Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Im Lặng Không Tha Thứ – Chương 5

Im Lặng Không Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đứng dậy, nhìn mấy đĩa thức ăn trước mặt vẫn còn gần như nguyên vẹn.

Phí phạm là tội lỗi, đem về là vinh quang.

“Waiter, gói mang về!”

Giữa ánh mắt trừng lớn của cả bàn, tôi xách theo vài hộp thức ăn nặng trĩu, ung dung rời khỏi.

“Đúng là không còn biết xấu hổ là gì nữa.”

“Hồi đó là thiên kim nhà giàu nhất Bắc Kinh, giờ thành ra như vậy, đáng thương thật.”

Những lời châm chọc đó bay vào tai khi tôi rời khỏi cửa, nhưng chẳng có chút sát thương nào.

Mặt dày ư? Thứ đó ăn được không?

Nếu không nhờ tôi da mặt dày, ba năm trước tôi đã sụp đổ rồi.

Tôi lấy thẻ phòng ra, xác nhận số phòng, rồi đi thẳng đến tìm Họ Hạo.

Đứng trước cửa phòng, tôi bắt đầu chùn bước, chút lòng tự trọng còn sót lại đang vật lộn để tồn tại.

Cuối cùng, tôi không dùng thẻ, mà gõ cửa.

Cốc, cốc, cốc.

Bên trong không có phản hồi. Trong đầu tôi, hai con người tí hon bắt đầu đ.á.n.h nhau.

Bên trái nói: Thôi đi, chắc nó đang giỡn mày thôi. Về nhà ôm tôm hùm ăn còn hơn.

Bên phải nói: Không được! Vì bài phỏng vấn! Vì chén cơm! Xông lên!

Đang lưỡng lự chưa biết tiến hay lùi, thì cửa đột ngột bị kéo mở.

Một bàn tay tóm lấy tôi, kéo vào trong.

Mùi rượu nồng nặc ập đến.

Eo tôi bị bàn tay to của anh giữ chặt, người bị ép vào tường, môi anh hôn mạnh lên môi tôi.

“Tôi cứ tưởng em sẽ không đến nữa…”

Tôi bị anh hôn đến choáng váng, cố hết sức đẩy n.g.ự.c anh ra.

“Anh thả tôi ra trước đã!”

“Không thả… Thả ra rồi em lại bỏ đi!”

Anh đè tôi xuống chiếc giường lớn mềm mại, môi điên cuồng m//ú//t lấy môi tôi.

“Ưm… Họ Hạo! Tôi không đến vì chuyện này!”

Tôi dồn hết sức, dùng tay chống vào vai anh.

Phải mất một lúc lâu anh mới chịu buông ra, tôi mới nhìn rõ gương mặt anh.

Mắt anh đỏ hoe, giọng nghẹn lại, gọi ra cái tên mà tôi tưởng cả đời này sẽ không còn nghe được nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Chị…”

9

Chỉ một tiếng “chị” đó thôi, mọi sự giãy giụa và phòng bị trong tôi, lập tức sụp đổ.

Từng chút một, tôi đã dạy cậu ấy phát âm.

Cuối cùng, cậu ấy cũng có thể rõ ràng gọi hai tiếng — chị ơi.

Cậu đặc biệt thích gọi tôi như vậy khi ở trên giường. Cứ thế lặp đi lặp lại.

Giống như bây giờ, cậu vùi mặt vào hõm cổ tôi, dụi dụi như một đứa trẻ bị bỏ rơi:

“Chị ơi… chị ơi… cầu xin chị, đừng từ chối em…”

Đôi mắt cậu đỏ hoe, nắm tay tôi đặt lên máy trợ thính sau tai.

“Mỗi một chữ chị nói, mỗi tiếng chị… van xin, em đều sẽ nghe thật rõ ràng. Làm ơn, đừng bỏ rơi em nữa!”

“Họ Hạo, em ngoan nhất, nghe lời chị đi, buông ra trước được không?”

Tôi chỉ còn cách dùng giọng điệu năm xưa từng dỗ cậu, nhẹ nhàng an ủi.

Nhưng cách này, giờ không còn tác dụng nữa.

“Không buông… chị ơi.”

“Em nhớ chị lắm… thật sự rất nhớ chị… xin chị đừng từ chối em nữa…”

Trái tim thép của tôi, vào khoảnh khắc đó, hoàn toàn hóa thành một đống đậu phụ nhão.

Tối nay… tôi có vẻ… thật sự không thể từ chối nổi cậu ấy nữa rồi.

Sau một trận mây mưa cuồng nhiệt kéo dài đến tận nửa đêm, tôi ngủ mê man.

Tỉnh dậy lần nữa thì trời đã trưa hôm sau.

Đồng hồ sinh học khiến tôi bật dậy trong cơn hoảng loạn, định lao đi làm — rồi mới nhớ ra hôm nay là thứ bảy.

Họ Hạo đã biến mất, chỉ để lại trên gối một xấp tiền mặt dày cộm.

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y lại. Má!

Sát thương không nhiều, nhưng nhục nhã thì cực mạnh.

Tên này rõ ràng là đang trả đũa tôi!

Bốn năm trước, sau đêm Giáng Sinh đầy tuyết rơi ấy…

Tôi hoàn toàn không nhớ tối đó đã xảy ra chuyện gì.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Im Lặng Không Tha Thứ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...