Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 75

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày ấy ra phủ, tôi phái Kỳ nhi đi mau thuốc dững thai, còn mình thì tới Văn phủ.

Nhờ câu nói kinh người kia của tôi, Văn Mặc Ngọc Văn đại công tử liền nhanh chóng hổn hển đi ra, theo phía sau lưng là một soái ca ngọc thụ lâm phong, tôi cười cười gật đầu, trong lòng đủ rõ đây chính là Huyền Nguyệt Thất điện hạ trong truyền thuyết.

So với tiểu ngu ngốc, hơn phần khí phách, thiếu phần nhu tình, đều là những mẫu vô cùng tốt.

Cho tất cả hạ nhân lui ra hết, Văn Mặc Ngọc lúc này mới kỳ quái nói: “Công chúa cái gì mà hoài với thai, xin hãy nói rõ.”

Tôi giả vờ thương tâm, xoa xoa khóe mắt ủy khuất nói: “Văn Mặc Ngọc, ngươi qua cầu rút ván, mấy ngày trước ngươi với ta còn ‘hoa tiền nguyệt hạ’(*), giờ có quả rồi định không chịu nhận ư?”

(*) Hoa tiền nguyệt hạ: baidu giải thích không rõ lắm. Mình nghĩ chắc là một màn sau nhiều màn nói chuyện yêu đương.

Thấy khóe miệng Văn Mặc Ngọc rõ ràng giật giật, sau khi liếc mắt nhìn nhau với Huyền Nguyệt đập bàn nhảy dựng lên: “Tên tiểu tử thối An Lăng Nhiên kia càng đùa càng quá trớn! Lúc trước mượn gương mặt của ta đi uống rượu, ngâm thơ với mấy phu nhân tiểu thư còn chưa tình, bây giờ… bây giờ…”

Ngón tay chỉa vào ta của Văn Mặc Ngọc hơi run run, cuối cùng máu nóng dâng trào hóa thành cơn phẫn nộ rít gào với Huyền Nguyệt: “Suy cho cùng là ngươi có quan tâm hay không?!”

Huyền Nguyệt bộ dạng như đế vương, mặc cho Văn Mặc Ngọc tùy ý vừa gào vừa rống, xong rồi mới cười cười vỗ về nói: “Ngọc nhi ngươi bình tĩnh trước đã. Người ngẫm lại xem, có nữ nhân nào hoài thai đứa con của gian phu mình rồi còn có thể khí định thần nhàn đến thế?” (Nghe kêu Ngọc nhi…chậc chậc…”

Văn Mặc Ngọc nghe nói thế xong, mới bình tĩnh lại nhìn tôi.

Bản công chúa tạm coi như không thấy, vừa nhàn rỗi hớp miếng trà.

Huyền Nguyệt kéo Văn Mặc Ngọc ngồi xuống, rồi mới thi lễ nói với tôi: “Người quang minh chính đại không nói tiếng lóng, mong công chúa chỉ bảo.”

Tôi được đường đường là một hoàng tử cúi đầu chào, từ chối thì bất kính, chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói: “À, thật ra cũng không có gì, chỉ là muốn xác nhận suy đoán của mình mà thôi.”

Văn Mặc Ngọc nổi cơn tam bành, nghiến răng kèn kẹt, nhờ Huyền Nguyệt cứng rắn kéo lại.

Huyền Nguyệt có vẻ có đầu óc hơn so với Văn Mặc Ngọc, hắn nói: “Sợ rằng công chúa đã sớm biết ‘Mặc Ngọc’ bên người không phải Mặc Ngọc thật, hôm nay tới đây chắc là có chuyện khác?”

Tôi trầm mặc, lôi chuyện của Vương Uyển Dung ra kể hết đầu đuôi ngọn ngành.

Lúc tiểu ngu ngốc giả làm “Văn Mặc Ngọc” đến thăm tôi từng nói, hắn cùng với Lý Đình Chính có hơn mười năm giao tình, dám lấy đầu ra đảm bảo nhân cách của Lý tiên sinh, bảo tôi không cần lo lắng chuyện của Vương Uyển Dung. Dưới tình huống này, tôi thật không có cách nào tới tìm hắn thương lượng việc Vương Uyển Dung muốn phá thai, càng nghĩ, vẫn là muốn đến Văn phủ.

Tôi cân nhắc, mặc dù Vương Uyển Dung luôn miệng chửi bới Lý Đình Chính là “Mặt người dạ thú”, “Đã hết hi vọng đối với hắn”, nhưng sâu trong đáy lòng vẫn là yêu. Kết cục tốt nhất, không bằng để Lý Đình Chính danh chính ngôn thuận cưới Vương Uyển Dung về, cho nên, tôi đạo diễn “Cảnh bắt kẻ thông d//â//m”, cũng như báo cho khắp thiên hạ biết quan hệ của hai người.

Về phần tiểu ngu ngốc, thì không được để hắn phát giác làm hư chuyện xấu, tôi đành phải ra tay đánh ngã hắn trước.

Như thế, Vương Uyển Dung mới vừa lòng hả dạ, đứa bè cũng được giữ lại.

Huyền Nguyệt nghe tôi nói xong chỉ cười nhàn nhạt.

“Kỳ thật chuyện bắt kẻ thông d//â//m thế này, ai đi tố giác cũng đều có thể, sao công chúa lại nghĩ đến ta?”

Tôi nói: “Gần đây, Thất điện hạ đã được phong vương, có quyền có thế, nếu để cho người ngoài bắt gian, nói không chừng sẽ bị mẹ chồng ta chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa xong, xóa hết dấu vết. Đến lúc đó, Vương Uyển Dung cũng không còn cách nào khác. Mà nếu như là Thất điện hạ tự mình bắt gian, thế thì có thể sẵn đó hạ lệnh cho hai người thành hôn, đến lúc đó lại để cho Vương Uyển Dung nói cho phu quân mình chuyện có thai, cũng không quá muộn.”

Văn Mặc Ngọc nói: “Công chúa rất thông minh. Chắc ngài cũng biết chuyện giao tình mười mấy năm của An Lăng tiểu tử và Lý Đình Chính, vì là hắn, cho nên mới tìm tới bọn ta thương lượng. Nhưng mà, ngài cũng biết rõ chuyện An Lăng tiểu tử lén qua lại với bọn ta, không sợ Lý Đình Chính cũng là người của Huyền Nguyệt sao?”

Tôi chép môi, đem tất cả thiên biến vạn hóa trong đầu phun ra hết.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...