Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Nhan Họa Thủy – Chương 9: Hoan lạc dưới tán cây

Hồng Nhan Họa Thủy

Tác giả: Tùng
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thạch Thương Tiều thầm nghĩ, gương mặt kia quả thực khiến người ta khó lòng nhìn thẳng, cái ý định xé toạc tấm khăn che mặt nực cười kia cũng vì thế mà tan biến tự lúc nào.

Hắn nghiêng đầu, trầm giọng dặn dò Đại Dũng: "Để đèn lại đó rồi lui đi."

Kẻ được phép hầu hạ bên cạnh Thạch Thương Tiều vốn là người trung thành tuyệt đối, không lắm lời, không tự ý làm càn, cũng chẳng bao giờ tự cho mình là đúng. Đại Dũng không hề gặng hỏi, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc đèn lồng xuống mặt đất rồi cung kính lùi bước rời đi.

Không gian chỉ còn lại Uyển Nương và Thạch Thương Tiều, sự tĩnh lặng ấy càng khiến nàng thêm phần bồn chồn, căng thẳng.

"Gia... để ta cầm đèn giúp ngài."

Nàng xoay người định nhặt chiếc đèn lồng lên, nhưng chưa kịp thực hiện thì đã bị Thạch Thương Tiều nắm chặt lấy vai, ngăn lại. Trong khoảnh khắc xoay người, cổ áo nàng hơi trễ xuống, để lộ ra hai khối tuyết trắng tròn trịa, đầy đặn.

Vừa nãy khi tắm rửa, vì không kiềm chế được mà hắn đã tự giải tỏa một lần, giờ đây khi tận mắt chứng kiến thân thể mê người này, luồng khí nóng từ lòng bàn chân lại cuồn cuộn bốc lên, dồn nén cả xuống dưới bụng. Hắn bất ngờ kéo mạnh nàng lại, ép cơ thể nàng nửa dựa vào người mình.

Uyển Nương sợ tấm khăn che mặt bị tuột, vội đưa tay giữ chặt lấy, nhưng tâm trí Thạch Thương Tiều lúc này đã chẳng còn bận tâm đến thứ đó nữa. Bàn tay to lớn của hắn nhanh như chớp xé mở cổ áo, hai luồng tuyết trắng vì tác động đột ngột mà nảy lên đầy khiêu khích.

"Yếm đâu?"

Nàng vậy mà chỉ mặc mỗi lớp áo ngoài, không hề có yếm che chắn? Chẳng lẽ nàng không sợ chỉ cần sơ sẩy một chút là phơi bày hết trước mặt người ngoài sao? Hắn thoáng thấy trên da thịt nàng có vài vết xanh tím, cứ ngỡ là dấu vết mình để lại từ đêm qua nên cũng chẳng mấy bận tâm.

"Hôm qua... tối hôm qua lúc vội vã thay y phục, ta đã quên mất..." Nàng lí nhí đáp, giọng đầy ngượng ngùng.

Thực tình, hôm qua nàng mải mê tìm rương đồ, vội vàng lấy quần áo mà quên mất chiếc yếm, lại chẳng dám quay về phòng ngủ tìm nên đành mặc tạm áo ngoài. Sáng nay bận rộn quét dọn, nàng cũng quên bẵng đi chuyện này. Hơn nữa, giờ nàng đã có tiểu viện riêng, chẳng biết liệu có ai giúp nàng mang chiếc rương nhỏ kia tới đó hay không. Lúc mới gả tới, nàng cứ ngỡ sẽ ở chung phòng với Thạch Thương Tiều, nên khi kiệu dừng, đại nương đã mang cả rương y phục vào phòng hắn. Chiếc rương ấy vốn nhỏ, chỉ chứa vài món quần áo, vớ và thắt lưng, chẳng có gì nhiều nhặn.

"Hừ!" Thạch Thương Tiều đột ngột bóp mạnh lấy một bên ngực tròn trịa, khiến Uyển Nương đau điếng, khẽ hít một hơi lạnh. "Đồ đàn bà t//i tiện, không mặc yếm là muốn câu dẫn ai đây?"

Tuyết nhũ bị hắn giày vò, Uyển Nàng đau đến mức chực trào nước mắt.

"Gia, không phải như vậy! Là vì tối qua ta sợ đánh thức ngài..."

"Câm miệng."

Thạch Thương Tiều chẳng muốn nghe lời giải thích, hắn đẩy mạnh nàng áp sát vào gốc đại thụ. "Ôm chặt lấy cây cho ta."

Uyển Nương không hiểu ý hắn, chỉ biết răm rắp làm theo. Một tiếng vải rách khô khốc vang lên, chiếc váy lụa bị xé toạc, để lộ ra tiết khố bên trong. Hắn thô bạo cởi bỏ dây buộc, kéo tuột miếng vải xuống, phơi bày bờ m//ô//n//g tròn trịa trắng ngần. Cảm giác gió lạnh ùa tới khiến Uyển Nương rùng mình, nàng đã hiểu ý định của hắn. Nghĩ đến những gì đã xảy ra đêm qua, nỗi sợ hãi lại dâng trào. Hắn lại muốn... hoan ái ngay giữa trời đất thế này sao?

Uyển Nương cảm thấy nhục nhã vô cùng. Y phục trên người chẳng còn che đậy được bao nhiêu, nếu có ai đi ngang qua nhìn thấy, sau này nàng còn mặt mũi nào mà nhìn đời? Dĩ nhiên, nàng không biết rằng ở nơi này, nếu không có lệnh triệu tập của Thạch Thương Tiều, đám nô bộc thấy bóng dáng hắn từ xa đã vội vã đi đường vòng, chẳng kẻ nào dám bén mảng tới gần.

Cơ thể Uyển Nương quá đỗi mê hoặc, m//ô//n//g tròn, da trắng, vừa mềm mại lại vừa co giãn. Thạch Thương Tiều thầm nghĩ, nếu trên mặt nàng không có nốt ban kia, chắc chắn nhan sắc cũng chẳng thua kém ai. Hắn không nhớ rõ ngũ quan nàng ra sao, vì chưa từng nhìn kỹ, nhưng nếu mắt nghiêng mũi sụp thì hắn đã sớm chán ghét rồi, vậy nên chắc chắn nàng cũng thuộc hàng đoan chính.

Hắn dùng lực tách đôi chân nàng ra, để lộ hoa môi nhỏ nhắn màu phấn hồng. Đóa hoa ấy đêm qua đã bị hắn giày vò đến sưng tấy, vài vết đỏ vẫn chưa kịp khép miệng. Đó là bởi sáng nay nàng không được nghỉ ngơi mà phải đi quét dọn, giữa trưa lại bị Vương Đại Hải đấm đá, vết thương vừa đóng vảy lại bị vỡ ra. Trên người nàng còn vài vết bầm, nhưng Thạch Thương Tiều chẳng mảy may để ý. Trừ phi là vết thương quá lạ lùng, còn lại hắn đều mặc định đó là do đêm qua quá kịch liệt mà thành.

Hắn vén vạt áo, tháo thắt lưng, đặt lưỡi đao vào giữa. Tư vị chặt chẽ đêm qua khiến hắn khó lòng quên được. Hắn ôm lấy eo nàng, ra lệnh cho nàng vểnh m//ô//n//g lên, nhắm thẳng đóa hoa phấn hồng mà thúc mạnh.

Cú va chạm khiến vết thương của Uyển Nương lại rách ra, máu rỉ xuống. Đôi tay nàng run rẩy bám chặt lấy thân cây, cố nén chịu đựng. Dù đã từng làm một lần, nhưng thiếu đi sự mơn trớn, đường đi khô khốc, cộng thêm sự to lớn của hắn khiến hắn chỉ mới nhích vào một chút đã không thể tiến thêm.

Thạch Thương Tiều vội vã thúc vài cái, nhưng vì sự co thắt kịch liệt của nàng, thứ đang vất vả chen vào kia lại bị đẩy ngược ra ngoài.

"Hừ!" Thạch Thương Tiều bực bội gầm nhẹ: "Sao lại khó khăn đến thế!"

Nghe giọng điệu ghét bỏ của hắn, lòng Uyển Nương hoảng loạn, nàng vội vã vểnh đôi m//ô//n//g tròn trịa lên cao hơn, hy vọng hắn có thể thuận lợi tiến vào, chẳng còn bận tâm đến nỗi xấu hổ đang bủa vây lấy mình nữa.

Hai mươi năm đằng đẵng làm con dâu nuôi từ bé đã tôi luyện cho nàng cái thói quen nhìn sắc mặt người khác mà sống. Bước chân vào Thạch gia, thân phận nàng còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác, đến cả đám nha hoàn trong phủ cũng có thể tùy ý lên mặt, khiến nàng phải dè chừng từng chút một.

Nàng vẫn còn nhớ như in cái đêm trước ngày xuất giá. Khi ấy, bà bà vì muốn bán nàng đi để lấy tiền cưới vợ mới cho con trai nên trong lòng cũng dấy lên chút áy náy. Biết rõ nơi nàng sắp gả đến chẳng khác nào hang hùm miệng sói, bà bà đã hạ giọng khuyên nhủ:

"Đến nơi đó rồi, con phải khôn khéo mà lấy lòng lão gia Thạch gia, tìm cách sớm ngày mang thai. Con nên hiểu, mẫu bằng tử quý, có đứa con trong bụng thì dù thân phận có hèn mọn đến đâu, lời nói của con cũng sẽ có trọng lượng hơn vài phần."

Bà bà còn đem cả kinh nghiệm xương máu của chính mình ra mà kể. Thuở trước, khi chưa sinh được A Bảo, bà bà của bà cũng chẳng bao giờ cho bà một sắc mặt tử tế. Hễ trái ý là đánh đập, chửi bới, thậm chí còn dọa bán bà đi để chồng nạp người khác về thay thế.

Dẫu bản thân cũng là kẻ chịu nhiều cay đắng, nhưng bà bà chẳng hề mảy may thương xót cho nàng. Bà chỉ biết răm rắp nghe theo ý con trai, đem nàng – đứa con dâu nuôi từ bé – ra làm món hàng trao đổi để lấy tiền cưới một cô vợ trẻ đẹp hơn cho con mình.

Uyển Nương hiểu rõ hơn ai hết, muốn có con thì phải có sự ân ái vợ chồng. Với một người có dung mạo xấu xí như nàng, mỗi lần gần gũi đều là cơ hội ngàn vàng. Nàng sợ rằng sau đêm nay, hắn sẽ chán ghét mà chẳng thèm đụng đến nàng nữa. Nếu thế, cái tiểu viện nhỏ bé vừa mới nằm ấm chỗ kia e rằng cũng chẳng còn là nơi dung thân của nàng. Hơn nữa, nếu có một đứa con, nàng sẽ có người bầu bạn, có chỗ dựa tinh thần, và ít nhất, người đời cũng sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt khác biệt hơn.

Vừa thấy nàng chủ động nhấc m//ô//n//g lên, Thạch Thương Tiều liền hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt:

"Thèm khát đến thế sao? Đúng là tiện nhân!"

Nhận ra mình bị hiểu lầm, Uyển Nương chỉ biết cắn chặt môi, cố nuốt ngược những giọt nước mắt uất ức vào trong, ngượng ngùng hạ thấp người xuống. Thế nhưng, Thạch Thương Tiều lại bất ngờ ôm chặt lấy hông nàng, không cho nàng cử động. Không đoán được tâm tư của hắn, Uyển Nương chỉ đành cứng đờ người, nằm im bất động.

Thạch Thương Tiều không ngờ cơ thể nàng lại nhỏ hẹp đến mức khó lòng xâm nhập, đành phải rút ra ngoài. Cơn trướng đau đang hành hạ hắn, mà việc chỉ dùng tay giải tỏa trước đó chẳng thể khiến hắn thỏa mãn. Giờ đây, nhìn cơ thể mê người của nàng, dục vọng trong hắn lại trỗi dậy mạnh mẽ.

Hắn không muốn dùng nước bọt nữa. Đã chật hẹp như vậy, thì trước hết phải nới lỏng cho nàng đã. Nghĩ đoạn, hắn đưa bàn tay thô ráp về phía đóa hoa nhỏ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đêm tân hôn đầy ám ảnh
Chương 2: Trượng Phu
Chương 3: Đêm đầu
Chương 4: Bị lừa
Chương 5: Một lời tha thứ
Chương 6: Chờ đợi
Chương 7: Mặt nạ
Chương 8: Bóng người khuất dạng
Chương 9: Hoan lạc dưới tán cây
Chương 10: Cơn thịnh nộ bất chợt
Chương 11: Kẻ nào đã ra tay
Chương 12: Xử phạt
Chương 13: Lời đồn giữa hạ nhân
Chương 14: Ngứa
Chương 15: Giải ngứa
Chương 16: Gãi ngứa
Chương 17: Khi kẻ hầu người hạ cũng chẳng thể kìm lòng
Chương 18: Nha hoàn mới
Chương 19: Nguyệt lệ
Chương 20: Kính chiếu yêu
Chương 21: Trang phục
Chương 22: Dừng giữa chừng
Chương 23: Biểu ca
Chương 24: Nụ hôn bất ngờ
Chương 25: Dịu dàng
Chương 26: Nhẹ nhàng
Chương 27: Nỗi lòng và sự chiếm hữu
Chương 28: Bí mật nơi khuê phòng
Chương 29: Biểu tiểu thư sắp gả đến đây?
Chương 30: Mục đích lấy nàng
Chương 31: Biểu tiểu thư đến
Chương 32: Ra oai phủ đầu
Chương 33: Mục đích riêng
Chương 34: Nhận tội thay
Chương 35: Nỗi lòng trăn trở
Chương 36: An Hoa vỡ mộng
Chương 37: Gây sự
Chương 38: Phản kích
Chương 39: Niềm vui bất ngờ
Chương 40: Tắm uyên ương
Chương 41: Lời giải bày
Chương 42: Sự chiếm hữu cuồng nhiệt
Chương 43: Mặn nồng trên phiến đá
Chương 44: Thuốc mỡ
Chương 45: Chỉ là tiểu thiếp
Chương 46: Nghệ thuật hầu hạ
Chương 47: Thả lỏng
Chương 48: Muốn làm chết nàng
Chương 49: Tiệc sinh nhật
Chương 50: Thẩm đại phu
Chương 51: Khỉ Anh
Chương 52: Phép màu của Khỉ Anh
Chương 53: Đây là ai?
Chương 54: Châu đầu ghé tai
Chương 55: Sụp đổ
Chương 56: Trèo tường
Chương 57: Trấn an
Chương 58: Rung động
Chương 59: H
Chương 60: Xem kịch lại lần nữa
Chương 61: Dùng bữa tại đình hóng gió
Chương 62: No bụng suy nghĩ
Chương 63: Dục vọng cuồng say
Chương 64: H
Chương 65: An Hoa bị đánh
Chương 66: Học tập
Chương 67: Kinh nguyệt vẫn tới
Chương 68: Bị Thẩm đại phu vạch trần
Chương 69: Nữ nhi của ân nhân cứu mạng
Chương 70: Kinh nguyệt đã hết
Chương 71: Hoan lạc giữa bụi hoa
Chương 72: Ta không phải đến đây làm tiện nô
Chương 73: Trị giá của ngươi vạn lượng hoàng kim sao?
Chương 74: Nỗi lòng bất an
Chương 75: Ban ngày nghĩ, ban đêm mộng
Chương 76: Tin vui
Chương 77: Chữa trị nốt ban
Chương 78: Hoằng An khuyên bảo
Chương 79: Có ý đồ khác
Chương 80: Đi theo tới hậu viện
Chương 81: Chặn đường
Chương 82: Kỹ thuật cởi giày
Chương 83: Mật ngọt tán tỉnh
Chương 84: Mật ngọt ân ái
Chương 85: Mật ngọt ân ái
Chương 86: Những bước chân xa nhà
Chương 87: Mưu kế của Thanh Y
Chương 88: Ký Ức của Thẩm Đại Phu (1)
Chương 89: Ký Ức của Thẩm Đại Phu (2)
Chương 90: Ký ức của Thẩm đại phu (3)
Chương 91: Đêm mộng
Chương 92: Quả phụ quyến rũ
Chương 93: Vu hãm
Chương 94: Trở về nhà
Chương 95: Kiểu làm mới
Chương 96: Vũ điệu dưới làn nước
Chương 97: Nhìn thấu ý đồ của Hồ phu nhân
Chương 98: Hồn bay phách lạc
Chương 99: Những toan tính sau bức màn
Chương 100: Ghé thăm Cam Hương Uyển
Chương 101: Mừng đến phát khóc
Chương 102: Phòng thê phải nhẹ nhàng
Chương 103: Bị đuổi đi
Chương 104: Thử xem kịch liệt nhiều tới đâu
Chương 105: Thông suốt
Chương 106: Không cần gọi người
Chương 107: Sét đánh ngang tai
Chương 108: Hạ dược
Chương 109: Kẻ nào đang nói dối?
Chương 110: Đồng loã
Chương 111: Huynh muội
Chương 112: Hộc máu
Chương 113: Không ngoan thì phải dạy dỗ
Chương 114: Dạy dỗ kẻ hư hỏng
Chương 115: Mẹ con nhà họ Thạch
Chương 116: Còn ở cữ nữa sao
Chương 117: Lúc ở cùng ta không được nghĩ tới con
Chương 118: Cơn ghen mãnh liệt của trượng phu
Chương 119: Chọn lễ vật
Chương 120: Gậy ngọc
Chương 121: Công dụng khác của gậy ngọc
Chương 122: Đừng bỏ nhiều như vậy
Chương 123: May mắn được tha
Chương 124: Lôi kéo tình cảm với thị vệ
Chương 125: Quyến rũ cũng không khó
Chương 126: Khó qua ải mỹ nhân
Chương 127: Lễ cập kê của Tiểu Hoa
Chương 128: Một lần giải quyết hai cái
Chương 129: Tiếng thét chói tai
Chương 130: Tiểu Hoa gặp nạn
Chương 131: Tiểu Hoa mất tích
Chương 132: Tìm Tiểu Hoa
Chương 133: Những mảnh vỡ quá khứ
Chương 134: Tiểu Hoa tỉnh lại
Chương 135: Bẫy rập sơn tặc
Chương 136: Sa đọa trong dục vọng
Chương 137: Nhân quả tuần hoàn
Chương 138: Những rung động đầu đời
Chương 139: Rắc rối chuyện hôn nhân
Chương 140: Những lời đồn thổi
Chương 141: Phiên ngoại 4
Chương 142: Phiên ngoại 5
Chương 143: Phiên ngoại 6
Chương 144: Phiên ngoại 7
Chương 145: Phiên ngoại 8
Chương 146: Phiên ngoại 9
Chương 147: Phiên ngoại 10
Chương 148: Phiên ngoại 11
Chương 149: Phiên ngoại 12
Chương 150: Phiên ngoại 13
Chương 151: Phiên ngoại 14
Chương 152: Phiên ngoại 15
Chương 153: Phiên ngoại 16
Chương 154: Phiên ngoại 17
Chương 155: Khúc dạo đầu vụng về
Chương 156: Phiên ngoại 19
Chương 157: Phiên ngoại 20
Chương 158: Phiên ngoại 21
Chương 159: Phiên ngoại 22
Chương 160: Phiên ngoại 23
Chương 161: Hạnh phúc viên mãn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Nhan Họa Thủy
Chương 9: Hoan lạc dưới tán cây

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9: Hoan lạc dưới tán cây
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...