Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 33

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đang lúc tôi mơ tưởng xa xôi, An Lăng Nhiên a một tiếng:

“Đây là cái gì?”

Nói xóng, ngón trỏ và ngón cái còn vuốt vuốt, tôi cố gắng kéo lại suy nghĩ, định thần xong mới thấy, kêu to ra tiếng:

“Ôi nha, tiểu ngu ngốc, sao ngươi lại bị chảy máu nè?”

Tiểu ngu ngốc cười tủm tỉm lại nhìn tôi, “Máu này hình như không phải của ta, nương tử là mũi ngươi chảy máu.”

Lưng tôi cứng đờ, tay không kiềm chế được tự mình sờ sờ cái mũi ướt sũng.

Hổ thẹn a hổ thẹn, cô công chúa này đúng là mất lịch sự thật, mới vậy thôi đã chảy máu cam. Cũng may tiểu ngu ngốc là tên ngốc, bằng không......tôi không muốn sống a!

Tiểu ngu ngốc nói: “Bắt đầu thoa thuốc chưa?”

“Liền đây.”

Tôi lấy khăn tay lau lau cái mũi, lúc này mới run rẩy mà duỗi mống vuốt...... Không đúng! Là ngón tay ngọc ngà xoa quanh chỗ vết thương bầm tím mới đúng.

Có lẽ do tôi rất mạnh tay, tiểu ngu ngốc đau đến nỗi la lên rồi nói: “Nương tử, sao giống như ngươi đang chà thuốc quá vậy.”

Tôi tôi tôi, thật sự không phải là lỗi của tôi, là do ý chí của cô công chúa này không kiên định, thấy trai đẹp là rối loạn phương hướng, tôi hung hăng tự tát mình một bạt tai, lúc này mới nhanh chóng thoa thuốc lên lưng tiểu ngu ngốc.

Vì động tác thật sự cực kỳ mờ ám, bản công chúa lại nắng mưa thất thường, nên cần phải tìm đề tài nói chuyện: “Tiểu ngu ngốc, ngươi, mấy ngày nay ngươi rốt cuộc giận ta vì chuyện gì?”

Tiểu ngu ngốc không lên tiếng, còn nghiến răng kêu “rột rột”.

Tôi nói: “Xoa hơi nặng tay hả?”

Tiến sát lại gần tiểu ngu ngốc mới thấy, rõ ràng hắn còn nghiến răng giận dỗi.

Ách ~ bộ ta khiến ngươi giận thật sao?

An lăng nhiên nói: “Ta hỏi ngươi, có phải ngươi với Kỳ nhi đang có mưu đồ bí mật gì không?”

Tôi kinh hãi, không cẩn thận, dùng sức đè lên vết thương tiểu ngu ngốc, hắn đau đến nỗi kêu trời.

Hắn nói đúng, sau khi Văn Mặc Ngọc nói cho tôi biết chân tướng sự thật, tôi với Kỳ nhi quả thật đã có âm mưu.

Âm mưu lập kế hoạch rời khỏi Mục vương phủ.

Quả thật hôm đó, tôi biết Mục vương phi lừa tôi gả vào phủ, tôi liền hạ quyết tâm phải rời khỏi cái lồng chim này, không muốn sống cùng với con phụng hoàng trụi lông kia. Kỳ nhi từng nói, nếu bỏ trốn, nhất định không thành công, ngược lại làm ảnh hưởng đến quan hệ bang giao hai nước, chỉ có thể dùng chính sách lấy lùi làm tiến là tốt nhất.

Tôi hỏi, vậy dùng cái gì là thượng sách?

Kỳ nhi nói, đương nhiên là dùng kế gậy ông đập lưng ông rồi, náo cho Mục vương phủ đến gà chó không yên, báo thù một phen, khiến cho Túc Phượng chịu không nổi, rồi hưu tôi.

Diệu kế diệu kế, Kỳ nhi quả thật là thiên sứ mà ông trời phái xuống cho tôi.

Diệu kế này không gì tốt hơn, làm cho Mục vương phủ gậy ông đập lưng ông, lừa tôi vào rồi lại phải tự mình tống ra ngoài, như vậy vừa là không phải lỗi của bản công chúa, đến lúc đó còn có thể trả đũa.

Cho nên, từ hôm đó đến giờ Kỳ nhi đang nghiên cứu Trung Nguyên “Thất xuất chi điều”, muốn tìm trong đó ra một hai điều để lập kế hoạch.

Không ngờ là, tiêu ngu ngốc lại biết.

Tôi dưới đáy lòng im lặng rồi lại im lặng, trước đó mấy ngày Kỳ nhi có tận tâm nhắc nhở tôi một chuyện mà khiến tôi không thể không tự hỏi.

Kỳ nhi nhắc nhở tôi  chuyện tiểu ngu ngốc nhược trí.

Cô ấy nói, An Lăng Nhiên nhìn thì thấy điên điên khùng khùng, gặp vấn đề thì lại tỉnh táo, cứ giống như giả bộ.

Lúc đó tôi đang ngồi sau hoa viên hóng mát nghe nhạc uống trà, nghe xong câu này liền cười ha ha. Tôi được gả cho một tên ngốc, nếu ngay từ đầu đã là như vậy, về sau tôi lại nhất định phải rời khỏi cái Mục vương phủ chốn thị phi này, thoát khỏi mấy cái âm mưu quỷ kế của bè phái thái tử, bè phái Huyền Nguyệt gì đó, cần gì phải quan tâm tới chuyện hắn ngốc thật hay ngốc giả.

Nhưng lúc này, tiểu ngu ngốc lại phát hiện âm mưu của tôi và Kỳ nhi, nói không chừng sau này còn cản trở kế hoạch của tôi, chuyện này không được hay cho lắm.

Tôi nói: “Hóa ra ngươi nổi nóng vì chuyện này?”

An Lăng Nhiên lại có hơi giận dỗi, còn bực bội nói: “Lúc trước là do ngươi tự lựa chọn ở lại, ngươi ——” (Các bạn chú ý cái câu này nhé, nhớ lại cái đêm động phòng xem, làm sao anh Nhiên biết được, có bí ẩn gì ở đây???)

Dừng lại một hồi, mới nói: “Ngươi không được đổi ý!”

Hai mắt tôi hừng hực lửa giận, NND, ngươi nghe ta nói lựa chọn ở lại lúc nào hả, là nương của ngươi lừa ta đến! Lừa ta đến!

Tôi bực mình, từ trên cái ghế đệm ngồi dậy. Còn chưa kịp nói thêm câu nào, lòng bàn chân không ổn, đột nhiên lại bị vướng.

Bỗng chốc trời đất quay cuồng, sắp ngã về phía An Lăng Nhiên, An Lăng Nhiên thấy vậy cũng muốn nhào tới đỡ tôi, nhưng cái vật dưới chân thì lại vô cùng phiền phức, không ngờ lại còn ngáng chân tôi, tôi bất đắc dĩ, đành phải nhắm mắt toàn thân nhào đại lên người An Lăng Nhiên, phút chốc, chỉ nghe “bẹp” một tiếng, tôi giống như đụng vào hai cái vật gì đó mềm mềm êm êm.

Mở to mắt ra thấy, trong lòng rối rắm nhộn nhạo không nói nên lời.

Tôi với An Lăng Nhiên, miệng đối miệng, đang hôn nhau say sưa.

Tâm hồn của tôi “ầm” một cái xịt khói, nhấc đầu lên, không biết nên bay về hướng nào, ngoài cửa tiểu nha hoàn Ngân Linh đang cười vui vẻ chẳng kiêng dè gì bước vào: “Vượng Trạch, đừng chạy”

Tôi liếc mắt sang nhìn, cái thứ vừa rồi ngáng chân tôi hóa ra không phải ai khác, chính là con tiểu súc sinh Vượng Trạch ăn no nê rồi tới tìm chủ.

Tôi dám chắc, kiếp trước tôi với nó nhất định có thâm cừu đại hận.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...