Huyết Tộc Và Ma Nữ – Chương 2: Đêm nồng tình tự
Huyết Tộc Và Ma Nữ
Ta cùng Emily Vincent rời khỏi phòng, bước vào tòa thành bảo tráng lệ, nơi những kiến trúc hùng vĩ được dát vàng ròng, dù đêm đã về khuya vẫn tỏa ra ánh sáng chói lòa. Vừa đặt chân vào gian phòng của ta, cửa còn chưa kịp đóng chặt, Emily Vincent đã như một đóa hoa khao khát lao vào lòng ta. Đối với một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương như nàng, sự chủ động ôm ấp này khiến ta vô cùng phấn khích. Ta say sưa ôm hôn nàng, cảm nhận cơ thể nàng như một ngọn lửa tình rực cháy, thiêu đốt mọi lý trí. Nàng ngoái đầu nhìn ta, nở một nụ cười đầy mê hoặc.
Nàng chỉ mặc một chiếc áo lót thể thao đơn giản ôm trọn lấy phần thân trên, nhưng lại chẳng hề che giấu đi những đường cong ngạo nghễ, đầy đặn, toát lên vẻ nhu hòa và ưu mỹ đến lạ kỳ.
"Thiếu gia, kể từ ngày ấy của mười năm trước, em đã tự nhủ rằng sẽ dâng hiến cả thể xác lẫn linh hồn này cho người."
Câu chuyện mười năm trước mà Emily Vincent nhắc đến là một ký ức sâu đậm. Khi ấy, nàng ra ngoài mua thực phẩm thì bị những tên Thánh Kỵ Sĩ – những kẻ vốn không đội trời chung với tộc Ma Nữ Hoàng Hậu của chúng ta – âm thầm bám đuôi. Sau khi tìm ra cứ điểm, chúng triệu tập thiên quân vạn mã quyết tâm tiêu diệt tận gốc tộc ta. Dù bà nội cuối cùng đã phô diễn sức mạnh kinh thiên động địa, quét sạch đại quân địch, nhưng bà lại nổi trận lôi đình, muốn xử tử Emily Vincent. Khi đó, ta vẫn chỉ là một đứa trẻ, đã đứng ra làm người hùng cứu mỹ nhân. Bằng sự liều lĩnh của một kẻ không sợ chết, ta đã ép bà nội phải rủ lòng từ bi mà tha mạng cho nàng.
Kể từ đó, Emily Vincent luôn coi ta là ân nhân cứu mạng, lòng nàng từ lâu đã dành trọn cho ta.
Gương mặt nàng đỏ bừng vì khẩn trương, trông ngon lành tựa như một trái táo chín mọng.
Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng vải vóc sột soạt khẽ vang lên. Theo từng lớp y phục trút bỏ, để lộ ra làn da trắng nõn trơn bóng, cuối cùng chỉ còn lại chiếc áo lót thể thao bó sát, không thể che giấu nổi đôi gò bồng đảo căng tròn như muốn chực chờ trào ra khỏi lớp vải. Nàng áp sát vào lồng ngực ta.
Thật kỳ lạ, ta vốn nghĩ nàng sẽ chọn những bộ nội y ren gợi cảm hay áo ngực trắng đoan trang, nhưng cách ăn mặc này lại mang đến một vẻ đẹp khỏe khoắn đầy sức sống.
Emily Vincent rúc vào lồng ngực ta, cơ thể nàng khẽ run rẩy. Ban đầu, nàng cảm thấy như bị đóng băng trong hầm lạnh, nhưng giờ đây, hơi nóng đã lan tỏa khắp toàn thân.
Nàng chôn sâu vào lòng ta, hơi thở dồn dập, những cái chạm giữa hai cơ thể khiến không gian như đặc quánh lại. Emily Vincent vốn còn chút ngại ngùng, do dự trước việc lấy thân báo đáp, nhưng khi đã thực sự bắt đầu, mọi rào cản tâm lý và sự xấu hổ dường như cũng theo lớp áo mà tan biến, bị ngọn lửa tình yêu thiêu rụi.
Cơ thể nàng mềm mại, tinh tế và đầy đặn. Nàng như không có xương cốt, mềm nhũn rúc vào thân hình lạnh lẽo nhưng vững chãi của ta, tìm kiếm sự an yên.
Hình bóng hai người dần hòa làm một, không còn khoảng cách. Tiếng tim đập dồn dập khiến môi nàng khô khốc, gương mặt đỏ ửng.
Emily Vincent nóng rực như lửa, gương mặt ửng hồng tựa trái táo chín. Những giọt mồ hôi li t//i chảy dài trên làn da phấn nộn, nàng thốt lên những âm thanh khó hiểu, như làn nước mùa xuân bị khuấy động, tạo nên những gợn sóng lan tỏa, cuốn tâm trí nàng chìm sâu vào cơn mê.
Ánh mắt nàng long lanh, tình tứ, nhưng bên dưới cơ thể ấy vẫn là một mảnh tuyết lạnh.
"Thiếu... Thiếu gia... Xin người chỉ nhìn mình em thôi, em thật sự rất yêu người, đừng nghĩ đến người phụ nữ nào khác nữa được không?"
Emily Vincent nghẹn ngào cầu xin, giọng nàng run rẩy như gió xuân lay cành lá. Đôi mắt nàng đẫm lệ, cơ thể vặn vẹo càng khiến cảm xúc thêm mãnh liệt.
Những khao khát và nỗi sầu muộn đan xen, lý trí đã hoàn toàn bị sự si mê bốc hơi.
"Ô ô..." Nàng phát ra tiếng khóc nghẹn ngào. Đó không chỉ là sự hy sinh không hối tiếc, mà còn là lời nguyện cùng ta gánh vác mọi khổ đau.
Cảm xúc vỡ òa như lũ quét, thể xác và linh hồn nàng giờ đây đã hoàn toàn đồng điệu với ta.
Đôi gò bồng đảo trắng ngần, mềm mại như ngọc khẽ chập chờn, ma sát trên lồng ngực ta.
"Nhưng... nhưng mà..."
Tâm trí ta rối bời, không thể đưa ra lựa chọn giữa nàng và các muội muội. Cuối cùng, nàng cũng hạ quyết tâm. Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, chậm rãi gật đầu: "Tốt... em... em hiểu rồi..."
Điều này càng khiến nàng thêm phần mặn mà, tự tin, tựa như rượu ngon càng ủ càng thơm.
Emily Vincent ẩn chứa muôn vàn phong tình, cộng thêm bộ dạng áo xống xộc xệch, bờ m//ô//n//g tròn trịa và đôi chân dài trắng nõn, chỉ đứng đó thôi cũng đã tỏa ra sức quyến rũ chết người, tựa như một thiên sứ lạc bước xuống trần gian.
Đôi gò bồng đảo đầy đặn, vòng eo thon nhỏ cùng cặp đùi đẹp óng ả khiến tim ta đập loạn nhịp. Emily Vincent như một cánh phượng hoàng bị thương rơi vào bùn lầy, nhưng chẳng gì có thể xóa nhòa vẻ diễm lệ và hương thơm thanh khiết ấy.
Tiếng r//ê//n rỉ đầy hờn dỗi nghe thật tiêu hồn, khiến ta không khỏi đỏ mặt, cơ thể đã sớm có phản ứng tự nhiên của một người đàn ông.
Ánh mắt ta dán chặt vào thân thể thuần khiết của Emily Vincent.
"Người muốn trêu đùa thế nào cũng được, xin hãy trút hết dục vọng lên người em."
Nàng cởi thắt lưng, tuột quần ta xuống. Một cây gậy thịt cứng cáp lập tức bật ra, đập mạnh vào gương mặt xinh đẹp của nàng. Thế nhưng, Emily Vincent không hề tỏ vẻ chán ghét, ngược lại còn lộ ra vẻ si mê, muốn cự lại nghênh. Nàng vươn chiếc lưỡi hồng nhuận l//i//ế//m láp côn thịt của ta, rồi không chút do dự nuốt trọn lấy nó vào khoang miệng ấm áp. Côn thịt ta như được ngâm trong hồ nước ấm áp, hưởng thụ sự chăm sóc tuyệt vời. Nàng nghịch ngợm hôn lên quy đầu, rồi dùng đôi môi thành thục vuốt ve từng tấc da thịt nhạy cảm, khiến ta đạt đến khoái cảm tột cùng. Hương thơm đặc trưng của nàng, thoang thoảng như hoa nhài, khiến ta mê đắm. Nàng hiểu rõ cơ thể ta từng chút một, đôi bàn tay ngọc ngà vuốt ve khắp nơi, kích thích dục vọng trong ta bùng nổ.
Ta chìm đắm trong đại dương nhục dục, không kìm được mà đùa nghịch đôi nhũ hoa đầy đặn như dưa hấu của nàng. Đôi gò bồng đảo trắng muốt, đàn hồi, năm ngón tay ta lún sâu vào lớp thịt mềm mại, rồi lại nảy lên như ghế sofa, khiến người ta chơi mãi không chán. Làn da nàng còn tinh tế hơn cả sữa bò, không một tì vết, khiến bất kỳ người phụ nữ nào trên thế giới này cũng phải ghen tị. Ta say mê xoa nắn, ngón tay xoay tròn quanh đầu v//ú hồng hào, m//ú//t mát nụ hoa mê người ấy như một đứa trẻ.
Nàng vừa cẩn thận khẩu giao, vừa ngước nhìn ta với ánh mắt đắm đuối, dung mạo kiều diễm, toát lên phong vị của một người phụ nữ trưởng thành đầy quyến rũ.
Nhìn xuống đôi chân dài thon thả cùng những ngón chân nhỏ nhắn đáng yêu, tất cả đều là tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ được điêu khắc bởi bàn tay tạo hóa.
Đôi gò bồng đảo sống động ấy khiến ta chỉ muốn vùi mặt vào. Mái tóc vàng óng xõa xuống, đôi mắt xanh biếc như phỉ thúy chứa đầy ý cười, đôi môi mỏng khẽ mím lại, vừa lười biếng lại vừa gợi cảm đến chết người.
Sự nhu tình của Emily Vincent khiến ta say đắm như mọi khi. Chúng ta trao nhau những nụ hôn nồng cháy, bàn tay ta vuốt ve bộ ngực đầy đặn, trêu đùa hai nụ hoa hồng nhuận. Nàng thở dốc liên hồi, rồi nắm lấy tay ta, dẫn lối vào nơi mật huyệt đang tràn trề nhựa sống.