió màu đen bị mưa làm cho ướt sũng, hơi nước phủ đầy trên bờ vai rộng. Anh lập tức đi đến trước mặt Kinh Hạ, đôi mắt phủ sương hơi rũ xuống, nước mưa chảy xuống dọc theo đường nét tinh xảo của anh.

Tiếng mưa rơi lộp bộp, hai người yên lặng đứng đối diện nhau cách một màn mưa và chiếc đèn xe.

Lúc này Vito mới cầm dù chạy từ từ tới đây, bị Hoắc Sở Trầm dùng tay ngăn lại.

“Đồ ở đâu?”

Người đàn ông đang đứng trước mặt rất bình tĩnh, ngay cả câu hỏi cũng vừa thờ ơ vừa hợp tình hợp lý.

Bởi vì ba chữ ngắn gọn này, cơn tức giận và sự ấm ức vốn đang bị kìm nén bỗng trở nên không thể kiểm soát được nữa.

Có thể là do tác dụng của thuốc, Kinh Hạ thấy đầu mình nóng lên, nhưng cô vẫn bất chấp hậu quả, cầm cây gậy đánh golf vung về phía Hoắc Sở Trầm.

Người trước mặt nhăn mày lại, một tiếng động vang lên, cơ má bên phồng lên thành một hình cung rõ ràng.

Cây gậy đánh golf đánh trúng vào cánh tay anh.

Rõ ràng là anh có thể tránh đi, nhưng Hoắc Sở Trầm lại dùng tay để đỡ lấy đòn đánh của cô.

Vito ở bên cạnh ngạc nhiên đến mức há mồm trợn mắt, lúc nhớ tới việc phải rút súng thì bị ánh mắt hình viên đạn của Hoắc Sở Trầm ngăn lại.

“Tôi không phải gái gọi.”

Kinh Hạ cắn răng, giọng nói đứt quãng khẽ run rẩy trong cơn mưa, nhưng cô vẫn kiên cường ngẩng đầu.

Hoắc Sở Trầm không nói chuyện, chỉ tiến một bước lên phía trước.

“Nói chuyện đi.” Kinh Hạ tức giận.

Cây gậy lại được vung lên, màn mưa bị xé toạc thành một đoạn nhỏ trong nháy mắt. Cánh tay Hoắc Sở Trầm chuyển động, cây gậy đánh golf đã nằm trong tay anh.

“Em biết ý tôi không phải là như vậy mà.” Giọng nói của người đàn ông vừa trầm vừa lạnh lùng.

“Anh lợi dụng tôi!”

“Là em lợi dụng tôi, Kinh tiểu thư.”

Khi nói chuyện, Hoắc Sở Trầm kéo cô lại gần, nhìn cô nói: “Không có quan hệ của tôi, làm sao em có thể trà trộn vào bữa tiệc tối của Murphy. Nếu trước đây em nắm được tình hình thì còn lâu mới qua mặt được Murphy. Em nói em muốn báo thù, tôi cho em cơ hội.”

Ánh mắt của anh rất hung ác, vừa nặng nề vừa mang tính công kích: “Nếu muốn báo thù thì đừng có ra vẻ.”

Lực của cánh tay đang túm lấy cô rất lớn, Kinh Hạ không thể nào cử động được, chỉ có thể bị ép buộc ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh.

Không biết có phải vì ảo giác hay không, nhưng trong đôi mắt vẫn luôn bị sương mù che phủ, lúc này ngoại trừ sự nghiêm nghị, còn có vài phần hung ác. Tựa như những lời vừa rồi là Hoắc Sở Trầm tự nói cho chính mình nghe.

Chỉ sững sờ trong giây lát, Kinh Hạ hoàn hồn lại rất nhanh, cô giãy dụa muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Hoắc Sở Trầm. Nhưng mới vừa đi được một bước đã bị cánh tay anh chặn ngang người.

‘Bịch’ một tiếng, là tiếng phần lưng va chạm với một mặt phẳng cứng.

Kinh Hạ thấy dạ dày mình nôn nao, ngay sau đó đã bị một tay của Hoắc Sở Trầm đè lên mui xe. Sức lực rất lớn, làm cho cả thân xe cũng rung chuyển theo.

Anh mím môi, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Đủ rồi.”

Đó là tối hậu thư khi sự kiên nhẫn đã cạn sạch.

Mưa đêm càng lúc càng lớn, hạt mưa rơi xuống tấm thép bên cạnh người Kinh Hạ vang lên tiếng độp độp, bọt nước bay tứ phía. Cô bị Hoắc Sở Trầm đè ở dưới thân, ánh mắt của anh u tối, cơ thể giống như một bức tường làm từ băng.

Những cảm xúc tiêu cực trong lòng không thể nào thoát ra ngoài, sau khi được cơn mưa xối qua, giờ đây lại sinh trưởng mạnh mẽ như cỏ dại. Thể lực và cảm xúc đều bị tiêu hao, Kinh Hạ vốn có thể miễn cưỡng chống cự nhưng ý thức của cô rất nhanh đã trở nên mơ hồ vì tác dụng của thuốc, dần dần cô cũng không giãy dụa nữa.

Lúc này Hoắc Sở Trầm mới lo lắng kiểm tra sự khác thường của Kinh Hạ.

Tim đập nhanh, đồng tử thu nhỏ, là biểu hiện sau khi uống thuốc loạn thần.

Các báo cáo khám nghiệm tử thi không được công bố ra bên ngoài, khi người chết bị đuối nước, không có dấu vết của sự kháng cự.

Theo phỏng đoán của Hoắc Sở Trầm, Murphy hẳn là đã cho người bị hại sử dụng thuốc an thần. Nhưng mãi đến khi cho tới khi chứng kiến, anh mới biết tình huống thực sự còn tệ hơn so với những gì anh dự đoán

“Gọi điện thoại cho Bass.” Hoắc Sở Trầm ngồi dậy, ôm Kinh Hạ nửa tỉnh nửa mê vào ghế sau.

Từ Winscott đến Manhattan mất hai tiếng chạy xe,

Cần gạt nước đung đưa dữ dội, chiếc xe Rolls-Royce dường như muốn bay lên khỏi mặt đất. Ngay cả khi Vito đã nhấn ga hết cỡ, con đường khó đi phía trước vẫn còn rất dài.

Cậu ta lo lắng liếc nhìn vào chiếc gương chiếu hậu.

Hai người ở hàng ghế sau đã ướt như chuột lột.

Hoắc Sở Trầm đã cởi chiếc áo gió và áo khoác tây trang, dùng khăn lông lau khô người và tóc. Nhớ luồng gió ấm trong không gian chật hẹp, anh đã khô được một nửa.

Còn người phụ nữ nửa tỉnh nửa mê ngồi ở bên kia…

Vito cẩn thận nuốt nước miếng, nhớ tới câu nói phi lễ chớ nhìn.

“Nếu không lái xe thì đi xuống đi bộ đi.”

Giọng nói trầm thấp vang lên trong thân xe, trong không gian kín lại càng trở nên nguy hiểm.

Tay Vito run lên, suýt nữa đã trượt tay lái.

Cậu ta còn chưa kịp giải thích thì Hoắc Sở Trầm đã nâng vách ngăn ở ghế sau lên.

“...” Vito tự nhiên bị ghét bỏ cảm thấy ấm ức, yếu ớt giẫm mạnh chân ga hơn.

Vì có vách ngăn che chắn, ghế sau vốn đã chật bây giờ còn chật hơn.

Màn mưa toả ra hơi nước, rất nhanh cửa xe xe đã bị bịt kín bởi một lớp sương trắng.

Mưa to gió lớn đã ở một thế giới khác.

Hoắc Sở Trầm đoan chính yên lặng ngồi đó, vẫn nhắm mắt nhưng đã hơi mất tập trung.

Luồng gió ấm lưu chuyển trong thân xe cuốn theo mùi hương trên người Kinh Hạ, phảng phấn ở khắp nơi.

Chiếc váy màu quế vốn đã mỏng nhẹ, sau khi bị ướt càng dính sát vào cơ thể, không thể che được cơ thể của người phụ nữ.

Dường như cô là người rất gan góc.

Giống như lúc này, dù đang khó chịu nhưng cô cũng chỉ yên tĩnh cuộn tròn ngồi ở trong góc, quay lưng về phía Hoắc Sở Trầm, kiên cường không r//ê//n tiếng nào.

Đèn đường ngoài cửa sổ cũng đọng hơi nước, phủ lên tấm lưng trần ướt đẫm của cô, giống như những viên trân châu lướt qua rãnh lưng.

Trong lúc mơ hồ, Kinh Hạ nhìn ánh đèn neon lướt qua cực nhanh, màu sắc thay đổi nhưng từng trận thuỷ triều cuồn cuộn rồi biến mất, xen lẫn với dục vọng ngập tràn.

Ý chí kiên cường cũng bị sự tra tấn này phá huỷ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 21:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...