Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[HP Đồng Nhân] Truy Đuổi – Chương 33: Bệnh viện thánh Mungo chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật.

[HP Đồng Nhân] Truy Đuổi

Tác giả: Cố Hàn Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Huyết Mạc Hoàng.

Bệnh viện thánh Mungo chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật được thành lập vào khoảng cuối thế kỷ 16 – đầu thế kỷ 17, là bệnh viện ma pháp nổi tiếng nhất giới phù thủy Anh Quốc, đồng thời cũng là bệnh viện ma pháp duy nhất.

Nếu là người không phải phù thủy, thì tuyệt đối sẽ không nghĩ một bệnh viện lớn như vậy lại được giấu sau một trung tâm thương mại cũ nát.

Mà đời này, đây là lần đầu tiên Harry bước vào bệnh viện thánh Mungo.

Đối với bệnh viện thánh Mungo, Harry có thể nói là cực kỳ quen thuộc, bệnh viện thuận theo tâm ý của người sáng lập Mungo Bohan, vĩnh viễn duy trì trung lập trong chiến tranh, không theo bên nào. Mà cũng vì đặc tính của chiến tranh, trong nhiều cuộc chiến lớn, không có bên nào chọn đắc tội với bệnh viện này và những bác sĩ ở đây, dù sao chỉ cần chiến tranh là có người bị thương.

Mà đắc tội với người có thể chữa trị cho mình, dù như thế nào cũng đều rất không sáng suốt, đây là sự thật mà mỗi người lãnh đạo đều biết. Ở St Mungo cũng thế, bất luận ngươi thấy dạng người thế nào ở đây, ngay cả khi đó là kẻ thù của ngươi, hay là tội phạm truy nã nguy hiểm nhất, cũng không cho phép ra tay tiến hành quyết đấu.

Đây là quy định của St Mungo, mà lúc này Harry và Snape đang đứng ở tầng năm – lối vào khoa thương tổn bùa chú.

"Em chuẩn bị tốt chưa?" Snape chặn lại bả vai Harry, ghé vào lỗ tai cậu hỏi.

"Em...... " Harry nuốt một ngụm nước miếng, nói thật cậu cũng không biết bản thân đã chuẩn bị tốt chưa, đời trước, cậu gần như không có ký ức gì về cha mẹ mình, nhưng ở đời này, cậu lại trơ mắt nhìn cha mẹ mình bị Voldemort phóng thẳng Avada Kedavra vào người. Dù cho cậu đã dùng tất cả các biện pháp có thể, nhưng cũng đổi được cục diện cha mẹ nằm ở St Mungo.

Cậu không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với bọn họ không.

Nhưng bất luận là có dũng khí hay không, cậu cũng đều phải đối mặt.

"Em chuẩn bị tốt rồi." cuối cùng Harry mở miệng.

"Vậy thì đi thôi." Snape bước lên trước quầy tiếp tân, nói "Severus Snape và Harry Potter, chúng tôi tới thăm Lily Potter và James Potter."

"Ngài Snape." Y tá ở quầy tiếp tân có vẻ rất quen thuộc với Snape "Lâu rồi không thấy ngài tới."

"Gần đây có chút việc." Snape tóm lược sơ.

"Lily Potter, James Potter, phòng bệnh số 16." Y tá giao cho Snape một viên đá màu nâu vàng "Không cần tôi giải thích cách dùng chứ."

"Không cần, cám ơn." Snape thuần thục nói cảm ơn với y tá.

"Đá giám định sao?" Harry nhìn thoáng qua tảng đá trên tay Snape, chống nạng đi theo sau đối phương "Có vẻ như anh là khách quen ở đây."

"Trước kia mỗi tuần ta đều đến đây thăm Lily, sau vì em xuất hiện, nên cũng đã một tháng rồi ta không tới." Snape trả lời.

"Vậy à." Harry tự nhiên hiểu được hành vi của Snape xuất phát từ cái gì "Cám ơn anh, giáo sư."

"Không cần cảm ơn, dù sao chuyện của mẹ em cũng là sai lầm ta vĩnh viễn không thể phủ nhận và thoát khỏi." Snape nói.

Harry không khuyên nhủ gì, cậu hiểu được chuyện của mẹ có lẽ là áy náy cả đời của Snape, nhưng chính cảm giác áy náy này, cũng làm cho anh hiểu được cái gì là trách nhiệm, cái gì là nghĩa vụ, cùng cái gì là đúng-sai. Huống chi mẹ vẫn có thể tỉnh lại.

"Đến rồi." Đi khoảng nửa phút, Snape đứng trước một căn phòng.

Anh đặt tảng đá vào một vết lõm vừa khít trên cánh cửa, nói: "Severus Snape và Harry Potter đến thăm Lily Potter và James Potter."

Tảng đá tỏa ra một ánh sáng yếu ớt, vài giây sau, trên cửa hiện ra một dòng chữ màu bạc.

— Chào mừng đến St Mungo bệnh viện chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật, giám định thân phận hoàn thành, xin chú ý không quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi, chúc quý vị một ngày tốt lành.

Snape hừ lạnh một tiếng: "Nếu cãi lộn có thể làm Lily tỉnh lại, vậy ta không ngại là người đầu tiên đến đánh thức toàn bộ người ở bệnh viện."

"Phốc." Nghe được lời Snape nói, Harry đột nhiên cảm thấy áp lực lên dạ dày vừa rồi đã giảm bớt, cuối cùng đã có thể vận hành bình thường, ngay cả mặt cậu cũng tự nhiên nở ra một nụ cười.

Giây tiếp theo, Snape kéo cái rèm trước mặt, lộ ra khuôn mặt của một phụ nữ tóc đỏ.

Là Lily Potter, mẹ của Harry.

"Harry." Snape quay đầu lại, sau đó phát hiện người Harry đột nhiên cứng lại.

Để tạo điều kiện vệ sinh mà mái tóc đỏ được bệnh viện cắt ngắn gọn, khuôn mặt gầy yếu, khóe miệng mang biểu tình dịu dàng, Harry có thể tưởng tượng ra sau đôi mắt nhắm chặt kia, nhất định là một đôi mắt xanh ôn nhu.

Mẹ cậu, Lily Potter, người mẹ từng vì cậu mà hy sinh tính mạng, mà lần thứ hai khi cậu sống lại, thiếu chút nữa cũng vì cậu mà mất mạng.

Cho tới giờ cậu cũng chưa được gặp mẹ lúc rạng rỡ nhất.

Giờ bà cứ vậy không có sức sống nằm trước mặt cậu.

Harry nức nở một tiếng, hai tay mềm nhũn, cứ như thế ngồi phịch xuống sàn.

Cậu không hề thử đứng lên, chỉ dùng tay phải che miệng lại, để bản thân không phát ra tiếng động quá lớn, nhưng những giọt nước mắt trĩu nặng vẫn không thể nén được trào qua khe giữa những ngón tay.

Cậu thấy mẹ cậu, một người mẹ sẽ không mỉm cười với cậu, sẽ không gọi cậu Harry, thậm chí còn không thể mở mắt, một người mẹ còn sống.

"Harry." Snape kéo Harry ngồi lên ghế cạnh cửa sổ, khẽ vuốt lưng để giúp cậu ổn định cảm xúc.

"Là mẹ." Harry nghẹn ngào mở miệng.

"Ta biết."

"Bà còn sống."

"Ta biết."

"Bà........" Harry dùng sức lau nước mắt trên mặt "Severus, em thực sự chưa từng nghĩ, chưa từng...."

"Ta biết." Snape cầm lấy cánh tay hơi co rút của Harry, mở miệng "Harry, ta biết cảm giác của em, ta luôn biết."

Snape nhớ lại khi anh tái sinh đến thế giới này, lần đầu tiên biết Lily còn sống, lúc một mình lén vào St Mungo thăm cô, ngồi cạnh giường, lệ rơi đầy mặt, suốt một buổi chiều không hề rời đi.

Thế nên lúc này anh rất hiểu cảm giác của Harry.

"Kỳ thật, em thật không ngờ mình thật sự thành công." Hơi thở của Harry dần dần ổn định lại bình thường, nhưng sắc mặt vẫn kích động như cũ, Snape năm chặt tay cậu.

"Em nói cái gì?" Không nghe được lời Harry nói, Snape hỏi.

"Em thật không ngờ lại thành công." Harry lặp lại.

"Em nói?" Snape buông tay Harry ra, nhìn cậu bé trước mặt, như thể không tin được suy đoán trong đầu mình.

"Anh không đoán sai." Harry cúi đầu "Buổi tối hôm đó, là em dùng hắc ma pháp, bảo vệ tính mạng bọn họ."

"Em dùng Hắc ma pháp bảo vệ tính mạng của họ." ngữ khí của Snape cứng nhắc lặp lại, giống như không thể lý giải được ý tứ trong lời nói vừa rồi của Harry.

"Đúng vậy." Harry gật đầu "Em dùng cấm thuật."

"Cái giá là?" Snape hỏi.

"......"

"Ta hỏi em cái giá là gì!"

"......"

"Harry Potter! Ta hỏi em dùng cái giá gì để trao đổi, là chân của em?" giọng nói của Snape lúc này gần như là hét lên, nhưng vì đè nén lại, nên chỉ làm lòng người ta chấn động.

"Không phải." Lúc này Harry trả lời "Không phải chân của em, anh đừng hỏi."

"Sao ta lại không được hỏi." Snape nắm bả vai Harry, ngón tay dùng sức đến mức như có thể khảm vào tận xương cậu "Em cho rằng ta sẽ không hỏi sao?"

"Đủ rồi, Snape." Đột nhiên rút đũa phép từ tay áo ra, chĩa vào Snape "Em nghĩ giáo sư anh sẽ không cho là em không có cách để tránh sự truy tung chứ, buông tay!"

Snape buông Harry ra, lảo đảo lui lại vài bước.

"Harry."

Harry vốn tưởng đối phương sẽ tức giận rút đũa phép ra chĩa lại, nhưng không ngờ là Snape chỉ đứng đó, dùng ánh mắt phức tạp nhìn cậu, gọi cậu Harry, rồi kéo ra một chiếc ghế khác, ngồi trước mặt Harry, kéo tay cậu lại.

"Harry, tin tưởng ta." Snape nói như thế, sự kiên định và cố chấp trong mắt gần như khiến người ta không thế nhìn gần.

Nhưng Harry lại quay đầu đi.

"Đến lúc thích hợp, em sẽ nói cho anh." Đây là câu trả lời thỏa hiệp nhất mà cậu có thể nói ra.

Nhưng Snape cuối cùng cũng không truy hỏi.

"Em nên đến nhìn cha em đi." Để phá vỡ bầu không khí có chút xấu hổ, Snape nói.

Harry gật gật đầu, trực tiếp để chiếc ghế trượt đến một cái giường khác cạnh cửa sổ

Khuôn mặt kia gần như là giống mặt cậu như đúc, giống nhau hình dáng, giống nhau xương gò má, ngoài việc gầy hơn một chút. Harry cơ hồ có thể nghĩ đây là phiên bản trưởng thành của mình, dù cậu đã không ít lần thấy ảnh chụp của James, nhưng chưa từng phát hiện bọn họ là huyết thống tương thông nhiều như lúc này.

Bọn họ là cha con, là sự sống đến từ một cội nguồn. Là một trong những người gần gũi nhất trên thế giới này.

May mắn là vừa rồi đã có Lily làm bước đệm, nên lúc này Harry có vẻ lý trí hơn nhiều, cậu chỉ nhìn chằm chằm thật lâu vào James. Hồi tưởng khoảng thời gian thơ ấu không nhiều lắm cậu trải qua cùng Gạc Nai, những ngày đó ấm áp như thế, tốt đẹp như thế, khiến người ta muốn rơi lệ.

"Harry, chúng ta cần phải trở về." Cuối cùng Snape đẩy cậu, Harry ngẩng đầu, mới phát hiện ra trời đã tốt rồi, ngoài cửa sổ đã có thể thấy bầu trời đêm đầy sao.

Ánh sáng nhàn nhạt giống như đôi mắt dịu dàng của người yêu, đẹp vô cùng.

Mà cậu, bây giờ đều cố gắng làm tất cả vì họ, đều vì để có thể giúp những người này sinh hoạt dưới ánh mặt trời, nhận được những gì họ phải có – bình yên.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Không biết tình cảm gia đình miêu tả trong chương này thế nào, hy vọng mọi người có thể cho đề nghị, cám ơn!

Bắt sâu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Harry Potter.
Chương 2
Chương 2: Severus Snape.
Chương 3
Chương 3: Hẻm Xéo.
Chương 4
Chương 4: Đũa phép mới.
Chương 5
Chương 5: Tập kích.
Chương 6
Chương 6: Đường Bàn Xoay.
Chương 7
Chương 7: Đêm trăng.
Chương 8
Chương 8: Ngày hôm sau.
Chương 9
Chương 9: Nói chuyện.
Chương 10
Chương 10: Bí mật.
Chương 11
Chương 11: Trước cơn bão.
Chương 12: Vấn đề tâm lý.
Chương 12
Chương 13: Ôn nhu.
Chương 13
Chương 14: Cơm trưa.
Chương 14
Chương 15: Hắc ma pháp trong truyền thuyết.
Chương 15
Chương 16: Đoàn tụ trên xe lửa.
Chương 16
Chương 17: Nghi thức phân viện.
Chương 17
Chương 18: Khai giảng.
Chương 18
Chương 19: Nói chuyện trong văn phòng.
Chương 19
Chương 20: Ngày đầu tiên sau khai giảng.
Chương 20
Chương 21: Cự tuyệt.
Chương 21
Chương 22: Phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor.
Chương 22
Chương 23: Lớp Độc Dược.
Chương 23
Chương 24: Draco Malfoy.
Chương 24
Chương 25: Cảnh trong mơ bị vạch trần.
Chương 25
Chương 26: Bát quái.
Chương 26
Chương 27: Vượt ngục.
Chương 27
Chương 28: Quảng trường Grimmauld.
Chương 28
Chương 29: Thẳng thắn thành khẩn.
Chương 29
Chương 30: Trúng kế.
Chương 30
Chương 31
Chương 32: Niềm tin và tình yêu.
Chương 32
Chương 33: Bệnh viện thánh Mungo chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật.
Chương 33: Bệnh viện thánh Mungo chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật.
Chương 34
Chương 34: St Mungo bị tập kích.
Chương 35: Giao chiến.
Chương 35
Chương 36: Không bao giờ bỏ cuộc [ Hoàn quyển 1 ]
Chương 36
Chương 37
Chương 37: Ba năm sau.
Chương 38
Chương 38: bờ biển Puerto Rico.
Chương 39
Chương 39: Dấu vết và điềm báo.
Chương 40
Chương 40: Lời mời đến thư viện.
Chương 41
Chương 41: Quyết định của Malfoy.
Chương 42
Chương 42: Một ngày của mỗi người.
Chương 43
Chương 43: Nói chuyện trong mật thất.
Chương 44
Chương 44: Phát hiện ở Albania.
Chương 45
Chương 45: Tụ linh trận.
Chương 46
Chương 46: Cuộc họp của Hội Phượng Hoàng.
Chương 47
Chương 47: Một đêm.
Chương 48
Chương 48: Chuẩn bị xuất phát.
Chương 49
Chương 49: Công tác gián điệp.
Chương 50
Chương 50: Hủy trận.
Chương 51
Chương 51: Hành trình thám hiểm động cây.
Chương 52
Chương 52: Cứu thế chủ bị khống chế.
Chương 53
Chương 53: Tự do.
Chương 54
Chương 54: Thắng lợi của Voldemort.
Chương 55
Chương 55: Buổi tiệc Tử Thần Thực Tử.
Chương 56
Chương 56: Bùa truy tung.
Chương 57
Chương 57: Vén màn bí mật (Thượng).
Chương 58
Chương 58: Vén màn bí mật (Hạ).
Chương 59
Chương 59: Harry trở lại.
Chương 60
Chương 60: Crucio.
Chương 61
Chương 61: Thất vọng.
Chương 62
Chương 62: Trước cơn bão.
Chương 63
Chương 63: Không thể hiểu hết.
Chương 64
Chương 64: Tranh cãi.
Chương 65
Chương 65: Biến chuyển.
Chương 66
Chương 66: Suy tính của Tom.
Chương 67: Dumbledore
Chương 67
Chương 68
Chương 68: Bản đồ tàu điện ngầm London.
Chương 69
Chương 69: Ngả bài.
Chương 70
Chương 70: Bắt đầu chia lìa.
Chương 71: Trước thời khắc cuối cùng.
Chương 71
Chương 72
Chương 72: Hy sinh.
Chương 72: Hy sinh.
Chương 73
Chương 73: Thoát ra.
Chương 74
Chương 74: Quyết chiến.
Chương 75
Chương 75: Một chuyến phiêu lưu khác (Chính văn hoàn).
Chương 76
Chương 77
Chương 78

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[HP Đồng Nhân] Truy Đuổi
Chương 33: Bệnh viện thánh Mungo chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33: Bệnh viện thánh Mungo chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...