Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 108

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mới chỉ hai ngày, tôi rốt cuộc cũng nhận được hưu thư mà mình hằng mơ ước.

Phía trên viết rõ:

Người viết thư An Lăng Nhiên, hai mươi lăm tuổi cưới Hạp Hách quốc công chúa Ô bố lạp thác làm vợ, kể từ sau khi xuất giá, phạm nhiều sai lầm, hợp với thất xuất chi điều, giờ trả lại bản tông, mặc cho tái giá, cũng không phản đối. Cởi trừ oan kết, đôi bên chia tách, đều sinh vui mừng.

Lạc khoản: An Lăng Nhiên

Nhóm mụ mụ đứng bên cạnh thấy, đều không ai mở miệng, chỉ buông mắt đứng thẳng, ngược lại mỗi Trương Thế Nhân vội tới xem bệnh cho tôi là lắm lời.

“Ai nha nha, hưu thư này rốt cuộc cũng cầu được rồi, chúc mừng công chúa, chúc mừng công chúa.”

Nếu là trước kia, tôi còn có thể dắt da mặt ứng phó với Trương Thế Nhân vài câu, bây giờ, chỉ còn lại hai con mắt khinh thường.

Ngày mai, bản công chúa sẽ bị đưa đến pháp trường xử tử, giờ Trương Thế Nhân còn có tâm tình mà chúc mừng tôi, có thể thấy vui sướng khi người gặp họa là một loại cảm dật vu ngôn biểu. (bộc lộ qua lời nói)

Tôi nói: “Thật là cảm ơn Trương đại phu quan tâm, ta có chết… cũng sẽ không quên ngươi.”

Lão Trương đồng chí nghe tôi cố ý nhấn mạnh chữ “chết”, lại còn cười hớn hở mà sờ sờ râu, “Có nhớ lão phu hay không cũng không quan trọng, chỉ cần nhớ tới tiểu thế tử là được rồi. Công chúa cũng biết, nhiều ngày qua tiểu thế tử vì chuyện của ngài mà chạy vạy khắp nơi, ai nha nha, đúng thật là tình thâm ý trọng a!”

Tôi trầm mặc, không lên tiếng.

Lão vương bát này có chỗ nào là đang khen tiểu ngu ngốc tình thâm ý trọng đâu hả, rõ ràng là đang nói mé bản công chúa không biết điều, nam nhân tốt thế đừng nên quậy ầm ĩ như vậy, giờ gây ra họa, lại còn bắt tiểu ngu ngốc đi lau m//ô//n//g.

“Từ lúc công chúa rời khỏi thủy lao, có từng gặp tiểu thế tử không?”

Tôi giương mắt ngó ngó nhìn Trương Thế Nhân, cúi đầu thở dài, lắc đầu.

Tiểu ngu ngốc lần này sợ là rất đau lòng, đừng nói là thăm, ngay đến cả nhắn gửi cũng không có. Tôi thầm nghĩ, đều đã đến nông nỗi này, nói vẫn là nên nói, bằng không cả đời này, hắn đều sống ở trong mộng, tôi chết cũng không được minh bạch, cuối cùng, hắn có lén đến trước mộ phần của tôi khóc một hồi, gọi cũng là gọi tên của người khác.

Nếu hắn đã không muốn thấy tôi, tôi càng phải đi gặp hắn.

Vì thế, bản công chúa tiễn bước Trương Thế Nhân xong, rồi sang biệt viện.

Từ lúc tôi được vớt ra khỏi Tinh Nhu lâu, tiểu ngu ngốc giống như rùa đen rút đầu, trốn biệt trong biệt viện. Tôi vừa tới, quả thật là dọa cho hắn nhảy ngược.

Dưới ánh đèn cầy chập chờn, tiểu ngu ngốc đang không yên lòng mà đọc sách, mày nhíu lại, môi nhếch lên nhưng cũng không nói rõ ra được tư vị gì.

Hôm nay, tiểu ngu ngốc mặc một bộ quần áo màu tím nhạt lịch sự, tóc đen chưa búi, chỉ dùng một cây trâm ngọc tùy tiện quấn lại, làm tôn lên khuôn mặt trắng như ngọc, trong phảng phất, thật giống như mẫu đơn thành tinh, càng tô thêm vẻ phong lưu phóng khoáng.

Thấy tôi cười mim mỉm bước vào, tiểu ngu ngốc hơi kinh sợ, đôi mắt đen nhánh trong veo cứ trừng tôi, chỉ là không nói lời nào.

Tôi cười nịnh nọt nói: “Thế tử chớ sợ, ta dù gì cũng coi như là vợ trước, nói làm đều thiện, sẽ không hại ngươi đâu.”

Tiểu ngu ngốc chớp mắt nhìn nhìn, nắm tay kê trước miệng khàn giọng, hơi mất tự nhiên xoay đầu đi.

Tôi rút hưu thư trong người ra, cẩn thận bước tới đặt xuống bàn.

“Thế tử ngươi xem, trên hưu thư này tuy con tên của ngài, thế nhưng không có con dấu, ta…”

Tiểu ngu ngốc nghe vậy đột nhiên quay lại đầu, căm tức nói: “Nàng chỉ vì cái này mà tới tìm ta sao?”

Tôi líu lưỡi, mắt nhìn mũi, muỗi dừng trạm ở tim, tới tìm ngươi chỉ là cái cớ, chẳng qua là có một lời dạo đầu thôi.

Hai người chúng tôi đều không lên tiếng, cứ như vậy mà một người đứng sững, một người ngồi đó trầm mặc, cửa lớn không đóng, tựa hồ như có chút gió lạnh thổi vào, tôi bỗng dưng cảm thấy, có chút xót xa trong lòng.

Vì chuyện cầu hưu thư này, mà tôi đã mang lên lưng một đống bêu danh, đến cả Kỳ Nhi lúc đầu không hờn giận, đến hôm qua còn đứng trước giường giơ chân trách cứ, nếu đã có tình cảm với tiểu thế tử, lại còn là vợ chồng danh chính ngôn thuận, công chúa cớ gì làm vậy?

Tiểu thế tử sử dụng một chút âm mưu quỷ kế với cô cứ cho là không đúng đi, nhưng vợ chồng cãi nhau ầm ĩ cũng đã qua rồi, người yêu cô vì cô mà mặc kệ nguy hiểm sao cô còn muốn rời khỏi, cô cầu cái gì chứ? Cô muốn cái gì chứ hả?

…………

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...