Kẻ Bắt Cóc Chọc Trúng Nàng Điên – Chương 2
Kẻ Bắt Cóc Chọc Trúng Nàng Điên
Một người đàn ông trung niên đứng giữa đám đông, từ tốn nói:
"Cô gái này giảo hoạt thật, còn không mau nhảy xuống đi. Làm tiểu tam rồi còn bịa chuyện người ta là buôn người, ghê tởm thật. Mọi người mau cứu người phụ nữ kia đi."
Đám đông bắt đầu xôn xao.
Tôi nở một nụ cười méo mó, đột nhiên lại đập đầu bà ta thêm lần nữa lên kính.
"Aaaa! Không! Cứu... cứu tôi!"
Tôi đạp chân lên bàn chân bà ta, nhìn chằm chằm người đàn ông kia:
"Ông nói tiếp đi. Xem là bà ta c.h.ế.t trước hay tôi c.h.ế.t trước?"
"Con nhãi... nói vớ vẩn gì thế! Ai là đồng bọn của bà ta chứ!"
Người đàn ông lúng túng, ánh mắt d.a.o động, cố gắng phủ nhận.
Tôi nổi điên thật sự.
Muốn chơi đạo đức giả với tôi à? Tôi cũng biết chơi!
Tôi hét lên như phát rồ:
"Tôi dám nhảy lầu để chứng minh tôi không phải tiểu tam. Ông dám nhảy không? Nhảy đi, chứng minh ông không phải đồng bọn bà ta!"
Người đàn ông trung niên lập tức sợ hãi, vội vàng lùi lại mấy bước:
“Cô... cô bị điên à? Ai thèm nhảy với cô!”
“Tự ông nói tôi là tiểu tam, còn bảo tôi batnat vợ ông? Nói như thể ông chứng kiến tận mắt vậy! Nếu ông tự tin thế thì nhảy đi! Nhảy để chứng minh đi! Nhảy đi mà!”
Tôi cười toe toét, nụ cười méo mó đến mức khiến người ta lạnh sống lưng, nhìn là biết đầu óc có vấn đề.
“Đúng đấy! Người ta là con gái mà còn dám nhảy, ông cũng nhảy đi!”
Một thanh niên trong đám đông vừa quay video vừa hùa theo, thêm dầu vào lửa.
Người đàn ông kia không ngờ tôi lại chơi tới bến như vậy, sợ đến mức c.h.ử.i bới rồi quay người bỏ chạy.
Thấy ông ta bỏ đi, tôi thở phào một hơi. Đúng lúc ấy, cảnh sát và lực lượng cứu hộ cũng đã đến hiện trường.
Theo yêu cầu mạnh mẽ của tôi, một anh lính cứu hỏa hộ tống tôi đến đồn cảnh sát.
Trước khi rời khỏi hiện trường, tôi còn không quên quay lại nhắn nhủ với đám đông đang quay clip:
“Mọi người ơi, nhớ làm mờ mặt tôi khi đăng clip lên mạng nhé! Không thì ít nhất cũng cho tôi filter làm đẹp một chút!”
Tối hôm đó, cảnh sát ra thông báo xác nhận người phụ nữ trung niên kia chính là kẻ buôn người, còn tôi thì lập tức lên hot search.
Mọi người gọi tôi là “mỹ nhân điên thời hiện đại”, fan trên mạng còn đặt biệt danh cho tôi là “chị Phát Điên”.
Nhưng tôi chẳng để tâm lắm.
Tôi không ngờ được, chuyện ngoài ý muốn này lại trở thành bước ngoặt trong cuộc đời tôi.
Thứ Hai, tôi đến công ty làm việc như bình thường, thì sếp – anh Chu Húc – đích thân gọi tôi vào văn phòng.
Tôi cứ tưởng là do mình được chú ý vì năng lực nổi bật, sắp được thăng chức.
Nào ngờ anh ta đặt hai tập tài liệu lên bàn.
Một cái là giấy chẩn đoán rối loạn lưỡng cực của tôi.
Cái còn lại là đ.á.n.h giá khuynh hướng bạo lực.
Đúng vậy, tôi mắc rối loạn lưỡng cực.
Bình thường trông tôi chẳng khác gì người khỏe mạnh, nhưng chỉ cần bị bắt nạt hoặc kích thích mạnh, tôi sẽ nổi điên, cực kỳ bạo lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Mỗi lần lên cơn đều phải đ.á.n.h người, không đ.á.n.h thì không chịu được.
Tôi vẫn đang uống t.h.u.ố.c kiểm soát bệnh này, từ sau khi vào công ty đến nay vẫn chưa phát tác lần nào.
Tôi biết mình giấu bệnh là không đúng:
“Ờm... sếp, em... em không cố ý giấu đâu—”
“Không cần giải thích.” Anh Chu Húc cắt lời, chỉ chỉ vào tệp tài liệu bên cạnh.
“Ở đây có một công việc khác... dành cho em. Làm xong, thưởng năm chục triệu. Em có làm không?”
Năm chục triệu?!
Tôi nghe xong mà mắt muốn rớt ra ngoài, gật đầu cái rụp.
Thì ra, Chu Húc có một cô em gái, tính cách hiền lành, yếu đuối.
Lúc học đại học yêu phải một gã đàn ông, gia đình phản đối, cô ấy liền bỏ nhà theo trai.
Cũng được thôi, nếu sống hạnh phúc thì nhà anh cũng chẳng nói gì.
Nhưng ai ngờ tên đó lại là một gã vũ phu điển hình.
Sau khi kết hôn, hắn ta thường xuyên đ.á.n.h đập em gái anh.
Cô ấy không dám cầu cứu gia đình vì từng bỏ trốn theo tình yêu, cuối cùng bị đẩy đến đường cùng mà tự sát bằng cách nhảy lầu.
Do cái c.h.ế.t của cô ấy được xác định là tự t.ử, nên cảnh sát cũng không thể kết tội gã đàn ông kia.
Chu Húc không thể nuốt trôi mối hận này, anh nói:
“Pháp luật không làm được gì, thì tôi sẽ dùng cách khác.”
“Tức là... năm chục triệu là để em...?”
“Tôi muốn em tiếp cận tên Lâm Nghiệp, trở thành bạn gái hắn, hầu hạ hắn thật tốt. Dù sao thì... bạo hành gia đình vốn không bị coi là phạm pháp.”
À, tôi hiểu rồi.
Yêu cầu đó, tôi đồng ý ngay.
Tôi là người tốt bụng mà, nhìn thấy tra nam thì ghét lắm.
Dưới sự sắp xếp của Chu Húc, tôi trở thành con gái một nhà giàu mới nổi, nhanh ch.óng dụ dỗ được Lâm Nghiệp – cũng chính là gã chồng cũ của em gái anh.
Tên này đúng là tra nam hàng hiệu.
Hắn dụ tôi về ra mắt gia đình, còn bảo tôi chuẩn bị quà cho cả nhà, nói đó là “cơ hội để thể hiện”.
Có lẽ thấy tôi “cưng chiều” hắn quá đà nên hắn nghĩ đã nắm được tôi trong tay.
“Bảo bối à, cơ hội để em thể hiện đến rồi!”
“Ồ? Cơ hội gì?” Tôi hờ hững hỏi, chẳng mặn mà gì với trò mèo của hắn.
Hắn hí hửng nói:
“Sinh nhật mẹ anh sắp tới rồi, em mua cho mẹ anh sợi dây chuyền vàng nhé? Thể hiện một chút là được.
À, em gái anh cũng sẽ về, em nhớ mua tặng nó cái túi Gucci.
Cháu trai anh cũng đến, trẻ con mà, ai chả thích Lego, em mua một bộ đi.
Còn ba anh á? Ông ấy thích rượu với t.h.u.ố.c lá, mua loại ngon vào, cũng không cần đắt lắm, 58 độ Mao Đài là được, với mấy cây t.h.u.ố.c Trung Hoa là ba sẽ vui ngay.”
Chỉ với mấy câu, hắn đã sắp xếp tôi như nhân viên giao hàng cao cấp.













