Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 127

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoắc Sở Trầm chưa từng hẹn hò với ai bao giờ, cũng chưa từng đưa ai đi dạo phố. Những việc như vậy đúng là không trâu bắt chó đi cày (1), nhìn một cặp đôi đang anh anh em em bên cạnh, anh cảm thấy có hơi xấu hổ.

Nghĩ như vậy, cái tay kia lại nắm tay Kinh Hạ chặt hơn.

Hoắc Sở Trầm trực tiếp đánh vỡ tình huống bế tắc này: “Em có muốn mua đồ gì không?”

Anh nói xong lại tùy tiện chỉ tay vào mấy quán nhỏ bên cạnh.

Kinh Hạ nhìn một đống còng tay tình thú bằng da kia, mí mắt giật giật.

Thế mà Hoắc Sở Trầm lại rất thản nhiên, cầm lấy nó khoa tay múa chân một lúc, sau đó lại bị Kinh Hạ đoạt lấy lại, đặt về chỗ cũ.

“Ngại quá, chúng tôi không cần.” Cô cười xin lỗi với chủ quán, kéo Hoắc Sở Trầm đi đến các quầy hàng tiếp theo.

“Em có thích cái này không?” Hoắc Sở Trầm cúi người, cầm một đôi tai thỏ ở gian hàng khác lên, khoa tay múa chân trên đầu Kinh Hạ một lúc: “Hình như anh chưa từng thấy em mua đồ vật nhiều lông xù xù như này bao giờ thì phải?”

“…” Kinh Hạ nghẹn lời, cô thật sự không hiểu anh thản nhiên làm những việc như này là vô tâm hay là cố ý nữa.

“Em, em khát nước.”

Kinh Hạ thấy cách đó không xa có một quán nước trái cây, giống như là tìm thấy chúa cứu thế.

“Ừm.” Hoắc Sở Trầm buông tai thỏ trong tay ra, đến quán nước trái cây mua hai ly nước chanh ngọt.

Ánh nắng lúc mười giờ sáng rất vừa phải, làm người ta cảm thấy ấm áp dễ chịu, tâm trạng cũng tốt theo.

Hai người ngồi trên ghế đẩu của quán, uống từng ngụm nước chanh trong tay, hai bên vẫn duy trì trạng thái yên tĩnh như cũ.

Lúc này Kinh Hạ mới phát hiện, hình như cô không biết gì nhiều về Hoắc Sở Trầm.

Trước kia hai người không phải tính kế thì cũng là lợi dụng nhau, đều vội vàng t//h//ọ//c dao nhỏ sau lưng đối phương. Hiện tại mặt đối mặt như vậy, yên bình ngồi yên một chỗ, thế nhưng trong giây lát… cũng không biết nên nói chuyện gì.

“Thật ngại quá, làm phiền một chút.”

Suy nghĩ bị một giọng nữ truyền đến từ trên đỉnh đầu đánh gãy, Kinh Hạ ngẩng đầu, thấy một bác gái hơn 50 tuổi đang cười khanh khách nhìn cô và Hoắc Sở Trầm.

“Chuyện là thế này.” Giọng nói của bác gái dịu dàng: “Tôi thấy hai cháu hình như không có chuyện gì đặc biệt cần làm, cho nên mới lại đây hỏi một chút.”

Kinh Hạ không hiểu tiếng Ý lắm, nghe cũng không hiểu ra sao, Hoắc Sở Trầm xoay người qua đây, tự giác đảm đương vai trò phiên dịch viên tại hiện trường.

“Cứ một năm thị trấn chúng tôi lại tổ chức đại hội thể thao một lần, nhà chúng tôi cũng báo danh tham gia thi đấu bóng né, nhưng tối qua con trai và con dâu tôi bị ngộ độc thức ăn, hôm nay không thể lên sân khấu. Cho nên hai người có thể giúp chúng tôi không…”

“Không thể.” Không đợi Kinh Hạ tỏ thái độ, Hoắc Sở Trầm đã lạnh mặt từ chối gọn gàng dứt khoát.

Nụ cười tươi trên mặt bác gái lập tức cứng lại, tình huống này khá là xấu hổ.

“Xin anh…” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.

Lúc này Kinh Hạ mới chú ý tới, bác gái không phải đi một mình mà còn dẫn theo một cô gái nhỏ, đây chắc là cháu gái của bác ấy.

Cô bé tóc đen đôi mắt màu cọ, đôi mắt đó vừa to vừa tròn, trốn ở phía sau bác gái, chu cái miệng nhỏ xinh nhỏ giọng cầu xin, không dám nhìn thẳng vào mắt Hoắc Sở Trầm.

“Em cực kỳ cực kỳ muốn phần thưởng giải nhất kia…” Cô bé vẫn cố gắng tranh thủ, giọng nói có chút nghẹn ngào, cố nén không khóc thành tiếng.

Hoắc Sở Trầm hoàn toàn không bị ảnh hưởng, anh buông cốc nước trái cây đã uống xong xuống ý định rời đi, ai ngờ lại bị Kinh Hạ kéo lại.

Cô nhìn bác gái đang tràn trề thất vọng kia, lại nhìn đôi mắt chớp chớp cực kỳ mong đợi của cô bé, cô quay đầu nói với Hoắc Sở Trầm: “Đi chơi chút đi, dù sao cũng không có việc gì làm.”

Hai người đi theo cô bé đang cực kỳ vui vẻ đi đến một cái sân vận động ngoài trời ở bên cạnh một cái chợ.

Mãi cho đến khi bị khoác lên mình bộ đồng phục xanh đỏ giao nhau, giúp đẩy mạnh tinh thần chiến đấu, Hoắc Sở Trầm cũng không rõ rốt cuộc bản thân đã trúng phải tà thuật gì mà lại chịu gật đầu đồng ý.

Mà khi trận đấu chính thức bắt đầu, Hoắc Sở Trầm nhìn người và bóng bay tán loạn trước mắt, trong lòng lập tức rơi vào một loại trạng thái vi diệu lạ thường.

Anh vừa nghĩ cách nhanh chóng kết thúc trận đấu để tháo thứ quần áo buồn cười trên người này ra, vừa nhìn dáng vẻ rõ ràng nghe không hiểu tiếng Ý nhưng vẫn nỗ lực phối hợp với đồng đội của Kinh Hạ, trong lòng anh bỗng trào lên một loại cảm xúc khó diễn tả.

Anh vẫn luôn cho rằng cô là người lạnh lùng, không dễ dàng tin tưởng người khác, cũng không dễ dàng trao tình cảm của mình cho mọi người xung quanh.

Kết quả đi cùng nhau nửa ngày, Hoắc Sở Trầm phát hiện, Kinh Hạ chỉ như thế với mỗi mình anh…

Nói không cảm thấy chua xót là giả.

“Không không không…” Giọng nói của một người đàn ông truyền đến, Hoắc Sở Trầm nghiêng đầu, thấy anh ta cúi người tiến đến trước mặt Kinh Hạ, dùng tiếng Ý trộn lẫn tiếng Anh giảng giải chiến thuật cho cô bằng giọng nói và tình cảm hết sức phong phú.

Bởi vì gặp phải chướng ngại ngôn ngữ, Kinh Hạ hết sức chăm chú nhìn chằm chằm đôi mắt của anh ta, khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn lại chỉ còn đúng một bàn tay.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 127:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...