Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 30

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương đại phu đến đây.

Chỉ có điều lúc bắt mạch xem bệnh lại không ngừng nhìn tôi, và cả tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên. Bởi vì trên lưng An Lăng Nhiên có một vết bầm tím đã đen lại rất rõ ràng.

Lão Trương đồng chí vừa đưa tay xem xét tình trạng vết thương, vừa thở dài:

“Không đơn giản ~ không đơn giản a!”

Lông tóc tôi dựng đứng, nhìn thấy cái vết thương kia và sắc mặt tuấn tú của An Lăng Nhiên, có hơi xót ruột.

“Vết thương rất nghiêm trọng?” Sớm biết như vậy, vừa rồi tôi sẽ không xuống chân ngoan độc như thế.

=_= Tôi thừa nhận, vết bầm tím trên lưng tiểu ngu ngốc là do tôi đá, đều do hắn tự chuốc vạ vào mình! Ai bảo hắn bổ nhào tới ôm tôi, chăn trên người tôi lại bị kéo lệch sang một bên, cảnh xuân chợt hé… Nhất thời nóng vội, tôi quơ chân một cái, tiểu ngu ngốc liền oanh oanh liệt liệt rớt xuống giường.

Lúc này, tiểu ngu ngốc từ từ nhắm hai mắt lại, để mặc cho ngón trỏ và ngón giữa của lão Trương đồng chí chạy loạn trên vết bầm tím của hắn, từ đầu đến cuối chẳng nói câu nào, nhưng mỗi khi lão Trương ấn một cái trên miệng vết thương, sắc mặt hắn liền khó coi thêm ba phần.

Gặp tình trạng như vậy, ngược lại tôi có hơi lo lắng, sốt ruột.

Một cái sa chân của tôi, đá tiểu ngu ngốc văng xuống giường, nếu Túc Phượng – con phụng hoàng trụi lông kia mà biết được chuyện này thì không biết sẽ còn thế nào nữa, vừa rồi An Lăng Nhiên ngã xuống giường bịch một tiếng, đúng lúc Kỳ nhi tiễn An Lăng Nguyệt quay lại, thấy tiểu ngu ngốc mặt đầy bụi đất nằm trên mặt đất thì hoảng sợ, vội nâng tiểu ngu ngốc dậy dỗ dành một trận.

Cuối cùng mới nói:

“Công chúa người sao phải khổ công như vậy? Mặc dù tiểu tử này ngu dại, nhưng dù sao cũng không đối xử tệ với người. Người cũng đừng lấy oán hận với Mục vương phi mà phát tiết trên người hắn đi? Lại nói, nếu Mục vương phi biết chuyện này, công chúa còn chưa kịp đánh trả đã thành tội nhân ngược đãi phu quân!”

Tôi hết đường chối cãi, lại nghe Kỳ nhi hiểu lấy đại nghĩa với An Lăng Nhiên, nói là tôi không cẩn thận đạp hắn xuống giường, khiến hắn ngoan ngoãn, nhất định không được nói ra ngoài.

Dường như tiểu ngu ngốc bị tôi làm cho tổn thương, một đôi mắt sáng rực ngó ngó liếc liếc tôi bên này, rồi gật đầu nhíu mày, đến lúc này vẫn không nói được lời nào, trong lòng bản công chúa trái lại trở nên bất ổn.

Lão Trương lắc đầu, sờ vuốt chòm râu còn nói lại:

“Không đơn giản a!”

Tôi bị lão già dối trá này làm cho tức giận đến giơ chân lên, “Rốt cuộc vết thương này thế nào mà lại không đơn giản, ông nói thử xem!”

Lão Trương đồng chí bày ra tư thế nghênh ngang – ho khan hai tiếng, như có ý liếc liếc trên bàn, người lanh lợi như Kỳ nhi, lập tức khôn khéo dâng chén trà ngọt ngào hỏi:

“Trương đại phu vất vả.”

Lão Trương rất hưởng thụ, lên giọng “ừ” rồi mới tiếp cái chén uống trà, cuối cùng mới nói:

“Ta nói không đơn giản là tại sao tiểu thế tử ngã từ giường va vào bình phong mà lại thành hình bàn chân?” Tôi và Kỳ nhi hai mặt nhìn nhau, không nói nên lời.

Giường mới của tôi và An Lăng Nhiên là giường có bình phong đang khá thịnh hành trong giới quý tộc hiện nay, tức phần bên ngoài giường dùng bình phong thẳng đứng che chắn, bình phong chế tạo từ cây gỗ tử đàn tốt mà thành, mặt trên chạm trổ đủ loại kiểu dáng hoa cỏ, bên trong và bên ngoài tổng cộng ba tầng, nguyên nhân là do “Ba tấm bình phong”. Như vậy chủ ý là khi vợ chồng ân ái trên giường, che che đậy đậy, có kh* c*m yêu đương vụng trộm nửa ẩn nửa hở. Nhưng bây giờ, với tôi và tiểu ngu ngốc ngược lại lại như một loại trào phúng.

Trước khi lão Trương đồng chí tới đây, Kỳ nhi đã căn dặn tiểu ngu ngốc trước, nói hắn là do bản thân không cẩn thận ngã xuống giường, va phải tấm bình phong nên bị thương, không ngoài dự liệu, lão Trương này lại thật giống Tôn Ngộ Không, hỏa nhãn tinh tường nhìn thấu đám bạch cốt tinh chúng tôi.

Kỳ nhi nói:

“Trương đại phu, ý này của ông, rốt cuộc nãy giờ ngày ấn ấn xoa xoa trên lưng phò mã chúng ta, không phải là xem miệng vết thương, mà chỉ là đang xem xét hình dạng của nó?”

Lão Trương vuốt cằm, trả lời không chút xấu hổ:

“Đúng vậy!”

An Lăng Nhiên nghe vậy mở to đôi mắt, ánh mắt lạnh như băng nhìn lão Trương, con ngươi xinh đẹp biểu lộ cảm xúc mà tôi nhìn không hiểu lắm. Xem ra tiểu ngu ngốc cũng chưa có ngốc quá, còn biết lão Trương đùa giỡn hắn.

Lão Trương đón nhận ánh mắt của tiểu ngu ngốc, nhưng không có một tia sợ hãi.

“Tiểu thế tử ngươi xem, chuyện tốt gì đây hả? Mục vương phi bảo ta đến, nhưng chỉ nói xem bệnh cho một mình công chúa. Nếu bây giờ ta phải đi báo với Mục vương phi, phí chẩn bệnh này tính toán thế nào đây?”

Uy h*p!

Uy h*p trắng – trợn!

Giữa uy h*p còn ngầm ẩn giấu khinh thường cùng coi khinh bản công chúa!

Lão Trương này rõ ràng biết An Lăng Nhiên là một tên ngốc, lại luôn mồm thương lượng cùng hắn, này này, kỳ thật đây không phải là muốn tôi ngậm miệng trả tiền đấy sao?

Tôi đi tới gần, nói: “Trương đại phu, ông nói thế là không đúng rồi! Mẹ chồng ta vốn bị ta kinh động hết một lần, bây giờ vất vả lắm mới ngủ được, ông lại đi làm phiền bà ấy, chẳng phải thất lễ hay sao?”

Lão Trương sờ sờ râu không đáp, còn nhìn tôi cười tủm tỉm.

Tôi cười thầm một tiếng: “Vết thương này của tướng công có lẽ cũng không có gì trở ngại, ta thấy vẫn đừng cho mẹ chồng biết thì tốt hơn, không bằng như vậy đi, phí chẩn bệnh lần này là ta trả!”

Tôi vỗ vỗ ngực, giây tiếp theo lại bị Kỳ nhi giữ chặt.

Kỳ nhi nhỏ giọng nói: “Công chúa, tất cả của hồi môn của người còn đặt trong thương khố của Mục vương phủ, tuy Mục vương phi đã nói toàn bộ bạc này đều do một mình công chúa tự mình sử dụng, nhưng đêm hôm khuya khoắt người đột nhiên lấy bạc, sợ là sáng mai sẽ rơi vào trong tai Mục vương phi!”

OTZ

Không nói thì tôi lại quên, đến Mục vương phủ mấy ngày, có ăn có uống, bạc này cũng chưa có chỗ dùng, cho nên tôi đều dựa vào kho tiền nhỏ nhà Mục vương phủ.

Bên này tôi cùng Kỳ nhi nói thầm, bên kia lão Trương đồng chí đã không còn kiên nhẫn.

Gõ gõ cái bàn, lão Trương nói:

“Công chúa, người sắp xếp được không? Nếu không có bạc, lão phu lại không thể trì hoãn vết thương của tiểu thế tử, hay là thông báo sớm một chút thì tốt hơn.”

Sắc mặt tôi trầm xuống, nhìn An Lăng Nhiên bên cạnh vẫn im lặng nãy giờ, bỗng thấy áy náy không thôi.

Bây giờ tiểu ngu ngốc đang nhếch đôi môi cánh hoa của mình, ánh mắt u buồn, một cước vừa rồi ngược lại làm đứa nhỏ hiện ra vẻ đẹp trắng nhợt của người bệnh, bộ dạng này, làm lòng tôi không khỏi nảy sinh yêu thương. Đứa nhỏ này… vẫn là câu nói kia, nếu không phải nhược trí thì tốt thật.

Tôi lấy khăn lụa xoa xoa khóe mắt, ngồi xuống, hít sâu, cầm tay lão Trương:

“Trả góp có được không?”

Lão Trương nháy mắt mấy cái nhìn tôi, kỳ quái nói:

“Là sao?”

Tôi chép miệng, nhất thời quên mất cổ nhân không hiểu trả góp là gì, vội sửa lời nói:

“Ý ta là, ghi giấy nợ ấy?”

Lão Trương rất hào phóng, không cần suy nghĩ, gật đầu không chút do dự.

“Được, một ngày năm đồng tiền, lãi tăng dần!”

Trong chớp mắt, Kỳ nhi vốn đang cầm giấy bút liền sững sờ tại chỗ, kinh hô:

“Năm đồng tiền?!”

Tôi cũng vỗ bàn nhảy dựng, “NND, ông còn Hoàng Thế Nhân hơn cả Hoàng Thế Nhân ha!”

Năm đồng tiền ~~

Năm đồng tiền là khái niệm gì các đồng chí có biết không?

Được rồi, để tôi cho một ví dụ, bổng lộc mỗi nha hoàn hàng tháng trong Mục vương phủ là hai đồng tiền, như Kỳ nhi là một nhất đẳng nha hoàn kể cận, bổng lộc mỗi tháng cũng không quá năm đồng tiền. Lão Trương lang băm lòng dạ hiểm độc này, đòi tôi năm đồng tiền lãi một ngày, còn muốn lãi tăng dần!

“Ông định ăn cướp hả! Ta có thể gọi 110 bắt ngươi!”

Tôi nhất thời suy sụp, quên mất thân tôi bây giờ còn đang ở thời đại phong kiến lạc hậu, không có tổ chức quang minh như 110 cứu khổ cứu nạn.

Lão Trương đồng chí nhìn tôi và Kỳ nhi, vẫn cười hòa nhã.

“Công chúa không cần tìm người tới bắt ta, để ta tự đi tìm Mục vương phi thú thật!”

“Đừng đừng” nghe thấy ba chữ “Mục vương phi”, nhất thời tôi như quả bóng cao su tròn trịa xì hơi, cười hề hề làm lành, tay giữ chặt góc áo lão Trương đáng thương nói:

“Mọi chuyện còn có thể thương lượng. Thế này, chúng ta cùng thảo luận lại tiền lãi?”

Kỳ nhi thấy thế vội phối hợp với tôi, lại kính lão Trương thêm một chén trà đầy, sắc mặt lão Trương dần hòa hoãn, đang muốn mở miệng, tôi cũng đang hết sức chăm chú chờ đợi lắng nghe, chợt nghe phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nam trầm từ tính.

“Sau lưng cái gương đồng, trong túi tiền màu lam còn hai lượng bạc.”

Chúng tôi đều giật mình, lúc này mới trợn mắt há mồm mà quay đầu lại nhìn thẳng An Lăng Nhiên.

An Lăng Nhiên thật bình tĩnh, còn cúi xuống hớp miếng nước trà.

Lão Trương cũng thực bình tĩnh, cười nịnh nọt ngồi đối diện uống trà với An Lăng Nhiên.

Tôi không bình tĩnh được, nổi giận nhảy dựng lên nói: “Kỳ nhi ngu ngốc kia, ngươi ngươi, ngày nào cũng ngồi trước gương đồng chả đầu cho ta, vậy mà lại không phát hiện chỗ đó có bạc?”

Kỳ nhi thật ấm ức, nhưng đôi mắt to tròn chợt chuyển quanh tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên, không hé răng.

Tôi nói: “Kỳ nhi, còn thất thần làm gì? Đi lấy bạc mang tới cho Trương đại phu.”

Dứt lời, tôi mới quay đầu về phía An Lăng Nhiên, tiểu ngu ngốc đáng yêu thật, ở thời khắc quan trọng lại có chút tác dụng như vậy.

Tôi nghĩ có lẽ đêm nay tôi đá hắn mắng hắn, vậy nên giờ phút này hắn mới ủ rũ không phấn chấn như thế. Lúc này bất luận thế nào tiểu ngu ngốc cũng đã giải quyết việc cấp bách của tôi, tôi hẳn là nên lấy ơn báo oán, dỗ dỗ dành dành hắn, vì thế nói: “Đêm này Nhiên Nhi thực ngoan, tỷ tỷ…”

Tôi còn chưa nói xong, An Lăng Nhiên liền nghiêng đầu tránh được bàn tay ngọc thon dài của tôi đang định xoa đầu, lập tức leo lên giường, xoay người vào trong ngủ.

Tay tôi vẫn cứng đờ ở giữa không trung, trước mặt lão Trương, hơi xấu hổ.

May mắn lúc này Kỳ nhi đang cầm bạc lại đây, tôi liền thuận tay nhận túi tiền giao lại cho lão Trương, cắn răng nói: “Lão già ngươi tiết kiệm một chút!”

Lão Trương lau lau miệng, một bộ dạng cơm no trà đủ đi ra ngoài.

Nhưng Kỳ nhi thật thông minh, nói: “Trương đại phu, hình như ông quên thứ gì?”

Lão Trương dừng bước, quét mắt qua miếng điểm tâm trên bàn, gật đầu nói: “À, thứ này ta sẽ không mang theo người, các ngươi cứ tùy ý!”

Tôi và Kỳ nhi cùng xấu hổ một lúc, mới nói: “Trương đại phu, hình như…ông đã quên kê đơn cho tướng công tôi!”

Lão Trương rất có tâm thở dài: “Thiếu phu nhân a, người nói thế này không phải làm lão phu khó xử sao? Nếu ta viết đơn, người âm thầm đi lấy thuốc, không may bị Mục vương phi bắt được, bà ấy nhận ra nét bút của ta a!”

Trán tôi nổi lên cái hắc tuyến, sợ hãi hỏi: “Ý ngài là?”

Lão Trương nói: “Vết thương của tiểu thế tử chỉ là vết bầm tím bình thường, dùng chút dầu hoa hồng tầm ba năm ngày là đỡ rồi.”

Tôi lại nhếch miệng, có chút không cam tâm.

“Vừa rồi ông giúp tôi bắt mạch, cũng không viết đơn thuốc phải không?” Bằng không khoản phí kếch xù đến khá bệnh tại nhà không phải là mất trắng sao? Tuy tôi hận Mục vương phi, nhưng bạc của Mục vương phủ với tôi không oán không hận, theo đạo lý, tôi còn phải thương thảo với tên Trương Thế Nhân một phen.

Trương Thế Nhân lắc lắc ống tay áo: “Thiếu phu nhân càng không có gì đáng ngại, uống chút canh gừng của quý phủ là được, làm gì cần viết đơn thuốc cho uổng phí tiền bạc.” Nói xong, Trương Thế Nhân ngâm nga một điệu nhạc, làm tôi đau lòng không thôi, bạc đã đi rồi.

Ra tới cửa, Trương Thế Nhân lại đột nhiên nhớ ra điều gì, thu bước chân lại, nói với vẻ đầy ẩn ý: “À, đúng rồi. Lần sau nếu có cãi nhau công chúa người cũng dịu dàng một chút, vết thương của tiểu thế tử dù sao cũng chưa lành hẳn. Còn nữa, mấy thương tích nhỏ trên người thế tử, nếu tim tiểu thế tử lạnh đi sau này công chúa có hối cũng không kịp.”

Tôi cắn chặt răng, tức đến dở khóc dở cười, chỉ có thể trơ mắt nhìn Trương Thế Nhân thuận gió mà đi ra như vậy.

Đã đến hơn nửa đêm, vừa sợ vừa bị dọa, ngay cả đơn thuốc cũng không có, còn bị Trương Thế Nhân vơ vét lấy hết hai lượng bạc.

Ngươi cũng biết, hai lương bạc này, tốt xấu gì cũng là giá bán mình của ba nha đầu, là tiền mà mấy nha hoàn trong tiểu viện có tích góp cả đời, họ đều không với tới hai lượng tiền chuộc thân này.

OMG!

Đúng như lời lão điểu trụi lông kia nói, lão Trương này đúng là quen thói lừa bịp

Xã hội cũ đại gian đại ác a!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...