Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Mù – Người Điếc – Chương 18

Kẻ Mù – Người Điếc

Tác giả: Quỷ Thủ Thư Sinh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

.

.

Hôm sau là ba mươi.

Miêu tiên sinh cảm thấy di động mình rung lên, y luống cuống, vội vàng mang máy trợ thính vào.

“Al…” Do nãy giờ không nói gì, thậm chí là y phát ra một âm thanh không đầy đủ.

“Miêu tiên sinh?” Giọng của Tiểu Trương ở đầu bên kia truyền tới, “Anh sao vậy?”

“Khụ, khụ…” Miêu tiên sinh hắng giọng, nói: “Tiểu Trương…Đang ở, nhà à?”

Miêu tiên sinh thấy tim mình đang đập mạnh, hơi thở dồn dập.

Tiểu Trương: “Ừm, hôm nay anh về nhà ăn tất niên sao?”

“Ưm!” Miêu tiên sinh nói, “Nhà của anh, ừ!”

Tim của Tiểu Trương đang đập loạn xạ, lúc hai người ở cùng nhau, nói cả ngày không hết chuyện, giờ cầm điện thoại lại không biết phải nói gì.

“Ờ…”

“Ừ…”

Hai người cùng lên tiếng, Tiểu Trương lùi bước, nói: “Anh nói trước đi!”

Miêu tiên sinh: “Mai anh tới thăm em, dẫn em ra ngoài chơi!”

Nghe vậy, Tiểu Trương lập tức vui vẻ, đáp: “Được, vậy…Vậy anh đi đường cẩn thận! Mà mấy giờ tới?”

Miêu tiên sinh bật cười, “Sao không nói, đừng tới, gây phiền cho em nha!”

Tiểu Trương ngây một hồi, “A…? Vậy…Nếu không…”

Miêu tiên sinh, “Có nhớ anh không?”

Tiểu Trương, “…”

Tiểu Trương thẳng thắn đáp: “Luôn nhớ!”

Miêu tiên sinh nở nụ cười tự giễu, y quyết định phải học cái tính thành khẩn của cậu nhóc. Bỗng nhiên, y lại nói: “Anh cũng vậy, anh luôn nhớ em!”

Hôm sau, mới sáng sớm, Miêu tiên sinh đã có mặt ở cửa nhà Tiểu Trương. Sau một phen lấy lòng rất đúng chỗ, má Trương vừa nhìn thấy Miêu tiên sinh đã vui mừng, cho phép Tiểu Trương ra ngoài với y.

Lúc lên xe, Miêu tiên sinh không cho Tiểu Trương ngồi ở ghế phụ, mà cho cậu ngồi ở phía sau mình. Khép cửa xe lại, chạy khoảng năm phút, xe đã ngừng. Tiểu Trương cảm giác được Miêu tiên sinh cũng rời khỏi ghế tài xế, chui xuống hàng ghế thứ hai.

“Tới nhanh vậy sao?” Tiểu Trương nghi hoặc, nghe tiếng Miêu tiên sinh đi tới cạnh mình. Cậu cảm giác được y đang ngồi xuống cạnh cậu, gần tới nỗi khiến tim cậu đập rộn lên. Ngay sau đó, Miêu tiên sinh đã ôm cậu vào lòng.

“Biết tại sao, anh lại cho em ngồi hàng thứ hai không, nhóc con?”

Tiểu Trương đỏ mặt, lắc đầu.

Miêu tiên sinh ôm cậu thật chặc, môi cọ nhè nhẹ lên mặt cậu, “Bởi vì nếu ngồi ở hàng thứ hai, người bên ngoài sẽ không nhìn thấy bên trong!” Dứt lời, y hôn Tiểu Trương.

Hơi thở của Miêu tiên sinh khiến cả người Tiểu Trương nóng lên, cậu cảm thấy nụ hôn này không giống với những nụ hôn trước đây. Đầu lưỡi của Miêu tiên sinh khẽ l//i//ế//m lên bờ môi cậu, thử chui vào miệng cậu. Cậu không rõ lắm, nhưng vẫn phối hợp, hơi hé miệng ra. Trong nháy mắt, Tiểu Trương bỗng có suy nghĩ là liệu có khi nào Miêu tiên sinh là ác ma ăn lưỡi? Nhưng, cậu thật sự rất nhớ y. Lúc này, nếu Miêu tiên sinh có ăn mất lưỡi cậu, cậu cũng không phản kháng.

Kết quả, Miêu tiên sinh đã thật sự ăn lưỡi của cậu, về một ý nghĩa nào đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Mù – Người Điếc
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...