Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 116

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người đàn ông đ//â//m ngón tay của mình vào trong, chính xác tìm được điểm mẫn cảm của cô ấn vào đó theo tiết tấu va chạm của anh.

Phần cơ thể trên của cô trần truồng, nửa bầu ngực ẩn dưới làn nước. Núm v//ú đã trướng đến mức nhỏ nước, sưng tấy nổi bật trong nước ma sát với áo sơ mi ướt nhẹp lộ ra cơ ngực của người đàn ông.

Vô số đường vân dày đặc tạo nên cảm giác ngứa đến tê dại.

Kinh Hạ không kìm được run rẩy, nhưng càng run rẩy người đàn ông va chạm càng mạnh. Cô nắm chặt bàn tay đang cầm côn thịt của anh trong tay.

Bọn họ rơi vào trạng thái đối đầu nhau, trong vòng luẩn quẩn này không ai chịu nhường nhịn ai.

Vì vậy, khi để lộ ra gai nhọn cũng chỉ đem lại tổn thương cho đối phương.

“Không vào, cũng được thôi…ừm, sẽ để em cảm thấy dễ chịu…” Hoắc Sở Trầm cúi người ngậm chặt lấy đôi môi trắng bệch của cô.

Nước mắt sinh lí của cô chảy ra dính lên mặt anh, Hoắc Sở Trầm cũng mặc kệ chỉ chuyên tâm hôn lên nước mắt còn vương trên má cô.

Kinh Hạ nghiêng đầu muốn cắn lại môi anh để báo thù.

Người đàn ông nhìn hành vi cô làm đầy hứng thú, yết hầu lên xuống kèm theo vài tiếng cười nhẹ sau đó như phát cơn điên hôn đáp lại cô.

Ánh mắt tối đen, hàm răng còn vương mùi vị của máu làm anh tựa như con dã thú bị kích động cơ bắp nổi lên cuồn cuộn. Khắp người toàn hơi thở cuồng dã.

“Em vẫn …hít thở kiểu đó nhỉ, vẫn…nhiều nước như thế.”

Anh gồng cả tay và eo lên, sức lực mạnh mẽ làm cho bọt nước bắn tung tóe.

Kinh Hạ cũng chẳng chịu yếu thế, ngón tay nắm chặt vuốt ve bao quy đầu mẫn cảm.

Côn thịt trong tay lập tức nhảy lên hai cái, gân xanh phía bên trên cũng bắt đầu nổi lên.

“Anh sắp bắn rồi…”

Người phụ nữ trước mặt nhếch môi, đắc ý giống như một con hồ ly tinh nhỏ đầy quỷ kế.

Hoắc Sở Trầm ánh mắt ngoan lệ, bỏ cánh tay nổi đầy gân xanh đặt trên hông cô ra.

Lại là mười mấy cái va chạm mạnh mẽ không chút lưu tình của anh, âm đế bị ma sát đến đau xót tê dại. Ngón tay trong tiểu huyệt cũng liên tục khuấy đảo tìm nơi ấn mạnh xuống.

“Ưm ưm a.”

Khoái cảm tràn ngập tâm trí giống như sóng vỗ vào bờ, từng dòng nước chảy ra khỏi tiểu huyệt thậm chí cả ánh sáng trước mắt cũng trở nên mơ hồ.

Ý thức dần trở nên rời rạc, thân thể Kinh Hạ run rẩy đến cả bàn tay đang nắm chặt cây gậy của anh cũng dần trượt xuống.

“Ưm ….ưm hu…”

Tiếng thở dốc của người đàn ông quanh quẩn bên tai tiếp theo đó từng dòng nhiệt lưu nóng hổi bị bắn ra dần dần tan vào trong làn nước lành lạnh.

Kinh Hạ tựa vào lồng ngực của Hoắc Sở Trầm thở phì phò cả người chẳng còn chút sức lực nào .

Gương mặt trắng bệch đã xuất hiện từng mảng hồng đậm tựa như đường chân trời lúc hoàng hôn của biển cả.

Dừng lại thời gian ngắn, cái eo kéo căng của người đàn ông mới dần buông lỏng xuống.

Anh cúi đầu hôn lên đôi môi cô, muốn tìm kiếm vết tích còn lưu lại của mình trong ánh mắt chìm đắm của Kinh Hạ.

Nhưng cô vẫn quật cường quay mặt ra hướng khác, không cho anh sắc mặt tốt đẹp.

Anh lại bắt đầu nổi giận đưa tay bóp chặt hàm dưới của cô ép cô quay mặt lại sau đó nhìn thẳng vào mắt Kinh Hạ nói :

“Trước khi có anh em đã có mấy người đàn ông khác rồi?”

Kinh Hạ khẽ giật mình lập tức bày ra một gương mặt với thần sắc khó đoán.

“Còn có Casapa.” Anh dùng đôi mắt chứa đựng đầy ngoan lệ nhìn thẳng vào mắt cô trầm giọng hỏi:

“Em đã làm với tên đó chưa?”

Hoắc Sở Trầm không chết không thôi nhất định phải hỏi cô cho ra nhẽ.

“…” Kinh Hạ bị ép đến cạn lời, cảm thấy đàn ông đúng là loài vật kỳ lạ, đặc biệt là lòng háo thắng với tính chiếm hữu quá mạnh mẽ. Hễ liên quan đến tranh giành thắng thua là đều vô vị nhàm chán như nhau.

Cơn tức chưa tiêu hết nên đương nhiên cô cũng chẳng thèm cho anh sắc mặt tốt liền cố ý nói :

“Tôi đã là vợ chưa cưới của anh ta.”

Nói xong không khí bỗng chốc yên tĩnh quỷ dị.

Nhưng ngoài ý muốn, Hoắc Sở Trầm không hề tức giận mà chỉ nhìn cô chằm chằm. Từ trong ánh mắt có thể thấy được cảm xúc phức tạp khó nói thành lời. Tựa như ánh trăng sáng bị mây đen bao phủ ảm đạm mịt mờ.

Qua hồi lâu anh mới nghiến răng nghiến lợi ôm chặt cô vào lòng sau đó nhẹ giọng bổ sung thêm một câu:

“Đừng để hắn chạm vào em.”

Âm thanh cuối cùng mang theo chút run rẩy giống như đứa trẻ đánh rơi đồ vật yêu thích của mình.

Bởi vì Casapa không xứng.

Không xứng kề cạnh cô, không xứng đáng có được cô càng không xứng đáng để họ của hắn trước tên cô.

Người như hắn căn bản không xứng với cục cưng nhỏ của anh.

Ai cũng không xứng.

Kinh Hạ không thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, cả người chỉ còn lại cảm giác bị anh ôm đến nghẹt thở muốn tránh cũng tránh không xong.

“Trong tay tôi có tin tức của Giác Khuê.” Hoắc Sở Trầm nhẹ giọng nói, giọng nói nhẹ hơn mấy phần: “Chúng ta hợp tác đi.”

“Hợp tác?” Kinh Hạ nhướng mày.

“Anh xác định muốn hợp tác với tôi ? Hay muốn lợi dụng tôi tiếp đây?”

Bàn tay đang ôm eo cô đột nhiên dùng sức, Kinh Hạ bị làm cho lung lay sắp đổ lại được Hoắc Sở Trầm giữ chặt lại.

“Em đã tra được quan hệ giữa Fes với Giác Khuê?” Hoắc Sở Trầm hỏi.

Kinh Hạ không để lộ ra biểu cảm gì cả.

Đến Ý không bao lâu cô đã điều tra được vài tên gia tộc đen có liên quan đến bí mật của Giác Khuê.

Cũng bởi vì chuyện này nên cô mới lựa chọn ở bên cạnh Fes.

Nếu như đoán không sai, lão Fes đó nhất định sẽ đàm phán với Giác Khuê trong “Mối làm ăn quan trọng” lần này.

Nhưng những chuyện như vậy hầu như đều do một tay hắn ta tự mình giải quyết nên Kinh Hạ căn bản không có cách nào nhúng tay vào.

“Anh sẽ thăm dò thời gian giao dịch của bọn họ sau đó lấy lý do hợp tác để Fes không chạy thoát được. Ông ta có lẽ sẽ để anh đi cùng Casapa hoàn thành giao dịch lần này.”

“Sau đó thì sao?” Kinh Hạ nghiêng đầu hứng thú hỏi.

Hoắc Sở Trầm xích lại gần cô, có chút tham luyến ngửi ngửi trán cô:

“Sau khi biết được vị trí anh sẽ phái người đi tiếp ứng, chỉ cần bắt được người của Giác Khuê anh sẽ có cách moi được tin tức mà em muốn.”

Kinh Hạ tránh ra đằng sau lại bị Hoắc Sở Trầm đen mặt kéo lại :

“Đây là cơ hội duy nhất để có thể tìm được Giác Khuê.”

Kinh Hạ không lập tức trả lời mà im lặng trong chốc lát.

Sau khi mặc váy xong liền muốn đi nhưng bị Hoắc Sơ Trầm giữ chặt lại.

Dưới ánh trăng sáng trong, đôi mắt vốn sắc bén của anh lúc nhìn về phía cô lại vô cùng nhu hoà thậm chí còn ẩn giấu chút phẫn uất.

“Đừng cho Casapa chạm vào em lần nữa.”

Anh cắn chặt răng lặp lại :

“…” Kinh Hạ không muốn cùng anh tranh chấp về vấn đề này nữa, cô chẳng hứa hẹn gì cả, xách váy đi luôn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 116:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 116:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...