Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Tụ Trùng Phùng – Chương 20

Hồng Tụ Trùng Phùng

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

17

Mãi đến lúc ấy ta mới biết.

Hóa ra sau khi ta bị bắt ở Đông Giác Tự, Cố Hành Uyên và Thẩm Nhất Mưu đã liều mình lẻn vào phủ Hàn Bách, tìm ra được nơi hắn cất giấu cấm vật.

Những ngày ta bị nhốt trong địa lao không thấy ánh sáng, họ đã liên thủ dâng sớ vạch tội Hàn Bách, sau đó còn chạy vạy khắp nơi, thuyết phục các đại thần cùng đứng ra cáo giác.

Trong đó khúc khuỷu ra sao, mấy câu khó lòng kể hết.

Tóm lại là—bây giờ, Hoàng thượng đã hạ chỉ xử lý Hàn Bách rồi.

"Vậy cha mẹ thần nữ thì sao?" Ta hỏi.

Hoàng đế chậm rãi lên tiếng:

"Lúc bắt ngươi, trẫm đã sớm phái người đến đưa họ về.

Giờ đang trên đường hồi kinh."

Thì ra, hôm đó người đã thật sự nghe ta nói.

Người không hề sủng tín Hàn Bách như vẻ ngoài.

Ta như trút được gánh nặng nghìn cân, quỳ sụp dưới đất, thở phào một hơi thật dài.

Nhưng giây sau—giọng lạnh như băng của người đã vang lên:

"Ngươi mạo hiểm tấu trình, có dũng khí.

Nhưng tự ý cải trang trà trộn vào thiền viện, phạm tội khi quân—không c.h.ế.c, sao răn đe được kẻ khác?"

Ta ngẩn người, hồi lâu, chỉ biết cúi đầu, chậm rãi gật nhẹ.

Ta đã sớm chuẩn bị cho cái kết này.

Ngay từ khoảnh khắc quyết định diện thánh, ta đã hiểu rõ—mình có thể không sống sót trở ra.

Hoàng đế từ tay áo lấy ra một bình sứ nhỏ, tiện tay ném đến, rơi vào lòng ta.

"Nể tình ngươi nóng lòng muốn cứu phụ mẫu, trẫm cho ngươi được toàn thây.

Tự mình kết thúc đi."

Ta siết chặt bình ngọc trong tay, cả người run rẩy.

Ta… thật sự sợ.

Người chậm rãi hỏi:

"Có lời nào cuối cùng không?"

Tim thắt lại, dù đã hạ quyết tâm, nhưng cảm giác này vẫn khiến ta đau đớn tận xương.

Giọng ta nghèn nghẹn:

"Chỉ xin Hoàng thượng, đối xử tử tế với cha mẹ thần nữ."

Người khoát tay, lạnh nhạt như nước:

"Không thể. Phụ thân ngươi dù bị vu oan, nhưng đã nhận tội thay người khác, chung quy cũng là lừa gạt trẫm.

Trẫm cho ông ấy hồi kinh, đã là ân sủng lớn rồi."

Ta cắn môi bật máu, nước mắt không ngừng rơi.

Một hồi lâu sau, ta cười khẽ, tiếng cười khô khốc như rỉ máu.

"Vậy… xin Hoàng thượng đừng để phu quân thần nữ thấy được t.h.i t.h.ể này.

Nói với chàng, ta phạm tội khi quân, bị giam vĩnh viễn, không thể gặp lại."

Ta thật sự không muốn để Cố Hành Uyên lại chứng kiến t.h.i t.h.ể của ta một lần nào nữa.

Chàng làm sao chịu nổi?

Kiếp trước, ta đối xử với chàng lạnh nhạt đến thế.

Vậy mà khi ta c.h.ế.c, chàng vẫn đau đến thổ huyết, cả người tiều tụy, bạc đầu chỉ trong một đêm.

Kiếp này, chúng ta rốt cuộc đã thắm thiết gắn bó, hòa thuận ân ái được một đoạn thời gian.

Ngày tháng an yên mới chỉ vừa bắt đầu, chàng sao chịu được nỗi đau lần nữa?

Ta càng nghĩ càng xót, khóc đến không thành tiếng, cả người run rẩy.

Hoàng đế có lẽ chán ngán, liền giục:

"Mau lên. Trẫm không có thời gian chờ ngươi."

Ta nhắm mắt, bàn tay run rẩy mở nắp bình.

Cắn răng, ta ngửa đầu, nuốt trọn chất độc trong đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Tụ Trùng Phùng
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...