Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Chương 94

Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc

Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc

Ngược

Sủng

Khác

Xám nhạt

Xanh nhạt

Vàng nhạt

Màu sepia

Xanh đậm

Vàng đậm

Vàng ố

Màu trắng

Hạt sạn

Sách cũ

Màu tối

Palatino Linotype

Bookerly

Minion

Segoe UI

Roboto

Roboto Condensed

Patrick Hand

Noticia Text

Times New Roman

Verdana

Tahoma

Arial

16

18

20

22

24

26

28

30

32

34

36

38

40

100%

120%

140%

160%

180%

200%

Không

Truyện

Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc

Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc

Chương

94

Chương

trước

Chương

tiếp

Ngày quan trọng nhất đã tới, thời gian ghi hình chính thức được sắp xếp rất chặt chẽ, tám giờ sáng phải đi trang điểm, bởi vì đoàn đội của Tô Xướng không có ảnh thương vụ chính thức để tuyên truyền nên tổ chương trình cần chụp trước một bộ ảnh dự phòng.

Đây là lần đầu tiên Vu Chu quan sát gần bên trong tòa nhà vệ tinh, tòa nhà đã có vài năm. Sảnh lớn có vẻ hỗn tạp, người qua kẻ lại tấp nập. Các cô đi về phía phòng trang điểm, dọc hành lang treo những bức ảnh phim từ những năm 90 cùng các bản tin về các chương trình trực tiếp và sự kiện. Văn phòng hai bên hành lang được sắp xếp giống như văn phòng làm việc, trên cửa có những mã số, có những cửa thì dán tạm tên của các tổ chương trình.

Có phòng họp mở rộng cửa, cũng có phòng trang điểm đóng cửa.

Không giống với phòng phát sóng ngày hôm qua, cũng không quá giống với một ngành giải trí hào nhoáng trong tưởng tượng.

Dù sao thì Tô Xướng cũng không phải là minh tinh có địa vị, không có phòng trang điểm riêng, mà là dùng chung phòng trang điểm lớn cùng với các tổ chương trình khác, mười mấy bàn trang điểm được sắp xếp, dây đèn LED khiến người ta không thể che giấu khuyết điểm trên mặt.

Đối diện có mấy diễn viên đang trang điểm cho buổi diễn tập ngày 11 tháng 11, Tô Xướng ngồi vào một hàng đối diện họ, trái phải đều không có ai, Vu Chu đo thẻ công tác ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn thợ trang điểm trang điểm cho cô.

Thợ trang điểm rất quen tay, rất thích Tô Xướng, bởi vì cô rất biết cách dưỡng da, làn da nhẵn nhụi, dễ trang điểm, còn hỏi cô có phải tối qua đã đắp mặt nạ dưỡng ẩm không, đồng thời kính áp tròng cũng đã đeo sẵn, trông rất có kinh nghiệm.

Tô Xướng nói có bạn từng làm nghệ sĩ, từng nói qua.

Thợ trang điểm cảm thấy rất hứng thú, vừa chỉnh màu phấn nền cho cô, vừa hỏi bạn cô là ai.

Tô Xướng nói cái tên, thợ trang điểm cười rộ lên: "Tôi từng trang điểm cho cô ấy, sau này cô ấy chuyển sang làm quản lý nghệ sĩ."

Tô Xướng nhàn nhạt cười cười, không nói nhiều.

Vu Chu tựa vào bên cạnh nhìn Tô Xướng, khuôn mặt càng thêm lạnh lùng tinh xảo dần dần thành hình trong tay thợ trang điểm.

Tô Xướng từ trong gương nhìn lại nàng, đôi môi mỏng manh bị che khuyết điểm gợi lên.

Thợ trang điểm kẻ eyeliner cho cô: "Trợ lý của cô à?"

"Bạn." Tô Xướng phối hợp nhìn xuống, nhẹ giọng nói.

"Dáng dấp cũng rất xinh đẹp, ngũ quan rất thích hợp trang điểm." Thợ trang điểm nhìn Vu Chu một cái.

Vu Chu ngượng ngùng, dựa vào bàn nhìn Tô Xướng, Tô Xướng nói: "Cô ấy không thích trang điểm lắm, nếu kẻ eyeliner sâu quá sẽ ch* n*c mắt, còn nói nếu chuốt mi sẽ rất dính, sẽ buồn ngủ."

Nói xong cô mím môi cười cười, thợ trang điểm như có điều suy nghĩ mà thay tăm bông, quanh năm trang điểm cái gì chưa từng thấy qua, bầu không khí này vừa nhìn đã biết. Tô Xướng không nói nhiều, từ lúc tiến vào cô ấy đã phát hiện, nhưng đối với chi tiết của "người bạn" này nhớ rất rõ ràng, còn nói một câu dài.

Thợ trang điểm dùng bông tăm làm mờ eyeliner cho Tô Xướng một chút, thủ pháp rất nhẹ nhàng, lại nói với Vu Chu: "Lần sau cô trang điểm, sau khi chuốt mascara xong, năm giây đừng chớp mắt, sẽ không dính vào nhau nữa."

"A, còn có bước này sao?" Vu Chu mở mang kiến thức.

Một lớp trang điểm mất trọn hai tiếng đồng hồ, bao gồm cả việc đánh nền cho phần ngực, tay và mu bàn chân, rồi làm tóc, Vu Chu chờ chán ngán, ngồi bên cạnh liên tục ngáp, Tô Xướng hỏi nàng có muốn mua một ly cà phê không.

Vu Chu nói: "Em đi mua cho, mua cho chị một ly luôn."

Bởi vì không quen đường, chờ nàng trở lại là đã hơn nửa tiếng sau, Tô Xướng đã được gọi đến phòng phát sóng, thợ trang điểm thu dọn đồ đạc xong cũng rời đi, Vu Chu bưng cà phê ngồi xuống trước gương, đặt lên bàn, mở điện thoại ra nhìn thấy tin nhắn Tô Xướng gửi cho nàng.

"Chị phải qua đó rồi, sau khi em quay lại bảo Mặc Mặc dẫn em tới." Mặc Mặc nói để lại cho Vu Chu hàng ghế đầu.

Nhưng Vu Chu cảm thấy có chút xấu hổ, còn có chút thẹn thùng, nếu bên cạnh đều là fan của Tô Xướng... Ai nha, dù sao nàng cũng thẹn thùng.

Nàng quyết định không đến thính phòng nữa, nói với Tô Xướng ngồi trong phòng trang điểm một lát, gần xong thì đến phòng phát sóng tìm cô.

Tô Xướng trả lời: "?"

Vu Chu nói: "Nhiều người quá, em xấu hổ, em sợ chị nhìn em."

Tô Xướng phản hồi một sticker chọc mặt mèo con.

Phiền thật, Vu Chu cười, lại là sticker từ đâu tới, Vu Chu gửi tới một ảnh động ném gạch, ý bảo cô làm việc cho tốt.

Năm phút sau, Tô Xướng lại nhắn tin tới: "Không ai giúp chị giữ điện thoại."

Vu Chu nhìn trời, đi đến phòng phát sóng.

Bằng vào thẻ công tác đi vào phòng phát sóng, Tô Xướng ở khu chờ, Vu Chu đi qua đó, nhỏ giọng nói: "Mặc Mặc ở ngay cửa, em thấy rồi, sao, cô ấy không giúp chị giữ điện thoại à?"

Tô Xướng cười, đưa điện thoại cho nàng: "Ừ."

"Đợi lát nữa Mặc Mặc gửi thư luật sư cho chị." Vu Chu nhận lấy, mềm mại dỗi cô.

Tô Xướng cười đến mắt ngọc mày ngài, sân khấu chiếu tới ánh sáng rực rỡ rơi vào mắt cô, Vu Chu không nhịn được, chỉnh lại quần áo cho cô, nói: "Đi đi."

Tiếng này rất nhỏ, giống như là tự nói, nhưng nàng nghẹn một hồi.

Rất khó thừa nhận, bắt đầu từ khi phát hiện Tô Xướng rất nổi tiếng, cán cân trong lòng Vu Chu có chút mất cân bằng, lúc nàng nấp ở trong fan nói chúc ngủ ngon, thỉnh thoảng cũng sẽ nghĩ, vì sao lại là mình chứ? Có gì đặc biệt? So với nhiều tình yêu nồng cháy mà chân thành như vậy, tình yêu của Vu Chu có thể làm được như vậy sao?

Trước kia nàng cảm thấy, bất luận điều kiện bên ngoài như thế nào, ít nhất nàng sẽ đặc biệt đặc biệt yêu Tô Xướng.

Sau đó nàng phát hiện, đặc biệt đặc biệt yêu, đối với Tô Xướng mà nói, cũng không đặc biệt.

Nàng như là đột nhiên được tặng một bó hoa hồng lớn, nhưng không biết cắm nó vào trong bình hoa gì, đương nhiên nàng biết Tô Xướng rất yêu mình, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ tự hỏi, làm thế nào để tiếp nhận tình yêu này tốt hơn.

Nhưng vừa rồi, Tô Xướng không muốn để người khác cầm điện thoại, chỉ muốn đưa điện thoại cho Vu Chu, nàng giống như đột nhiên nghĩ thông suốt một chút.

Thật ra không phải Tô Xướng nhận được cái gì, mà là cô muốn cái gì.

Cô muốn Vu Chu cầm điện thoại của cô, sẽ không cho người khác.

Vu Chu chỉnh lại áo cho Tô Xướng, nói với bạn gái vô cùng ưu tú của nàng rằng: "Đi đi."

Đứng ở một vị trí cao hơn, để nhiều người biết đến chị, để những người đánh giá cao chị cổ vũ cho chị, để cho nghề nghiệp mà chị yêu thích tự hào về chị, để cho ánh đèn sân khấu chiếu tới.

Còn Vu Chu sẽ ở hậu trường, mua cà phê cho cô, giữ điện thoại cho cô, sửa sang lại quần áo cho cô.

Tô Xướng lại gần, ôm nàng, Vu Chu đột nhiên không khỏi lưu luyến, dịu dàng dặn dò: "Trên tay chị có phấn nền, nhớ đừng cho tay vào túi, liệu có dính vào quần đen không?"

"Không đâu, có khoá nền rồi." Tô Xướng vén tóc cho nàng, rất muốn hôn nàng, nhưng ở hậu trường quá nhiều người, hiện tại đã đủ thân mật rồi.

Vu Chu gật đầu, nhìn Tô Xướng đi tới trước sân khấu.

Lúc đó nàng không hề biết rằng, việc Tô Xướng lần đầu tiên đồng ý mức độ lộ diện cao như vậy là vì nàng từng nói muốn tiếp xúc với người nổi tiếng, chỉ một câu nói vu vơ mà cô tiện miệng thốt ra rồi nhanh chóng quên mất, lại chính là bánh răng nhỏ bé chuyển động như vậy khiến mối quan hệ giữa hai người một lần nữa thay đổi.

Nàng nghe tiếng micro vọng lại, nghe Tô Xướng thành thạo trên sân khấu, nghe cô chuyện trò vui vẻ.

Nghe khán giả vỗ tay và cổ vũ, nghe thấy cô trước đây chỉ có sự hài hước nhạt nhẽo, khiến khán giả phát ra những tiếng kêu vô thức bị dồn nén.

Ngay cả âm mũi "Ừm"lúc cô suy nghĩ cũng hay muốn chết.

Tô Xướng thật sự là ánh trăng, bởi vì cô có thể phản xạ ánh mắt của người khác, khi ánh mắt tập trung trên người cô, cô không cần phải cố gắng, vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ.

Giọng nói hay trời sinh, khuôn mặt xinh đẹp trời ban, dáng người đẹp tự nhiên, khí chất thiên phú mạnh mẽ, cô biết lúc nào nên dừng lại, lúc nào nên tiến lùi, lúc nào ánh mắt phải lưu luyến, lúc nào nụ cười phải lảng tránh.

Người như vậy, rất thích hợp để được ngước nhìn.

Thích hợp sống trong giấc mơ được tạo hình bởi ảo tưởng.

Ba tiếng ghi hình như vừa tỉnh dậy khỏi giấc mơ, Vu Chu từ phía sau đã đến bên cạnh sân khấu, đứng cùng với tổ đạo diễn, chờ Tô Xướng xuống.

Trước đó Mặc Mặc đã nói, rời đi ở lối đi khác, sẽ có bảo vệ dẫn các cô ra ngoài, trực tiếp lên xe trở về khách sạn.

Khán giả rời khỏi cửa lớn bên trái, có nhân viên công tác dùng micro duy trì trật tự, Tô Xướng hít mũi, mím môi lạnh lùng bước xuống bậc thang, cửa bên phải phòng phát sóng mở ra, dưới sự hướng dẫn của staff và bảo vệ đi sang một bên khác.

Có khán giả muốn lại gần hơn để nhìn cô và MC, bảo vệ vừa ngăn, vừa ra hiệu Tô Xướng đi nhanh lên, Tô Xuống quay đầu lại nhìn thoáng qua Vu Chu, Vu Chu từ dưới cánh tay bảo vệ chui qua, Tô Xướng thấy nàng theo kịp, liền bước nhanh về phía lối đi.

Trật tự hơi hỗn loạn, sau khi cửa lớn cách âm của phòng phát sóng đóng lại, hành lang thoáng chốc yên tĩnh, nhưng Tô Xướng cực kỳ mệt mỏi, không muốn nói chuyện, Mặc Mặc cũng không lên tiếng, bảo vệ lại càng không nói gì, đoàn người bước đi vội vàng đi vào thang máy.

Trong hành lang vang vọng tiếng bước chân trống trải.

Nhấn thang máy, Tô Xướng đứng ở tận cùng bên trong, nhìn Vu Chu vào thì thả lỏng một chút, cười với nàng, Vu Chu muốn hỏi cô có mệt không, nhưng nhìn bảo vệ cùng với nhân viên công tác của thang máy, lại nuốt trở vào.

Cửa thang máy mở ra, có mấy người hàng ngày ngồi xổm trong chương trình giải trí cùng fan vây quanh, lúc này Vu Chu mới hiểu được tại sao ngay cả loại tôm tép như các cô cũng phải có bảo vệ đi cùng.

Đài truyền hình gần như mỗi ngày đều có chương trình ghi hình, bởi vậy cửa sau quanh năm ngồi xổm một ít quay hộ, thậm chí còn có livestream, bọn họ chưa chắc biết hết mỗi vị khách mời, nhưng đều sẽ quay một ít, lại đến siêu thoại đăng bài viết, hỏi có fan muốn hay không.

Mặc dù không có fan mua, bọn họ cũng có thể đăng lên tài khoản xã hội của mình, hấp dẫn một ít lưu lượng.

Bọn họ không biết Tô Xướng, nhưng tóm lại có mấy fan, muỗi lớn nhỏ gì cũng là thịt, không chụp thì phí.

Tô Xướng không có danh tiếng ở giới giải trí, bởi vậy chỉ vây quanh hai ba người chụp hộ, không có cầm thương dài pháo ngắn, chỉ giơ điện thoại lên, một người quay video, những người khác thì chụp ảnh.

Mặc dù không đông người lắm, nhưng Vu Chu vẫn có hơi sợ, vì có hai người hành động khá thô bạo, suýt nữa đụng vào mặt Tô Xướng.

Bảo vệ vừa ngăn vừa dẫn Tô Xướng đi về phía trước, Vu Chu ở phía sau một chút, Tô Xướng vốn muốn chờ nàng, nhưng nghĩ đến nếu như cùng nhau, có thể điện thoại sẽ chụp trúng mặt Vu Chu, liền không nói gì, cúi đầu mím môi bước nhanh về phía trước.

Nhưng Vu Chu ở phía sau nhìn, cũng rất lo lắng, nhất là Tô Xướng không quen mang giày cao gót, nàng rất sợ bị đụng phải hay bị trật gì đó, bởi vậy cũng không quan tâm đến cái khác, liền muốn chui tới phía trước, giúp Tô Xướng ngăn một chút cũng được.

Mới vừa chạy đến bên cạnh Tô Xướng, đã bị bả vai một người đàn ông đẩy lên, Vu Chu nhíu mày, không nói gì, nhưng một giây sau Tô Xướng dừng lại.

Tất cả mọi người dừng lại.

Cô giơ tay che ống kính điện thoại bên cạnh Vu Chu, nhẹ nhàng đẩy, nhìn về phía hắn, nói: "Điện thoại của anh đụng trúng cô ấy rồi."

Vu Chu sửng sốt, kẻ chụp hộ cũng sửng sốt, lần đầu tiên gặp phải người như vậy, dù sao những ngôi sao kia cũng nhìn quen lắm rồi, lại được nhân viên công tác bảo vệ tương đối kỹ, không thể nào tiếp xúc với bọn họ.

Đương nhiên, nếu là ngôi sao thật, bọn họ cũng sẽ không kiêu ngạo như vậy.

Tô Xướng không nói gì thêm, chỉ ấn di động của hắn xuống, vỗ nhẹ hai cái vào cạnh điện thoại, nói với Vu Chu và Mặc Mặc: "Đi thôi."

Cảnh tượng này vừa ra, một người khác cũng giơ điện thoại không nhúc nhích.

Các cô hai ba bước đi ra ngoài, xe đã sớm đỗ ở bên ngoài, Tô Xướng cúi người lên xe, Vu Chu và Mặc Mặc cũng đi lên, cửa vừa đóng, xe liền lái đi.

Chương

trước

Chương

tiếp

Báo lỗi chương

Bình luận

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Liên hệ:

[email protected]

-

Đọc truyện

online,

đọc truyện

chữ,

. Website luôn cập nhật những bộ

truyện mới

thuộc các thể loại đặc sắc như

truyện tiên hiệp

,

truyện kiếm hiệp

, hay

truyện ngôn tình

một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.

truyện xuyên nhanh

truyện đam mỹ

truyện ngôn tình

ngôn tình hoàn

truyện kiếm hiệp hay

truyện tiên hiệp hay

truyện hệ thống

*

kiemtraphat.net

blog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở

Creative Commons Attribution 4.0 International License

Đăng nhập thành viên

x

TRUYENFULL

Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam

Email đăng nhập

Mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản?

Họ và tên

Email

Giới tính

Nam

Nữ

Khác

Mật khẩu

Nhập lại mật khẩu

Bạn đã có tài khoản?

Email đăng ký tài khoản

Lấy lại mật khẩu

Bạn đã có tài khoản?

Tài khoản của tôi

Xin chào,

Xin chào,

Đăng xuất

Đăng xuất

Thông tin cá nhân

Để mở chặn quảng cáo vui lòng

xác thực email

Thông tin cá nhân

Sửa thông tin

Họ và tên

Email

Đã xác thực

Số điện thoại

Ngày sinh

Họ và tên

Email

Số điện thoại

Ngày sinh

Lưu thay đổi

Đổi mật khẩu

Mật khẩu mới

Xác nhận mật khẩu mới

Lưu thay đổi

Hủy

Truyện đang đọc

Chưa có truyện đọc

Đơn hàng của bạn

Chưa có đơn hàng nào

Lịch sử mua gói

Chưa có lịch sử mua gói

Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛

×

1 tháng

19.000 VNĐ

2 tháng

38.000 VNĐ

6 tháng

149.000 VNĐ

Tiếp tục thanh toán

Quyền lợi khi mua

- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.

Lưu ý:

Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ

Thanh toán mã QR

Đang tải mã QR...

Hoặc thanh toán thủ công

Ngân hàng:

BIDV

Chủ tài khoản:

CONG TY TNHH ECONTENT HUB

Số tài khoản:

96488888888

Số tiền:

0 VNĐ

Nội dung CK:

Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại

Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp

tại đây

💳

📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo

📛 Mua Chặn Quảng Cáo

Gói chặn quảng cáo

Giá: 19.000 VNĐ

Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng

Gói chặn quảng cáo

Giá: 38.000 VNĐ

Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng

Gói chặn quảng cáo

Giá: 149.000 VNĐ

Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng

MUA NGAY

X

📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.

💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc

quảng cáo xuất hiện quá nhiều

. Hiện tại, Truyenfull đã

giảm bớt số lượng quảng cáo

thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ

để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.

📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:

👉

[Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và

gửi góp ý tại chính hòm thư này

, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.

📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:

✍️ Link gửi góp ý:

Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc
Chương 94

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...