Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 88

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Công chúa bình thường trong chuyện không phải đều điêu ngoa, tùy hứng, không phân phải trái sao?

Tại sao tôi hung hăng hất đổ ly rượu mà Trại Nguyệt công chúa này không nhóc cũng chả nháo? Nếu là thế thật thì hay biết mấy, tôi còn có thể nhân cơ hội này chạy trối chết, nhưng nhìn cục diện hòa thuận vui vẻ hiện tại, tôi nên làm sao đây?

Tôi lén nhìn An Lăng Nhiên, còn hắn thì đến cả khóe mắt cũng không thèm chừa cho tôi, đôi mắt hoa đào chỉ lo chăm chú nhìn Trại Nguyệt, nhu tình như nước mà chắp tay nói: “Làm công chúa hoảng sợ rồi.”

Tôi dựa vào, tôi cũng là công chúa vậy!

Ta bởi vì tiểu ngu ngốc ngươi mà chạy thiếu điều chân cũng sắp rã rời, sao ngươi không nghĩ tới ta cũng bị sợ hãi hả?!

Trại Nguyệt chăm chú nhìn An Lăng Nhiên, đột nhiên hai má đỏ hồng, xấu hổ lúng túng.

Nàng ôn nhu nói: “Đã bảo là không sao rồi mà, chắc là lúc tỷ tỷ vào té ngã, nên mới bất cẩn va vào.”

! #$%#&%(#$%

Mắt tôi nổi lên ngọn lửa, ai là tỷ tỷ ngươi?! Định vào cửa làm muội muội ta à, không dễ vậy đâu!

Trại Nguyệt không thấy tôi đang nổi giận, lại còn kéo tay áo rót một ly rượu đầy, cuối cùng, cầm ly rượu, giơ về phía tôi.

Tôi trái nhìn nhìn, phải né né, ly rượu vẫn quay về hướng tôi y nguyên.

Này… có ý gì đây?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trại Nguyệt rạng rỡ, nâng chén cúi đầu nói: “Trại Nguyệt nhỏ hơn tỷ tỷ hai tuổi, ly rượu này vẫn nên kính an ủi tỷ tỷ. Tỷ tỷ, mời…”

Cằm tôi thiếu chút nữa rơi xuống đất, không phải chứ?

Chén rượu này không phải cái nào khác, chính là cái mà nhũ mẫu trong cung kia mới vừa nhặt dưới đất lên, cái mà tôi vừa hất rơi lúc nãy.

Aiz, cũng không biết Huyền Nguyệt đã hạ cái thuốc gì, bình thường trong phim không phải chỉ cần rượu độc rơi xuống đất sẽ bốc lên rất nhiều bôt sao? Nhưng cái chén này được rót đầy như vậy, mà vẫn trong suốt thấy đáy, nhìn không ra manh mối.

Trại Nguyệt thướt tha nhiều vẻ lại đẩy ly rượu về phía tôi, nếu tôi không tiếp thì quả là quá không biết điều, vì thế, bản công chúa run rẩy tiếp nhận ly rượu, nhìn một ly rượu độc đầy bên trong, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trại Nguyệt ra hiệu cho người hầu dùng cái chén bị tôi hất ngã để kính tôi, thứ nhất là cho tôi đường lui, thứ hai là biểu hiện thành ý, thế nhưng lúc này, đánh bậy đánh bạ, lại đánh phải mạng của tôi!

Ngồi ở vị trí khách quý, Huyền Nguyệt không nặng không nhẹ nói một câu: “Công chúa nếu như đã tiếp rượu của lệnh muội, sao còn chưa uống?”

Tôi quay đầu trừng Huyền Nguyệt, trong khoảnh khắc sấm sét vang dội.

Vừa rồi tôi hất như vậy, sợ rằng đến cả tiểu ngu ngốc và người ở đây đều cho rằng tôi vì ghen ghét đố kỵ, chỉ có mỗi Huyền Nguyệt, nhất định là biết âm mưu thất bại, nên lúc này mới nhẹ nhàng chêm vào một câu, là khiêu khích, lại là cảnh báo.

Nếu lúc này mà nói ra nguyên do, Huyền Nguyệt chắc chắn sẽ rũ chứng cứ phạm tội sạch sẽ, rượu là do Kỳ Nhi bưng lên, đến lúc đó tôi không chỉ không tố giác được dã tâm của Huyền Nguyệt, mà còn rước lấy tội. Mà nếu như phải uống thật đi… làm sao mạng của tôi lại bạc thế này, phải hàm oan mà chết thế chứ?

Trong đầu trăm mối tơ vò, đang suy tính xem làm sao cho phải, An Lăng Nhiên lại tiến tới bên cạnh lỗ tai tôi lạnh lùng nói: “Uống!”

Tôi giật mình, chưa bao giờ tiểu ngu ngốc lạnh nhạt với tôi giống như một khắc này.

Bảo tôi uống, là tốt cho tôi, muốn cho tôi và Trại Nguyệt một cái thang xuống; ngươi cũng là muốn nhìn thấu mưu kế của Huyền Nguyệt, nên giây phút này mới tương kế tựu kế mà hy sinh ta sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn tiểu ngu ngốc chăm chú, hắn thờ ơ nhìn lại, sẵn đà còn cười ngọt ngào với Trại Nguyệt.

Phút chốc, lòng tôi như tro tàn.

Kệ cứ giả đò ngốc đi, nhắm mắt, tôi bưng rượu ngửa đầu uống.

Bốp!

Tôi còn chưa kịp nuốt rượu trong miệng xuống, lại ‘bốp bốp’ hai tiếng, tôi chỉ cảm thấy sau lưng có một cơn đau đớn buồn nôn, ói nước rượu ra đất.

Cả phòng lại lần nửa sôi trào.

Hôm nay đúng là tiện nghi cho đám người thân thích của An Lăng tộc, không công mà cũng có trò hay xem.

Tôi nhìn ly rượu lại bị đánh rớt trên mặt đất, lại nhìn nhìn đầu sỏ gây nên bên cạnh – Kỳ Nhi, nhất thời không biết làm sao cho phải.

Kỳ Nhi lôi kéo tay áo tôi tức giận nói: “Công chúa, rượu vậy sao còn uống?”

Kỳ Nhi chỉ vào Trại Nguyệt nói: “Uống xong rồi, chẳng lẽ là để cho Trại Nguyệt này làm muội muội sao?”

Tôi ngạc nhiên, thật không hổ là nha hoàn nhanh nhẹn của tôi, nếu không phải nhờ màn diễn ghen ghét này của cô ấy, tôi còn có thể sống tới ngày mai sao?

Tôi kéo lấy tay Kỳ Nhi, giọng nói cũng có chút ngẹn ngào.

“Kỳ Nhi…”

Kỳ Nhi nhặt ly rượu độc trên mặt đất lên, tiếp tục diễn trò nói: “Công chúa cô yên tâm đi, chỉ cần có ta ở đây, ai cũng không dám bức cô uống cái gì mà rượu độc!”

Dứt lời, cánh tay ngọc vung lên, ly rượu bị ném ra khỏi sảnh.

Chua xót xong xuôi, quả bom hẹn giờ trong lòng tôi rốt cuộc cũng tắt hỏa.

An Lăng Nhiên, nếu sau này ngươi hiểu được nổi khổ tâm của bản công chúa, nhất định sẽ rất rất cảm ơn ta.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...