Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huyết Phượng Kỳ Duyên – Chương 7

Huyết Phượng Kỳ Duyên

Tác giả: Băng Dữ Hỏa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huyết Lộ Hoa là loại kì độc, âm độc kết băng; Hồng Bối Chu ngàn năm là loại dương độc hoại tử; cho nên âm độc và dương độc là khắc tinh. Minh Nguyệt chạy về Tô Châu, lập tức đem Huyết Lộ Hoa sắc thành một chén thuốc ba phân đầy, sau đó dùng dao rạch một đường nhỏ ở cánh tay Công Tôn Linh cho chảy ra một ít máu độc rồi đem nước sắc Huyết Lộ Hoa bôi vào miệng vết thương, cực nhọc cả ngày cả đêm ngồi bên giường chăm sóc Công Tôn Linh, quan sát phản ứng của hai loại kịch độc này.

Không rõ diễn biến bao nhiêu thứ, Công Tôn Linh mở mắt ra liền thấy Minh Nguyệt bưng tới tiên dược ngồi ở bên giường đút cho mình từng muỗng thuốc. Không đếm được bao nhiêu việc phát sinh, nửa đêm cảnh vật lặng yên ngủ say, nếu thế gian này có một quyển sách ghi lại được những sự tình vừa qua, hãy ghi lại ân tình, cực khổ, mệt nhọc, đau thương, chăm sóc mà Công Tôn Linh đã lấp đầy, thấu hiểu, đau đớn, chất chứa, cảm động cho đoạn tình này nhận từ Minh Nguyệt; trong lòng Công Tôn Linh cũng tự hỏi phải làm sao đây khi lòng dậy sóng?

Thời gian trôi qua, cánh tay Công Tôn Linh cũng dần tản bớt độc, thân thể dần dần phục hồi, cuộc sống tựa hồ quay trở về trạng thái trước kia; nhưng tự khi nào mà thân hình Minh Nguyệt ngày càng gầy yếu, thường phát ra tiếng ho khan, thời tiết đầu mùa hạ mà tiếng ho tràn ra cơ hồ như cơ thể bị nhiễm lạnh. Vừa mới bắt đầu, Công Tôn Linh tưởng Minh Nguyệt mệt nhọc khiến cho cơ thể suy yếu mới quả quyết yêu cầu Minh Nguyệt điều dưỡng. Minh Nguyệt nghe theo lời của nàng nhưng mấy tháng qua đi, thân thể vẫn không thấy khởi sắc, một buổi sáng sớm, trong phòng một mình bất tỉnh nhân sự.

Nhìn Minh Nguyệt nằm trên giường hôn mê, Công Tôn Linh bỗng nhiên sợ hãi trong lòng, nếu lỡ nàng xảy ra chuyện gì, mình sẽ ra sao, làm gì đây? Ý nghĩ này chợt ra khỏi đầu, Công Tôn Linh liền mắng bản thân: "Tưởng tượng lung tung, Minh tỷ tỷ sẽ không việc gì!", nhưng sao mình cứ lo âu miên man suy nghĩ, nhìn nàng hồi lâu mà khóe mắt rơi lệ, vuốt nhẹ mặt nàng nói: "Tỷ trăm ngàn lần nhất định phải khỏe... Tỷ có biết là muội rất thích tỷ không? Muội nguyện sống bên tỷ cả đời, không ly khai không rời nửa bước...Nếu tỷ có mệnh hệ gì, muội tuyệt không sống nổi..."

Minh Nguyệt lúc này cũng đã tỉnh dậy vừa nghe Công Tôn Linh tỏ lòng như thế, ngực run rẩy giống như sét đánh trúng. Nàng giả bộ tiếp tục mê man, chờ đến khi Công Tôn Linh rời phòng, mới mở to hai mắt, ngực càng lúc càng khó khống chế, tim bị k*ch th*ch dồn dập.

Tình cảm nghĩa muội dành cho mình...điều này làm sao có thể đây? Minh Nguyệt vùi đầu vào chăn u mê. Bình thường tuy nói rằng mình đối xử tốt với nàng, nhưng chỉ xem nàng như tỷ muội, chẳng lẽ như thế bị nàng hiểu lầm?

Minh Nguyệt không khỏi nhăn trán, việc này mặc dù không biết xử lý như thế nào nhưng quyết không thể xem như không có chuyện gì, nghĩa muội còn rất trẻ, không thể hồ đồ liền đem bản thân phó thác cả đời người. Chính mình cùng nàng đều là nữ tử, làm sao có thể kề cận nhau cả đời? Huống chi bản thân mình trúng phải kì độc, có thể ở bên nàng cũng chẳng còn nhiều thời gian nữa, nàng cần thành thân với nam nhân, chân chính lập một gia đình mới phải. Vì thế, Minh Nguyệt hạ quyết tâm giữ khoảng cách với Công Tôn Linh, dần dần không cùng nàng trò chuyện, cũng không cùng nàng thổ lộ tình cảm quan tâm.

Công Tôn Linh cũng dần dần phát hiện Minh Nguyệt bắt đầu lạnh nhạt với mình, trong lòng cảm thấy ủy khuất, lại không biết rốt cuộc là mình đã làm sai chuyện gì. Ngày ngày qua đi, hàn bệnh lại tái phát liên tục trên người Minh Nguyệt, thời tiết lúc này là mùa đông dù Minh Nguyệt có mặc áo lông vẫn nằm trên giường run rẩy. Công Tôn Linh nhìn nàng như thế mà đau nhói, nhịn không được liền ôm chặt lấy nàng, muốn dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm nàng. Minh Nguyệt lắp bắp kinh hãi, trong lòng sinh ra chút xấu hổ cùng giận dữ, lập tức đẩy nàng ra, quát lớn: "Muội làm cái gì vậy?"

Công Tôn Linh chưa từng thấy nàng quát mình, trong lòng có chút sợ hãi, nức nở nói: "Muội...muội thấy tỷ bị lạnh, muốn giúp tỷ ấm áp một chút..."

Minh Nguyệt cũng ý thức được mình có phần nặng lời, chỉ nói: "Muội ra ngoài đi, ta có thể tự mình ứng phó được."

Công Tôn Linh biết nàng lạnh lùng với mình, trong lòng quýnh lên, trong mắt chảy ra hai dòng nước mắt, nghẹn ngào nói: "Từ khi tỷ lấy Huyết Lộ Hoa mang về, cơ thể tỷ liền trở nên không khỏe, tỷ thành thật nói cho muội biết đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có cái gì không thể nói với muội chứ? Lâu nay tỷ đối với muội luôn hòa nhã quan tâm, rốt cục muội đã làm sai việc gì? Chỉ cần nói muội biết nhất định muội sẽ sửa! Van tỷ đừng đối xử với muội như vậy!"

Trái tim Minh Nguyệt nhói đau, nàng quay mặt sang chỗ khác, nhẫn tâm nói: "Muội không làm sai chuyện gì cả, ta chỉ không muốn thân cận với ai quá, tránh cho người ta nói nhảm."

Công Tôn Linh cuống lên: "Chúng ta lấy tình tỷ muội đối đãi, người khác có thể nói linh tinh gì chứ?"

Minh Nguyệt nói: "Tóm lại, muội đừng tiếp tục tốt với ta nữa, ta cũng không cần muội phải quá tốt như vậy, chúng ta không phải tỷ muội cũng chẳng phải thân thích, bất quá chỉ là bằng hữu bình thủy tương phùng, chờ thêm một ít thời gian nữa, ta bớt bệnh sẽ rời khỏi Tô Châu. Muội ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi..."

Công Tôn Linh nghe vậy, im lặng lúc lâu, phục hồi tinh thần mới hỏi: "Tỷ...tỷ nói tỷ phải rời đi ư?"

Minh Nguyệt thật sự không muốn tổn thương nàng, nhưng lúc này không thể kìm được chính mình nữa, đành phải hạ quyết tâm nói: "Hôm qua Lưu Ngôn - Lưu đại ca nhờ người mang thư tín gửi ta, chàng đã đậu cử nhân, hoàng thượng tứ phong là An Dương huyện lệnh, cuối tháng sẽ hồi Tô Châu cưới ta, cha muội còn chưa đem chuyện này nói cho muội biết sao?"

Công Tôn Linh nghe lời này xong mà cảm thấy đất trời rung chuyển, toàn thân chốc lát vô tri vô giác, đã một năm cùng nhau nương tựa trải qua bao nhiêu sự tình, thật vất vả mới mở miệng thốt ra hai từ "Cung...hỉ", nước mắt tự nhiên tràn mi mà chảy, vội vàng chạy ra cửa không quay đầu lại.

Thân thể Minh Nguyệt tựa như cạn kiệt sức lực, ngơ ngác nhìn cửa phòng đóng chặt, tâm như bị trúng hàn độc, chớp mắt cũng đã đóng băng.

Một tháng sau, Lưu tú tài quả thực đến rước Minh Nguyệt. Công Tôn Linh ý nói nha môn có việc, không tiễn Minh Nguyệt, nàng không dám nhìn tân nương Minh Nguyệt vì sợ mình chịu đựng không nổi, chỉ đứng góc khuất nhìn bóng lưng người đi xa mà nước mắt rơi tự lúc nào. Phía trước cửa thành xa xa là kiệu hoa màu đỏ thẫm dần ra khỏi tầm nhìn, Công Tôn Linh quay đầu đi về phía chùa, quỳ gối Phật tổ dập đầu ba cái, cầu một xâm duyên, tiểu sư phụ ngắm nàng, giải đoán xâm có chút tiếc hận: "Hoa trong gương, trăng trong nước, phí công dã tràng. Thí chủ! Đây là xâm hạ, nếu hỏi về nhân duyên chỉ sợ... cả cuộc đời này trải qua nhiều tai kiếp, thí chủ cùng người nọ chỉ là hữu duyên vô phận."

Công Tôn Linh nghe vậy, miễn cưỡng cong khóe môi, đứng dậy ly khai, hồi tưởng người kia đến Tô Châu mê hoặc lòng người, trong lòng không khỏi dâng lên tia cô đơn, mất mát.

Nếu ta cùng nàng nhất định là hữu duyên vô phận, ta cũng tuyệt không cưỡng cầu, chỉ nguyện cầu nàng hạnh phúc mĩ mãn, trường thọ an khang. Cuộc đời này ta chắc chắn làm nhiều việc thiện, nếu có kiếp sau, mong cùng nàng chắp tay ước nguyện.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57: Thổ lộ tình cảm
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huyết Phượng Kỳ Duyên
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...