Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 69

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bản công chúa thật do dự.

Vô cùng do dự.

Mấy hôm nay, Vương Uyển Dung đã đến Tây viện của tôi ngồi hai lần, đều chỉ có một ý:

Bởi vì Túc Phượng đã sớm đề phòng Vương Uyển Dung lại làm ra chuyện điên rồ, cho nên chính nàng thật sự không có biện pháp để đi ra ngoài mua thuốc, ngay cả tâm phúc bên cạnh cũng bị mấy bà tử trong phủ giám thị, chuyện thuốc phá thai này thật sự là chỉ có mỗi mình bản công chúa tôi mới làm được.

Mỗi lần Vương Uyển Dung cất bước đi, tôi đều rơi mồ hôi lạnh, không biết như thế nào cho phải.

Nhưng chuyện này lại không thể nói cho tiểu ngu ngốc nghe, sợ hắn đi thông báo với Lí Đình Chính, thất bại toàn bộ.

Qua mấy ngày tra tấn, tôi đã thánh người không giống người, quỷ không giống quỷ, vô cùng thê thảm.

Quả thật là, so với chuyện của mình, tôi còn phiền lòng hơn.

Tôi đột nhiên cảm thấy thật bối rối, thật hối hận.

Nếu lúc trước không đi trêu chọc “Mặc Ngọc giả”, tiểu ngu ngốc sẽ không để tôi làm người đưa tin, nếu tôi không làm người đưa tin, Vương Uyển Dung sẽ không đem hết thảy sự tình nói cho tôi biết, nếu tôi không biết hết thảy sự tình sẽ không bị ủy thác đi mua Tạng hồng hoa, nếu không đi mua Tạng hồng hoa tôi sẽ không buồn rầu như vậy.

………………….

Biết vậy chẳng làm a!

Sớm biết như thế, tôi thà sống trong giấc mộng coi như bí ẩn, vướng phải chuyện của Vương Uyển Dung, bản công chúa tôi rốt cuộc có còn muốn cầu hưu thư nữa hay không đây?

Hiện tại tôi một mặt phải ứng phó với Vương Uyển Dung, một mặt còn phải cùng với “Văn Mặc Ngoc” quanh co luẩn quẩn, nhu tình mật ý, tôi đột nhiên cảm thấy Mục vương phủ này, mệt nhất khổ nhất, chính là bản công chúa, trên thế giới này, bi thương nhất cũng chính là bản công chúa.

Rốt cuộc, dưới tình thế bị đàn áp này, tôi chịu không nổi tra tấn, đáp ứng với Vương Uyển Dung sau giữa trưa, sẽ đi mua Tạng hồng hoa.

Kỳ Nhi – người duy nhất biết được tin, thở dài nói: “Công chúa thật sự quyết định vậy sao?”

Tôi gật đầu, chuyện đã đến nước này, tôi có thể làm sao bây giờ? Vương Uyển Dung ở bên kia cũng gấp đến cực độ rồi, bụng càng to càng không giấu được, góa phụ bị hưu như nàng mắt thấy sẽ mất một chút tự tôn cuối cùng, cùng là phụ nữ, tôi không giúp một phen, dường như cũng có chút…không cách gì nói nổi.

Kỳ Nhi nói: “Nếu là chuyện của nhà mình, làm thế cũng được. Phá hủy xong thì phải tự mình chịu trách nhiệm, nhưng công chúa có từng nghĩ tới, chuyện của biểu tiểu thư này nhẹ không được nặng không xong, không nói đến hiện tại chúng ta còn chưa rõ rốt cuộc Lý tiên sinh có phải kinh khủng như biểu tiểu thư nói hay không, nếu biểu thư lén uống thuốc phá thai trên phố kia, có chuyện tốt xấu gì, người phải ăn nói sao với Vương gia cùng phu nhân?” Tôi giật mình, không nói được.

Kỳ thật lời Kỳ Nhi nói không phải tôi không nghĩ tới, tôi thậm chí từng nghĩ rằng, Lý Đình Chính này nhiều nhất chỉ là kẻ chết thay, Vương Uyển Dung tằng tịu với người khác rồi có dã chủng, nên mới bịa chuyện nói dối lợi dụng tôi.

Nhưng chuyện tới nước này, dù thế nào đi nữa, bản công chúa đi được tới đâu hay tới ấy.

Tôi nói: “Ta tự có chừng mực, Kỳ Nhi, chuẩn bị xuất phủ đi.”

Sau khi ra phủ, bản công chúa không thật sự đi đến hiệu thuốc, mà đuổi Kỳ Nhi đi rồi đi vào bốc mấy thang thuốc bảo vệ thai, tự mình ngồi một cỗ kiệu đi đến chỗ hắn.

Trước khi đi, ánh mắt giảo hoạt của Kỳ Nhi chợt đảo tới đảo lui, ngoài miệng lại rất ủy khuất nói: “Công chúa từ khi nào mà ngay đến cả Kỳ Nhi cũng giấu diếm?”

Tôi cười: “Không phải muốn giấu ngươi, chẳng qua bây giờ không có phổ, chờ đêm nay trở về gặp nhau sẽ hiểu.”

Dứt lời, liền lên kiệu, phổ mà tôi đi không phải là nhạc phổ.

Một phổ này, liền phổ tới trước cửa Văn phủ của Văn Mặc Ngọc.

Bọn hạ nhân của Văn phủ thụ sủng nhược kinh, đối với Hạp Hách công chúa như tôi thình lình đến, chị dâu tương lai không mời mà đến của thiếu gia thật là kỳ quái.

Quản gia này chắp tay nói: “Công chúa tới thật sự không đúng lúc, lão gia phu nhân hôm nay đều đi ra ngoài làm việc, không có ở quý phủ.”

Tôi nhận lấy tách trà mà tiểu nha đầu nơm nớp lo sợ đưa lên, không khách khí mà ngồi xuống, mỉm cười.

Mẹ của tôi đã từng dạy tôi, không giơ tay đánh người mặt tươi cười.

Cho nên, mỉm cười là rất quan trọng.

Quản gia cũng không phải đồ ngốc, thấy tôi không nói gì mà chỉ cười ngây ngô, đại khái cũng đoán ra được ba phần tâm tư của bản công chúa.

“Bây giờ ~~ thiếu gia ở quý phủ, nhưng có khách quý, cũng không……không tiện gặp khách.”

Tôi nhấp ngụm trà, chậc! Ngươi khỏi cần nói, tên Văn Mặc Ngọc này kiêu căng tự ngạo, ngay cả trà của nhà hắn cũng lộ ra chút ý vị thanh nhã kiêu ngạo, người thế nào nuôi chó thế ấy, cũng như, người kiểu gì uống trà kiểu đó.

Quản gia thấy ta không nói lời nào, m//ô//n//g cũng thoải mái ngồi trên ghế mà không xê dịch nữa phân, đành phải nói tiếp: “Thiếu gia thật sự……….” Lão quản gia nhìn nhìn xung quanh, sau khi xác định không có người ngoài, mới đè thấp giọng lặng lẽ nói: “Không dối gì công chúa, vị khách quý này vừa lúc là thất điện hạ. Mỗi lần thất điện hạ tới quý phủ chơi cờ, thiếu gia đều phân phó không được quấy rầy, ngay cả nước trà của hai vị chủ tử cũng không để cho chúng ta hầu hạ. Chắc ngài cũng từng nghe nói tính tình của thất điện hạ kỳ quái, hạ nhân như chúng ta cũng không thể phục vụ dễ dàng gì.”

Tôi chậc chậc lưỡi, thật sự là tới sớm không bằng tới đúng lúc.

Không nghĩ tới Huyền Nguyệt trong truyền thuyết đã ở quý phủ, quản gia Văn phủ này cũng thật thông minh, thấy đuổi tôi không đi, đành lôi Huyền Nguyệt ra áp chế tôi. Chẳng lẽ hắn là hoàng tử còn tôi lại không phải là công chúa sao?

Chẳng qua trên mặt, bản công chúa vẫn giữ mặt mũi hiền lành như trước.

Tôi nhe răng cười nói: “A, thì ra thất điện hạ đang ở quý phủ, vậy bản cung quấy rầy cũng không tốt. Vậy làm phiền ngài giúp bản cung chuyển lời cho Văn Mặc Ngọc.”

“Công chúa cứ nói!”

Tôi thừa nước đục thả câu, lại chậm rãi gạt lá trà trong tách, lúc này mới nhướng mi nói: “Ngài nói cho hắn một tiếng, nói bản cung có thai, hỏi coi hắn làm sao bây giờ?” Trong phòng im ắng, không khí đông lại.

Tôi hé miệng cười ngọt ngào, chỉ thấy vẻ mặt hoảng sợ của quản gia: “Công, công chúa chờ một lát.” Lời còn chưa dứt, quản gia liền nhanh như chớp chạy vào buồng trong.

Tôi không nhìn một đám hạ nhân đang trợn mắt há hốc mồm, vân đạm phong khinh bưng tách trà đưa lên miệng nhấp.

Một quản gia nho nhỏ, muốn đấu với bản công chúa, thật sự là kém xa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...