Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 92

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẫn là Mục vương phi trấn định nhất, vung tay lên nói: “Vương mụ mụ, mau mời Trương đại phu cấp tốc đến Mục vương phủ, nói hắn mạng người quan trọng.”

“Lý mụ mụ, vào phòng ta lấy Thiên tham hoàn của Cao Ly quốc tiến cống đến.”

“Tiểu Điệp Tiểu Uyển, dìu Thiếu phu nhân lên giường.”

............

Vì vậy, tôi nhờ vào định đoạt sáng suốt của điểu lão đầu, đả giữ được cái mạng nhỏ, cộng thêm chân khí tục mệnh của hai cha con An Lăng Tiêu và An Lăng Nhiên chuyển sang cho tôi. Bảy ngày sau, tôi rốt cuộc cũng chịu mở mắt.

Sau khi mở mắt, tôi ngay đến cả lời kịch kinh điển – “nước”, còn chưa kịp phát ra khỏi miệng, chỉ thấy một ánh mắt đầy tơ đỏ của tiểu ngu ngốc xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi chép miệng, theo bản năng định lùi về sau, nhưng mới vừa di di cái cổ thôi toàn thân đã kêu gào đau đớn, vết đao ở ngực còn liều mạng truyền đạt ý thức của chính mình, tôi đau đến thở không thông, chốc lát một hôi đầm đìa.

Vậy mà tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên lại còn không chịu để ý đến cảm thụ của bản công chúa, thấy tôi trợn mắt vô cùng phấn khởi, liền giữ chặt lấy bả vai của tôi mà dốc sức lắc lắc dậy: “Liêm Nhi? Nàng tỉnh rồi?”

“Liêm Nhi, Liêm Nhi! Liêm Nhi!”

Vừa gọi vừa lắc liên tục, tôi đột nhiên cảm thấy miệng vết thương của tôi lại nứt ra thêm, đáng thương cho bản công chúa có khổ mà không nói được, hai mắt chỉ đẫm lệ mờ mịt trừng người trước mặt.

Có lẽ mấy ngày nay tiểu ngu ngốc bị dọa đến mờ hồ, lại còn bảy ngày bảy đêm không ngủ trông coi tôi nên đầu óc không được tỉnh táo lắm, thấy tôi vậy vẫn chưa đoán ra là tôi đang đau nhức, lại còn kích động, ôm lấy tôi nức nở: “Liêm Nhi, nàng rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi, không sao rồi! Không sao rồi.”

Bọn hạ nhân bên ngoài nghe động tĩnh cũng chú ý lủi vào phòng, An Lăng Nhiên thầm lau nước mắt nói: “Mau đi kêu Trương đại phu, bảo Liêm Nhi tỉnh lại rồi, hình như vẫn còn sốt.”

Vương mụ mụ là một người bất chấp việc, thấy tình cảnh như vậy cũng không nghĩ tới chuyện chạy lại kéo tôi ra, chỉ quỳ gối trước cửa sổ nói: “A dì đà phật, công chúa rốt cuộc cũng tỉnh rồi. Cảm ơn Bồ Tát, cảm ơn Như Lai phật tổ!”

Cả một phòng người luýnh quýnh, bái Bồ Tất, đi bẩm báo cho Vương phi, tìm Kỳ Nhi, nấu thuốc.

Vậy mà lại chẳng có ai bước tới trước giường nhìn xem bản công chúa, xem xem tôi có bị tiểu ngu ngốc ghìm chết chưa.

Ngay lúc tôi sắp hít thở không thông, tiểu ngu ngốc rốt cuộc cũng buông tôi ra, nhưng vẫn khó kiềm chế như cũ mà xoa khuôn mặt của tôi nói: “Liêm Nhi, nàng có biết không, ta vừa nghĩ đến nàng còn chưa chịu tỉnh lại, ta rất sợ…”

“Thật sự rất sợ…”

Nói xong, ấn đôi môi đỏ lên.

Tôi nhắm mắt, nhưng không có cách nào hưởng thụ được nụ hôn triền miên sau khi gặp lại này.

Bởi vì, tôi thật sắp sửa nghẹt thở.

Tôi bất chấp vết thương trước ngực mà giơ chân ra đá, tiểu ngu ngốc vẫn hôn đến vui vẻ như cũ, hạ nhân trong phòng cũng chỉ coi chúng tôi như trong suốt.

Vì thế, tôi cuối cùng cũng không duy trì được, lại bất tỉnh nhân sự, trở thành vị công chúa đầu tiên trong lịch sử vì hôn môi mà nghẹt thở.

Thật là… tình hà dĩ kham*!

(*) Tình hã dĩ kham: nguyên câu này có nghĩa là tình cảm làm sao mà chịu được thứ đả kích như vầy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...