Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KẾ HOẠCH BẢO VỆ MẸ – Chương 13

KẾ HOẠCH BẢO VỆ MẸ

Tác giả: Tô Mạt Diệp Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bố tôi cố dỗ dành:

"Anh cũng muốn nuôi Chu Đông, nhưng em thấy đó, nó quậy quá. Nó còn nhỏ, có nhiều năng lượng, ngày nào cũng phá, cái nhà này làm sao mà yên ổn?"

"Chu Húc thì khác. Nó sắp vào cấp ba, một tháng chỉ về nhà một lần."

Hà Huệ không chịu:

"Không được! Trẻ con lúc đầu quậy vậy thôi, vài năm nữa nó sẽ thân với mình.

Nhưng Chu Húc thì sao? Nó lớn rồi, nuôi nó chẳng khác gì nuôi con trai của Lý Tuệ Phương!"

Bố tôi vẫn nịnh nọt:

"Nhưng dù sao nó cũng là con anh..."

Hà Huệ ngắt lời ngay:

"Gì mà con anh với con tôi? Chúng ta không phải đã nói rồi sao? Không phân biệt con anh hay con tôi!"

Giọng ả nũng nịu, nhưng trong đó lại có sự tức giận.

Lúc này, Hà San San lên tiếng:

"Chú Chu, con có chuyện muốn nói với mẹ. Chú về phòng trước đi."

Bố tôi quay về phòng, bên kia giọng mẹ con Hà Huệ nhỏ dần.

Không biết Hà San San đã nói gì với mẹ mình…

Hôm sau, bà ta đột nhiên đồng ý cho tôi về ở với bố.

Thậm chí, thái độ với tôi cũng tốt lên đáng kể.

15

Chẳng bao lâu sau, tòa án mở phiên xét xử.

Vì bố tôi đã thay đổi ý định, cộng thêm mẹ tôi có hợp đồng lao động 5 năm, đảm bảo đủ điều kiện nuôi em trai, nên tòa đã đưa ra phán quyết ngay tại chỗ:

Tôi theo bố.

Em trai theo mẹ.

Hà Huệ và con gái đứng ngoài tòa án đợi bố tôi.

Bên dưới bậc thang tòa án là con đường lớn.

Mẹ và em trai rẽ trái để đi ra bến xe, chuẩn bị về quê thu dọn đồ đạc.

Bố và tôi rẽ phải, nơi Hà Huệ đã gọi sẵn xe chờ đưa chúng tôi về.

Tôi nhìn theo mẹ và em trai.

Em tôi rất vui, nó nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ, vừa đi vừa nhảy chân sáo.

Mẹ tôi thì cứ quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy tiếc nuối và day dứt.

Bà cứ cảm thấy bỏ lại tôi một mình là lỗi của bà.

Khi xoay người vẫy tay chào tôi, mắt bà đã đỏ hoe.

Bố tôi đã vào trong xe, nhưng tôi vẫn đứng yên.

Ông ta quay đầu lại, gọi:

"Chu Húc, lên xe đi, còn chờ gì nữa?"

Tôi nhìn về phía mẹ, bà vẫn đang lau nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Tôi nói:

"Bố cứ về trước đi. Con sẽ đi xe với mẹ và em trai. Dù sao mẹ cũng phải về thu dọn đồ đạc cho em, con muốn đi cùng."

Hà Huệ chen vào:

"Chu Húc, từ hôm nay hai nhà đã tách biệt rồi, con phải học cách quen dần."

Giọng bà ta nhẹ nhàng, nhưng từng lời như một mũi d.a.o đ.â.m vào tim tôi.

Tôi muốn chửi thẳng vào mặt bà ta, nhưng cố kiềm chế.

Bố tôi đặt tay lên vai Hà Huệ, ra hiệu cô ta im lặng.

Ông ta móc ví, rút ra 200 tệ, đưa cho tôi:

"Đi đi, trưa nay ăn cùng mẹ và em trai rồi hãy về."

Em tôi đòi ăn KFC.

Nhưng mẹ tôi không ăn nổi.

Bà lấy cớ nói không quen đồ ăn nhanh, nhưng tôi biết bà chỉ buồn.

Tôi cũng không vui, nhưng tôi là con trai, tôi phải làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ.

Tôi cắm ống hút vào ly nước cam, đưa cho bà:

"Mẹ, uống chút đi."

Bà "ừm" một tiếng, rồi mắt lại đỏ lên.

"Tiểu Húc, mẹ xin lỗi con. Mẹ vô dụng quá, không thể mang cả hai đứa đi được."

Tôi mỉm cười an ủi bà:

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage *: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

"Mẹ à, không phải lỗi của mẹ. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch của chúng ta rồi. Sớm thôi, con sẽ được lên thành phố học và có thể gặp mẹ thường xuyên. Đừng khóc."

Nhưng nói đến đây, giọng tôi cũng nghẹn lại, mắt tôi cũng bắt đầu cay xè.

Tôi dừng lại một lúc, rồi nói tiếp:

"Ba năm thôi, mẹ à, chỉ cần đợi ba năm nữa. Khi đó con tròn 18 tuổi, con có thể tự quyết định cuộc đời mình. Con sẽ học thật giỏi, thi vào một trường đại học tốt, rời xa họ mãi mãi. Mỗi kỳ nghỉ đông, nghỉ hè con đều sẽ về bên mẹ."

Mẹ tôi vừa khóc vừa gật đầu:

"Ừ, mẹ chờ con."

Em tôi cũng khóc.

"Anh ơi... anh ơi... anh ơi..."

Nó gọi tôi liên tục, giọng nức nở.

Tôi cố gắng không để nước mắt rơi.

Những người xung quanh đều quay sang nhìn chúng tôi.

Một nhân viên phục vụ lặng lẽ mang khăn giấy đến cho chúng tôi.

Buổi chiều, tôi giúp mẹ thu dọn đồ cho em trai.

Rồi tôi đích thân đưa họ ra bến xe.

Tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó.

Mặt đường bê tông trắng sáng dưới ánh nắng chiều xuân.

Chiếc xe chở mẹ và em tôi dần lăn bánh, bụi đường bay lên mù mịt.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KẾ HOẠCH BẢO VỆ MẸ
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...