Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 63

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày liên tiếp, bản công chúa cũng không rãnh rỗi gì.

Có ba lý do:

Một, tôi bị té từ trên mái hiên xuống, đây gọi là vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới, tối đêm đó nằm ngủ trở mình không ngừng, đau đến mồ hôi rơi tí tách tí tách. Trương Thế Nhân nói, đây là bị thương gân cốt, cần phải nghỉ ngơi.

Câu nói hay dùng là, thương cân động cốt một trăm ngày, tôi rất sợ nếu phải nằm trên giường đến ba tháng, cho nên tương đối phối hợp với Trương đại phu uống thuốc rồi nghỉ ngơi.

Thế nhưng cứ nghỉ ngơi rồi nghỉ ngơi, càng muốn “nghỉ ngơi” lại càng không được “nghỉ”.

Đây chính là lý do thứ hai.

Lại nói tới Lý tiên sinh Lý Đình Chính gì đó, đúng là vị tiên sinh mới được mời tới cho tiểu ngu ngốc thật, quan Hàn Lâm Viện, mặc dù tuổi tác gần bằng Tiểu ngu ngốc, nhưng nói đến vai vế tôi với An Lăng Nhiên cũng phải gọi một tiếng “thúc bá”, đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, thanh niên tài tuấn. (ý nói là vừa trẻ tuổi đẹp trai lại tài giỏi)

Tôi dưỡng bệnh đến ngày thứ hai, Lý Đình Chính đã đến Mục vương phủ, tôi được toại nguyện né tránh được lễ bái sư của Tiểu ngu ngốc, lại đổi lấy cả ngày “Không được yên ổn.”

Ngày đầu tiên Lý Đình Chính đến quý phủ, Vương Uyển Dung nhốt mình ở trong phòng, mặc cho nha hoàn với lão bà tử kêu gào thế nào cũng không lên tiếng. Nghe tin, rốt cuộc vẫn là An Lăng Tiêu với Điểu lão đầu đích thân giá lâm, Vương Uyển Dung mới khóc sướt mướt mà chịu mở cửa, tựa vào lòng điểu lão đầu khóc hết suốt một đêm.

Ngày thứ hai Lý Đình Chính đến quý phủ, Vương Uyển Dung ném vỡ một cái bình cổ có giá trị nhất trong phòng;

Ngày thứ ba, Vương Uyển Dung đập thư phòng ở Đông Viện thành một đống nát bét, sau đó còn đem búa đốn hết một cây đào trong viện.

Ngày thứ tư, Vương Uyển Dung thắt cổ không xong đã đành, lại còn tiếp tục quậy tung trong phủ từ trên xuống dưới, người của Vương gia cũng đến đây hết một chập, Vương Uyển Dung ôm mẫu thân mình khóc đến bi thương thấu trời, đến mức khiến cho bản công chúa tôi còn đang nằm mộng đẹp ở Tây viện cũng phải giật mình tỉnh lại.

Ngày thứ năm, ngày thứ sáu…

Ngày qua ngày, Vương Uyển Dung càng cho thấy sức công phá kinh người của mình, càng lúc càng không thể cứu vãn, ngay đến cả điểu lão đầu cũng không biết làm sao, cuối cùng đành dứt khoát mặc kệ luôn. Người của Vương gia muốn đón nữ nhi mình về phủ, lại bị đủ loại thủ đoạn đòi tự sát của Vương Uyển Dung làm sợ tới mức không thấy bóng dáng. An Lăng Nguyệt tốt bụng, khéo léo khuyên nhủ hết hai ngày, cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, đành quay về Nguyệt Tâm tiểu uyển của mình tiếp tục may y phục xuất giá.

Chỉ khổ cho bản công chúa tôi, ngày nào cũng nghe thấy tiếng khóc lóc, không được yên tĩnh.

Tĩnh dưỡng biến thành nháo dưỡng, bệnh dĩ nhiên cũng chậm khỏi.

Ngày nào cũng bị cơn ác mộng này tra tấn, tôi bắt đầu càng lúc càng muốn biết Vương Uyển Dung làm thế rốt cuộc là muốn cái gì, nhưng hỏi tới chuyện này với mấy người trong phủ bọn họ đều tự vả vào miệng mình, có đánh chết cũng không nói nửa chữ.

Đến cả Kỳ nhi cũng nói: “Công chúa nên dưỡng bệnh thì hơn, quan tâm tới mấy việc vớ vẫn này làm gì?”

Tôi bất mãn liếc mắt nhìn cô ấy, không đáp lời.

Không lẽ là mấy việc vớ vẫn thật sao? Bà ta khóc tới kinh thiên động địa, đêm nào cũng phá rối giấc mơ của tôi, báo hại tôi không mơ thấy Mạnh Khương Nữ thì cũng là Đậu Nga.

Bọn người Kỳ nhi càng một chữ không nói, càng khiến cho hồn phách của bản công chúa bị câu đi mất.

Đúng là vuốt mèo cào tim – vừa đau vừa ngứa.

Hơn nữa vuốt con mèo này còn rất bén nhọn, cào đến nỗi, thật là cả người khó chịu.

Sau nửa tháng, tin tức duy nhất mà tôi có thể dò la được chính là bất luận Vương Uyển Dung có khóc lóc ầm ĩ đến cỡ nào, Lý Đình Chính ngày nào cũng đều kiên trì ở Mục vương phủ dạy Tiểu ngu ngốc đọc sách viết chữ, đối với mấy hành động của Vương Uyển Dung không thèm ngó nhìn, chỉ cười bỏ qua.

Đối với chuyện này, tôi thật khó hiểu.

Vô cùng khó hiểu.

Cực kỳ tò mò.

Vô cùng tò mò.

Suy đi nghĩ lại, tôi thấy nếu muốn được dưỡng bệnh cho tốt thì trước hết phải quyết cho xong mối tâm bệnh này trước đã, chỉ có một người mới giúp được tôi – An Lăng Nhiên.

Tiểu ngu ngốc ngày đêm ở cùng với Lý Đình Chính, lại lớn lên ở Mục vương phủ, cho dù liên can giữa Lý Đình Chính và biểu di của hắn, hắn không hiểu được mười phần, tám phần cũng phải có.

Nhưng mà, đây cũng là chuyện thứ ba đang khiến cho bản công chúa tôi khổ não.

Sau khi cùng tôi ‘vụng trộm’ trở về, thái độ của tiểu ngu ngốc đối với tôi thay đổi một trăm tám mươi độ, cái dáng vẻ lúc trước cứ vây lấy tôi là ‘vợ ơi, vợ à’ buồn nôn không còn nữa,  nhu tình mật ý, ngây ngô hồn nhiên cũng không thấy đâu. Bây giờ, tiểu ngu ngốc không phải là không đ*m xỉa tới tôi, mà chỉ là thở dài.

Ánh mắt cũng là buồn bã mất mát, vô cùng băn khoăn.

Thấy tình hình này, tôi lại có chút hối hận.

Ngày đó, tôi ở Hiên Mặc Lâu ra vẻ mê trai, khiến cho tiểu ngu ngốc hết hi vọng với tôi bất quá cũng chỉ vì nhất thời hứng khởi, không hề nghĩ tới hậu quả. Bây giờ, ánh mắt mơ màng của An Lăng Nhiên nhìn tôi, thái độ lúc nóng lúc lạnh ngược lại lại khiến cho tôi khó chịu vô cùng. Cứ chiến tranh lạnh như thế được nửa tháng, tôi còn chưa kịp nghĩ ra cách làm thế nào, Văn Mặc Ngọc lại đến đây.

Không ngoài dự đoán của tôi, vẫn y nguyên là hàng giả.

Hôm đó Tiểu ngu ngốc mặc một bộ quần áo vải hoa, tóc bới lên được một cây trâm ngọc bích cố định gọn trên đầu, chỉ có mấy sợi nhỏ rơi tản mác trên vai, trên quần áo còn thiêu thêm mấy đóa ngọc lâu điểm thúy, tao nhã phóng khoáng không nói nên lời. Chỉ là đôi chân mày trên bộ da giả của Văn Mặc Ngọc nhíu chặt, có vẻ như hàm chứa nhiều việc khó nói.

Tôi nhìn hắn, lại ngó sang Trương Thế Nhân đang cười tủm tỉm bên cạnh, giả bộ nổi giận nói: “Giỏi nhỉ, Trương Thế Nhân, mẹ chồng bảo ông mau tới xem bệnh cho tôi, thế mà ông lại dám dẫn theo một nam nhân khác vào, bộ không sợ cha mẹ chồng tôi lột da của ông ra sao?”

(Mình thông báo một tin mà tới giờ mình mới phát hiện, Trương đại phu này tên là Trương Thế Nhân thật, mình tưởng đâu chị liên tưởng tới cái anh gì mà Hoàng Thế Nhân rồi đặt biệt danh cho lão chứ)

Trương Thế Nhân vuốt vuốt hàm râu cười một cách gian trá, nói: “Lão phu đúng là đang chữa bệnh đó chứ, bệnh tương tư…” nói xong, liền cười ha ha phất tay áo bỏ đi, cuối cùng còn tốt bụng đóng cửa phòng lại dùm.

Cùng với âm thanh hai cánh cửa chạm vào nhau, lúc này tôi mới run rẩy hoàn hồn lại, hơi hơi đăm chiêu chăm chú nhìn An Lăng Nhiên.

Bệnh tương tư…trị cho tôi? Hay là hắn? (Lưu ý: lúc này Nhiên ca đang giả làm Văn Mặc Ngọc nhé!)

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...