Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 101

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thân thể anh lạnh như băng, mang theo mùi vị của gió biển, khiến Kinh Hạ không tự chủ được rùng mình một cái.

Hoắc Sở Trầm dường như cũng nhận ra điều này, anh lùi lại một bước, ôm eo cô, nhìn cô trong gương.

Kinh Hạ tránh đi ánh mắt của anh, chỉ cảm thấy một bàn tay ấm nóng tiến dần vào trong ngực áo. Bên tai vang lên tiếng khóa kéo trượt mở nghe sột soạt, giống con sâu nhỏ đang gặm cắn thần kinh.

Hơi thở vô tình trở nên gấp gáp.

Người đàn ông lặng lẽ đứng sau lưng cô, hành động mạnh mẽ, không cho cô bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Chiếc váy trên người bị lột ra, để lộ thân hình mịn màng và xinh đẹp. Hoắc Sở Trầm lắc lắc chiếc váy khác trong tay, cúi người thấp xuống mặc cho cô.

Kinh Hạ dừng một chút, nhưng vẫn đỡ vai anh bước vào.

Lớp vải mềm mịn mang theo hơi ấm của người đàn ông, giống như anh đang ôm trọn lấy cô vậy.

Anh chậm rãi đứng dậy, kiên nhẫn vuốt phẳng từng nếp nhăn trên váy cho cô, mắt hơi cụp xuống, sau đó lại cài từng chiếc khuy nhỏ trên lưng, từng chiếc một, không nóng vội.

Kinh Hạ ngước mắt lên nhìn, ập vào mắt là hàng lông mi rậm rạp rủ xuống, dù chúng che khuất đi gần hết ánh mắt của anh, cũng không thể ngăn được sự tập trung trong ánh mắt anh.

Cảm xúc trong lòng cô lại bị khuấy động.

Có thứ gì mát lạnh quấn lên cổ cô, Kinh Hạ định thần lại thì thấy Hoắc Sở Trầm lấy chiếc vòng cổ kim cương từ chiếc hộp bên cạnh ra đeo vào cho cô.

Dây chuyền và nhẫn có hình thức khác nhau, nhưng ý nghĩa ẩn giấu trong đó là như nhau.

Đây là lời thề rằng cô chỉ thuộc về riêng anh.

Giống như cô lúc này cảm giác được sợi dây chuyền tựa như một tầng xiềng xích bó chặt khiến cô không thể thoát ra.

Sau khi anh làm xong tất cả, vòng tay ôm lấy cô, áp gò má ấm áp của mình vào tóc cô, dịu dàng nói: “Kinh Hạ, sở dĩ con người ta sống trong đau khổ, chính là bởi vì họ luôn lưu luyến quá khứ. Những thứ không thể thay đổi được thì cứ để nó qua đi, đừng tự hành hạ mình.”

Kinh Hạ xuyên qua gương nhìn anh.

Hoắc Sở Trầm nhíu mày, mạnh mẽ nâng mặt cô quay về phía mình.

Ánh mắt anh mang theo sự áp chế, khí thế lãnh đạm nhuốm màu bạo lực, không chút nhượng bộ, hoàn toàn không giống một đôi tình nhân sắp đính hôn.

“Mười năm, hai mươi năm, bốn mươi năm, tám mươi năm…”

Hai tay ôm bên eo cô càng lúc càng siết chặt, Hoắc Sở Trầm vuốt ve mi mắt người trước mặt, động tác ôn nhu nhưng giọng điệu lạnh lùng: “Anh tin là mình sẽ chờ được tới khi em quên đi mọi chuyện trong quá khứ.”

Nói xong anh cúi đầu định hôn, Kinh Hạ lại lạnh lùng nghiêng đầu.

“Đi thôi.” Hoắc Sở Trầm không hề bị ảnh hưởng, đặt môi chạm nhẹ lên đuôi mắt cô, sau đó nắm lấy tay cô nói: “Đừng để mọi người đợi.”

Địa điểm được đặt trong đại sảnh của trang viên này.

Khi hai người đến, khách khứa đã uống tới ngà ngà say. Nhìn thấy người chủ trì bữa tiệc này, tất cả mọi người đều tập chung về phía anh, nâng cốc chúc mừng, tiếng cười cùng âm nhạc đan xen, tạo thành từng đợt vang dội.

“Phanh!!!”

Đột nhiên, tiếng bình rượu rơi vỡ vang lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Những vị khách có mặt bàng hoàng nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy một người phụ nữ mặc áo đỏ bị đẩy loạng choạng, va vào người phục vụ đang bưng khay, hất ly rượu xuống đất.

Những người có mặt đều là những tinh anh trong giới xã hội New York, và tất nhiên họ đều nghe nói về đại tiểu thư tập đoàn Singapore Wings.

Kiêu ngạo, độc đoán, tính xấu đầy mình.

Đặc biệt là sau khi uống rượu, chỉ cần nghe được câu nào không vừa ý, phải làm loạn tới mức bên kia mất hết mặt mũi mới bằng lòng bỏ qua.

Bây giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, mọi người ngay lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tất cả họ đều tỏ vẻ ngạc nhiên hoặc tò mò, bước sang một bên xem kịch vui.

Kinh Hạ lúc này mới nhìn rõ người trước mặt, nhất thời kinh ngạc.

Ôn Vãn Vãn hình như đã say, loạng choạng mấy bước, phải nhờ người phục vụ bên cạnh đỡ mới đứng vững được. Điều đầu tiên cô ta làm là đi về phía người phụ nữ vừa chạm phải mình, giơ tay định tát cô.

Tất nhiên đám vệ sĩ không thể để cô lại gần.

Trong chốc lát, khung cảnh trở nên hỗn loạn.

Nhưng dù sao cũng là đại lễ, chủ nhà không thể dùng bạo lực với một nữ nhân say rượu được nên hai bên cứ dây dưa mãi, không ai dám làm gì.

Ôn Vãn Vãn mất bình tĩnh và đập phá rất nhiều thứ, trong khi đang cãi nhau với bên kia, cô ta đã lùi lại ba bước, có vẻ bị bảo vệ yêu cầu rời đi nơi này.

Khi sự chú ý của mọi người đều tập trung vào cô ta, Kinh Hạ đột nhiên bị một người phục vụ va vào.

Cô quay đầu lại, ánh mắt chạm nhau, hô hấp đột nhiên ngừng lại!

Là Vinson.

Tại sao hắn ta lại ở đây?

Kinh Hạ còn chưa kịp định thần, hắn đã n//h//é//t một ống tiêm siêu nhỏ vào tay cô.

“Thuốc mê.” giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, nhẹ nhàng giống như ảo giác.

Rất nhanh, Vinson cúi đầu rời đi, âm thanh Ôn Vãn Vãn cũng lắng xuống. Sau khi xem náo nhiệt xong, các vị khách lại sôi nổi trở về, chỉ có Kinh Hạ còn ngơ ngẩn, hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi.

Vinson cùng Ôn Vãn Vãn?

Bọn họ tính toán cứu cô ra sao?

Nhưng đêm nay trang viên có rất nhiều người canh gác, cho dù cô có thể dùng thuốc mê trong tay khiến Hoắc Sơ Thần bất tỉnh, thì cô cũng không thể chạy thoát...

“Làm sao vậy?” Người đàn ông bên cạnh quay đầu lại, thấy cô thất thần.

Kinh Hạ không trả lời, giả vờ chỉnh lại búi tóc trên đầu, nhân cơ hội giấu ống tiêm vào trong.

Hoắc Sở Trầm không nghĩ nhiều, tưởng rằng Ôn Vãn Vãn đột nhiên xuất hiện khiến Kinh Hạ cảm thấy hụt hẫng. Anh an ủi cô bằng một giọng ấm áp, và nắm tay cô đến giữa sàn nhảy.

“Em có biết khiêu vũ không?” Anh hỏi cô, nở một nụ cười khó hiểu.

Ban nhạc bắt đầu chơi một điệu Waltz chậm rãi, Kinh Hạ nghe một lúc mới nhận ra đó là bản “Satin Birds” của Abel, một bản nhạc cao quý, tao nhã nhưng buồn bã và thầm lặng.

Các vị khách bước lên sàn nhảy và đưa mình theo giai điệu nhẹ nhàng. Váy của các cô gái giống như tầng tầng rong biển, đung đưa dưới đáy nước, tỏa sáng mềm mại.

Hoắc Sở Trầm vòng tay ôm lấy cô, lang thang vô định giữa đám đông.

Thế giới dường như đã yên tĩnh lại, tiếng ồn ào biến mất, âm thanh và màu sắc đều mơ hồ, thế giới của cô chỉ có anh.

Kinh Hạ nhớ tới lần đầu tiên hai người ôm nhau như vậy là trước cửa sổ kiểu Pháp khổng lồ của Hudson.

Cảm giác từ lúc đó lại ùa về, hai con người cô đơn giống nhau, giữa thành phố hoang vắng này, chẳng cần phải nói gì, chỉ lặng lẽ như vậy, sưởi ấm cho nhau.

Cảm giác ấm áp trào ra, giống một cơn gió xuân, nhẹ nhàng thổi bay sự lạnh lẽo trong lòng cô.

Đôi khi cô cũng tự hỏi, nếu không có Marta, nếu không có Mylan, khởi đầu của họ không phải là đối đầu và lừa dối, liệu bây giờ hai người sẽ ở một hoàn cảnh khác.

Đáng tiếc không có nếu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 101:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 101:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...