Huấn Luyện Cô Hàng Xóm – Chương 4: Chương 3: Nhập cuộc
Huấn Luyện Cô Hàng Xóm
Sự thật đã chứng minh, dù có rời khỏi khách sạn thì những bài học thực hành vẫn là điều không thể tránh khỏi.
Hai người lặng lẽ bước ra khỏi thang máy. Kỳ Nam chẳng buồn hỏi xem cô đã chọn lựa ra sao, anh cứ thế rảo bước thẳng về phía căn hộ của mình. Vừa vào đến nơi, Kỳ Nam lấy chìa khóa mở cửa. Thấy Tinh Nhung vẫn còn đứng chôn chân ngoài ngưỡng cửa, anh nghiêng đầu, buông một câu đầy ẩn ý: “Sao nào, định lâm trận bỏ chạy đấy à?”
Giọng nói ấy, đi kèm với vẻ mặt lãnh đạm thường ngày, khiến Tinh Nhung cảm thấy lòng mình mềm nhũn, vừa xấu hổ lại vừa run rẩy.
“Nếu em chạy, tôi sẽ đánh gãy chân đấy.” Anh thản nhiên nói, đoạn đặt chìa khóa lên tủ cạnh cửa, tiếng kim loại va chạm vang lên một tiếng “cạch” khô khốc.
Tinh Nhung lúng túng bước vào phòng khách. So với lần trước cô đến, lần này cạnh ghế sofa đã được trải thêm một tấm thảm nhung trắng muốt. Trong đầu cô bắt đầu nảy ra đủ thứ suy diễn hỗn loạn: *Anh ta định làm gì thế này?*
Một tiếng động nặng nề vang lên sau lưng, Kỳ Nam vừa ném chiếc túi vải màu đen lên ghế sofa. Khi anh kéo khóa túi, Tinh Nhung không kìm được mà mở to đôi mắt, ánh nhìn lấp lánh sự tò mò. Bên trong là đủ loại công cụ chuyên dụng.
Bắt gặp vẻ phấn khích trong mắt cô, Kỳ Nam khẽ nhếch môi cười, vỗ vỗ vào mặt ghế sofa: “Lần đầu tiên, tôi cho em một cơ hội. Tự chọn lấy ba thứ em thích.”
Dựa vào chút kiến thức lý thuyết ít ỏi cùng sự non nớt trong thực tế, Tinh Nhung đã cố gắng né tránh tất cả những món đồ trông có vẻ gây đau đớn dữ dội.
“Cái móng vuốt mèo kia, em không cần sao?” Kỳ Nam khoanh tay đứng cạnh, lên tiếng hỏi.
Tinh Nhung quyết đoán lắc đầu. Phụ nữ càng xinh đẹp càng biết cách lừa dối, cô thầm nghĩ, mình không thể để vẻ ngoài đáng yêu của món đồ kia đánh lừa được. Chị em trong nhóm từng kể, cái móng vuốt mèo nhỏ xinh ấy mà đánh xuống thì để lại dấu vết khủng khiếp đến nhường nào.
Kỳ Nam lướt mắt qua cây thước nhỏ, tán roi, vợt da đang nằm chỏng chơ, rồi hỏi: “Chọn xong rồi chứ?”
Tinh Nhung cảnh giác gật đầu.
Kỳ Nam buông tay, chọn lấy cây mây mà anh ưng ý, ngón tay lướt nhẹ trên phần đuôi hồ ly lông xù trắng hồng, rồi ngước nhìn cô: “Lần đầu tiên, chắc được chứ?”
Tinh Nhung khẽ nuốt khan, vừa định gật đầu thì nghe anh chậm rãi nói: “Thôi, đổi cái khác đi.”
Cuối cùng, anh chọn vợt đánh đòn. Mặc dù trong lòng có chút sợ hãi, nhưng Tinh Nhung vẫn không dám ngăn cản. Dù sao mấy ngày nay cô cũng đã dày công quyến rũ anh, lại còn chuẩn bị cả bữa sáng, chắc anh sẽ không nỡ ra tay quá tàn nhẫn đâu nhỉ?
“Còn chờ gì nữa? Cởi quần áo ra, chỉ chừa lại đồ lót thôi.” Kỳ Nam không thèm ngẩng đầu, thu dọn những món không dùng đến vào túi.
Dẫu sao đây cũng là lần đầu cô gái nhỏ này “lên kiệu hoa”. Tinh Nhung không khỏi căng thẳng. Lúc trút bỏ quần áo đặt lên ghế, cô nghe anh phán một câu: “Tốt lắm, cho em hai phút chuẩn bị.”
Tinh Nhung ngơ ngác: “?”
“Vậy thì làm nóng trước đi, đánh hai mươi cái.” Kỳ Nam nói xong, nhìn cô rồi hỏi: “Em thích tư thế nào?”
Trong đầu Tinh Nhung lập tức hiện lên đủ kiểu động tác, tầm mắt cô vô thức lướt qua đôi chân thon dài của anh. Kỳ Nam khẽ cười: “Thích nằm sấp trên đùi tôi sao?”
Tinh Nhung gật đầu.
“Nói chuyện đàng hoàng.” Giọng anh đột nhiên trở nên lạnh lùng, nghiêm khắc.
Miệng Tinh Nhung không tự chủ được mà run rẩy: “Vâng… đúng vậy ạ.”
“Lại đây.” Kỳ Nam ngồi xuống sofa, vỗ vỗ vào đùi mình, ánh mắt dán chặt lấy cô.
Khoảng cách chỉ chừng hai ba mét, nhưng Tinh Nhung phải co rúm những ngón chân lại mới đi tới được, rồi nằm sấp trên người anh. Chưa tìm được tư thế thoải mái nhất, cô khẽ cựa quậy điều chỉnh. Ngay lập tức, một cảm giác đau nhói truyền đến từ phía sau.
“Từ từ thôi, vội cái gì.”
Kỳ Nam nói xong, giơ tay ôm lấy cô, giúp cô chỉnh lại tư thế. Mặt Tinh Nhung đỏ bừng, cú đánh vừa rồi chỉ nhẹ như thoáng qua, vậy mà đã khiến cô thấy thoải mái đến mức muốn r//ê//n lên thành tiếng.
“Đếm cho đủ hai mươi, sai một số là quay về từ đầu.” Kỳ Nam nhìn chằm chằm vào vùng m//ô//n//g trắng nõn mịn màng đang lộ ra trong không khí, lạnh lùng ra lệnh. Chiếc quần chữ T trông thật bắt mắt.
“Vâng.”
Tinh Nhung vừa dứt lời, những cú đánh đã bắt đầu giáng xuống.
“Một…”
Có lẽ vì muốn cô làm quen nên anh xuống tay không quá nặng. Ít nhất là mười cái đầu tiên vẫn còn trong tầm chịu đựng. Nhưng sau đó…
“Mười hai… nhẹ một chút…”
“Á… mười ba…”
Bàn tay anh giáng xuống vùng m//ô//n//g mềm mại, để lại những vệt đỏ hồng. Vùng da ấy sưng lên, gợi cảm đến mức khó lòng rời mắt.
“Hu hu… mười bảy… nhẹ thôi mà…”
Kỳ Nam giơ tay đè chặt vòng eo đang giãy dụa, ngón tay kéo dây quần lót hãm sâu vào khe m//ô//n//g, một giây sau, tiếng r//ê//n rỉ của cô đã vang lên.
“A… Ưm…”
Kỳ Nam không buông tha, lại kéo dây quần thêm hai lần, nghe tiếng thở dốc của cô thay đổi, anh lại giáng tay xuống vùng khe m//ô//n//g đang hiện màu hồng phấn. Ba cái cuối cùng anh dùng đến bảy phần lực, dấu ấn hiện lên rõ mồn một.
“Mười bảy…”
“Hai mươi… hai mươi rồi… Á!”
Tinh Nhung khóc nức nở, định đưa tay ra xoa nhưng bị anh cản lại.
“Đừng nhúc nhích, để tôi xoa cho em rồi mới bắt đầu dùng dụng cụ.” Kỳ Nam nói, bàn tay tùy ý vuốt ve vùng m//ô//n//g đang ửng đỏ. Cô gái này trông nhỏ nhắn gầy gò, không ngờ vùng m//ô//n//g lại múp míp, nhất là sau khi bị đánh, cảm giác chạm vào thật không tệ chút nào.
Tinh Nhung được anh xoa nắn đến mức thoải mái, cảm giác này hoàn toàn khác biệt với khi cô tự làm, khiến cô không thể kìm được mà tiết ra dịch thể. Chiếc quần chữ T chỉ có sợi dây mảnh mai, màu đen vốn chẳng che đậy được bao nhiêu. Tinh Nhung vừa định khép chân lại thì đã bị anh kéo đứng dậy.
“Đi chuẩn bị công cụ đi, tổng cộng một trăm lần. Mỗi món bao nhiêu cái, em tự quyết định.” Anh nói rồi bước vào phòng tắm.
Tinh Nhung lấy những món mình đã chọn ban đầu, còn những món anh chọn thì đặt ở phía sau.
“Thước và vợt da mỗi thứ hai mươi lăm cái, tán roi hai mươi cái, vợt đánh đòn và cây mây mỗi thứ mười lăm cái.” Tinh Nhung bày biện xong xuôi rồi báo cáo.
Kỳ Nam gật đầu, không để tâm nhiều, cằm chỉ vào tay vịn sofa: “Nằm sấp xuống.”
Tinh Nhung ngoan ngoãn nằm sấp, vùng m//ô//n//g trở thành nơi cao nhất trên cơ thể. Đột nhiên, một luồng hơi lạnh chạm vào da thịt, bàn tay to lớn của người đàn ông đang vuốt ve trên đó.
“A…” Tinh Nhung bị kích thích, r//ê//n lên một tiếng.
“R//ê//n cái gì, đã bắt đầu đâu.” Kỳ Nam lạnh lùng nói.
Tinh Nhung cảm thấy tiểu huyệt ngứa ngáy vô cùng, vừa muốn được vuốt ve, lại vừa khao khát được xoa nắn. Theo động tác của Kỳ Nam, mùi hương đào mật ngọt ngào bắt đầu lan tỏa trong không khí.
“Sắp bắt đầu rồi. Không cần đọc số, có thể khóc nhưng không được r//ê//n, có thể nhúc nhích nhưng không được đổi tư thế. Nếu đổi, coi như làm lại từ đầu, nghe rõ chưa?”
“Vâng.”
Mái tóc xoăn của cô gái buộc gọn sau đầu. Vì tư thế này, đôi gò bồng đảo không quá lớn trễ xuống, vẽ nên một đường cong đầy đặn. Đầu nhũ hoa cứng lên ẩn sau lớp áo ngực ren đen, khiến người ta chỉ muốn lấy ra giày vò.
Kỳ Nam hít sâu một hơi, cầm lấy cây thước cô chọn đầu tiên. Vùng m//ô//n//g vừa được xoa dịu, nay khi thước đánh xuống, từng thớ thịt nhỏ lại kêu gào đau đớn. Cơn đau này vượt xa mức độ lúc nãy, khiến Tinh Nhung không kìm được mà r//ê//n lên.
Kỳ Nam cười, hỏi: “Đau không?”
“Đau…”
“Muốn mạnh thêm chút nữa không?”
Tinh Nhung nuốt nước miếng, lí nhí: “Đừng…”
Thước đánh vào cùng một chỗ không biết bao nhiêu lần, Tinh Nhung không nhịn được vặn vẹo thắt lưng né tránh, miệng cầu xin: “Đổi chỗ khác đi… đau quá…”
Kỳ Nam hừ lạnh một tiếng, hỏi ngược lại: “Chẳng phải em muốn đau sao?”
Dù nói vậy, anh vẫn đổi sang m//ô//n//g bên phải. Anh đánh rất có quy luật, mỗi vị trí năm cái, giáng xuống cùng một khối thịt. Sau hai vị trí, Tinh Nhung không biết là vì quá đau hay vì tiểu huyệt đang trống trải mà vặn vẹo liên hồi.
“Được bao nhiêu rồi?” Kỳ Nam đột nhiên hỏi.
Tinh Nhung khóc lóc ủy khuất: “Không biết… hức… anh bảo không được đếm mà…”
Kỳ Nam buồn cười: “Em bảo không đếm thì không đếm sao? Nếu tôi đánh quá số thì sao?”
Giọng nói ấy rõ ràng mang theo sự trêu chọc. Tinh Nhung cảm thấy khối thịt phía sau đau nhức, liền đáng thương nói: “Tôi còn nhiều công cụ chưa dùng đến lắm, anh đừng đánh thêm nữa…”













