Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 87: Mộng tỉnh

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bà Diêu ngủ không yên giấc, trong đầu thoáng qua rất nhiều mảnh vỡ. Bên này chị ta còn chân trần giẫm lên tấm chăn hỷ đỏ thêu hoa mẫu đơn, bên kia đã đội phượng quan, khoác hà bào, ngồi trên chiếc giường tân hôn. Thoáng chốc lại cùng Diêu Khiêm bị bỏ thuốc mà viên phòng, anh thô bạo lại lạnh lẽo, đau đến mức chị ta như bị bổ làm hai nửa. Chuyển ngoặt, chị ta cầm chiếc trống bỏi đùa nghịch đứa trẻ trong lòng, lộc cộc lộc cộc, Diêu Khiêm vẫn ngồi trước bàn đọc sách. Bỗng đến chiều muộn, anh nói đã yêu một cô tiểu thư trẻ tuổi, muốn ly hôn, xin chị ta tác thành cho họ.

Chị ta mỉm cười đáp, tốt quá nhỉ, lang tình thiếp ý thật khó có được, em hiểu, có thể cảm thông, cũng nguyện ý thành toàn cho hai người. Phía cha mẹ em không tiện nhiều lời, đều để anh đi nói cho thông vậy.

Không hiểu vì sao chị ta lại trở về nhà mẹ đẻ, trước mặt anh ba khóc lóc kể lể, sống chết đòi hỏi, không phải cô tiểu thư kia chết thì là chị ta mất.

Chị ta vốn là người làm việc quyết tuyệt, nhổ cỏ phải nhổ tận rễ, người ngoài thường bị vẻ ngoài dịu dàng hiền thục của chị ta đánh lừa.

Đổi một mạng người lấy lại Diêu Khiêm và hai mươi năm tháng ngày yên ổn, thế nào cũng là một món mua bán có lời, chị ta không hề hối hận.

Dù nhắm mắt nằm đó, chị ta vẫn cảm nhận được đây không phải phòng của mình. Giường vừa hẹp vừa nhỏ, ga trải là vải bông lạnh lẽo, vì hồ giặt quá nhiều mà cứng đờ, khiến chị ta cực kỳ không quen.

Đây là nơi nào? Chị ta nghĩ, mí mắt nặng trĩu không sao mở ra nổi. Bên ngoài hẳn là hành lang, có người đẩy xe đi rất nhanh, bánh xe cọ sát với nền nhà, như con chuột lạc bẫy hoảng sợ kêu chít chít.

Một người đàn bà thút thít khóc, khóc hồi lâu, giọng mới dần dần xa đi. Lại có người đổ lỗi cho nhau, thậm chí cãi vã ầm ĩ, vì mấy đồng tiền mà trở mặt xé rách.

Đây là bệnh viện! Ký ức của bà Diêu lập tức trở về nguyên vẹn. Tin tức thích khách bị bắt giữ kích thích mạnh vào chị ta, chị ta liền ngất xỉu ngay tại chỗ…

Chợt nghe một tiếng ho khẽ, là giọng đàn ông, toàn thân chị ta lập tức dựng hết lông tơ, trong phòng bệnh này hóa ra không chỉ có một mình chị ta.

Là Diêu Khiêm hay Diêu Tô Niệm? Hay là người khác?

Chị ta đột ngột mở mắt, căn phòng gần như tối đen. Dù đèn tường đang sáng, nhưng vì đã cũ, chụp đèn trắng ngả vàng, khiến ánh sáng cũng bị thấm mà trầm xuống.

“Dậy rồi à?” Có người nhàn nhạt hỏi, không vui không giận, như đang hỏi một người xa lạ.

Chị ta lập tức theo tiếng quay đầu nhìn sang. Đèn tường chỉ chiếu rõ đại khái hình dáng của anh. Dù gương mặt mờ nhòe, chị ta vẫn nhanh chóng nhận ra.

“Thư ký Phạm……” Vừa mở miệng, chị ta mới phát giác giọng mình thô khàn như bị giấy nhám mài qua, cổ họng vừa khô vừa đau, hoàn toàn không giống giọng của chính mình.

“Tôi muốn uống nước.” Chị ta nói từng chữ một, tựa như đã dùng hết sức lực cả đời.

Thư ký Phạm “ừ” một tiếng đáp lại, nhưng không hề động đậy, trái lại còn uể oải tựa lưng vào ghế, vắt chân chữ ngũ.

Bà Diêu hung hăng trừng mắt nhìn anh, nhưng vì cơ thể suy nhược khó chống đỡ, chỉ chốc lát hốc mắt đã chua xót căng tức: “Cậu… cậu…” Chị ta vừa kinh vừa giận, như bị ngọn lửa dữ dội thiêu đốt toàn thân.

Thư ký Phạm chậm rãi nói: “Bà Diêu, tên thích khách A Quý đã khai chị mua hung giết người, có thật không?”

“Giả… đó là vu khống…”

Thư ký Phạm cười cười, chẳng mảy may để tâm tới sự phủ nhận của chị ta: “A Quý còn khai ra một vụ án mạng mười tám năm trước, kẻ mua hung chính là chị và anh ba của chị!”

Bà Diêu khép hờ mắt: “Không có chứng cứ, sao có thể tin được!”

“Chứng cứ ư?!” Thư ký Phạm thẳng người, ghé sát lại, lạnh giọng hỏi: “Ngược lại có một nhân chứng, chị có muốn nghe người đó nói không?”

Chưa đợi bà Diêu mở miệng, anh đã tựa lưng trở lại ghế, gương mặt chìm vào bóng tối. Từ túi áo anh móc ra thuốc lá và bật lửa, châm lửa, ngậm nơi môi, một đốm đỏ le lói. Anh phun một ngụm khói rồi mới tiếp tục: “Phòng bệnh này từng có một người đàn bà ở, ở trọn mười năm. Mười tám năm trước, tại nhà ở Tô Châu, chị ấy bị dao của thích khách chém trúng đầu. Tuy giành lại được một mạng sống, nhưng từ đó sống không còn tri giác. Chị ấy là chị ruột của tôi. Chị chắc đã quên cái tên này rồi, Phạm Xảo Nguyệt! Giờ thì đừng quên nữa. Đợi khi chị xuống âm tào địa phủ, kẻ đến đòi mạng chị chính là chị ấy!”

Toàn thân bà Diêu run lẩy bẩy, ánh mắt đầy sợ hãi: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì!”

“Không hiểu? Không sao, rất nhanh chị sẽ hiểu thôi.” Thư ký Phạm âm trầm nói: “Ngài Diêu vì một người đàn bà mà muốn ly hôn với chị, chị liền dứt khoát mua chuộc thích khách, định trừ khử người đàn bà đó cho xong chuyện. Chị nhất định không biết, chị đã nhận nhầm người, thích khách cũng giết nhầm người. Chị tôi chẳng qua chỉ là một cô hầu trông coi nhà tổ cho ngài Diêu, giữa chị ấy và ngài Diêu trong sạch rành rành, không hề vượt quá nửa bước.”

Bà Diêu thở dốc, đầu đau như búa bổ, trước mắt tối sầm, theo quán tính liền hỏi: “Không hề vượt quá nửa bước? Vậy bức thư đó, bức thư đó sao lại gửi cho cô ta?” Đến giờ chị ta vẫn còn nhớ rõ từng chữ từng câu trong bức thư ấy, tình ý quấn quýt, lực thấu mặt giấy, như dao cắt lăng trì chị ta từng nhát, trong hận thù liền đột ngột sinh ra sát cơ.

Bà nghe Thư ký Phạm lạnh lùng nói: “Bức thư ấy của ngài Diêu gửi cho chị tôi, chỉ là nhờ chị ấy chuyển lại cho người đàn bà kia. Còn vì sao ngài Diêu phải vòng vèo như vậy, chuyện này, chị nên hỏi chính ngài ấy!”

Anh Trân ngồi ngoài ban công ngắm ráng chiều còn sót lại. Các bà lẻ đều đã đi hết, phòng dưới lầu bỏ trống thì phí, cô liền cho một cặp vợ chồng thuê. Họ mang theo năm đứa con, mở một tiệm ăn vặt nhỏ trên đường Yến Đãng, ngày ngày sáng sớm ra tối mịt mới về. Đứa lớn nhất là một bé gái mười tuổi, họ giao bốn đứa còn lại cho cô trông nom. Cô gần như thành một bà mẹ nhỏ, phải lo cho mấy đứa em ăn uống, đi vệ sinh, chơi cùng chúng, không nghe lời hoặc làm cô phiền lòng thì cũng sẽ đánh mắng.

Có lần nhân lúc mấy đứa em ngủ say, cô bé bế đứa em nhỏ nhất, chạy sang tìm Anh Trân chơi, tự giới thiệu tên là Diêm Bảo Linh. Anh Trân mở hộp hoa quả, túm một nắm hạt phỉ thơm hay mơ khô cho nó ăn, dần dà cũng quen thân.

Minh Phượng tới hỏi có dọn bữa tối không. Cô không thấy đói, Mỹ Quyên ra ngoài chơi vẫn chưa về, liền bảo chờ thêm chút nữa. Vừa nói xong đã nghe tiếng bước chân kẽo kẹt trên cầu thang. Bảo Linh gói giấy đựng đậu phụ thối đi tới, một xiên cho mình, một xiên đưa Anh Trân.

Anh Trân nhận lấy. Ba miếng đậu phụ thối xâu trên que tre, chiên đến vàng ruộm bề mặt, phết rất nhiều tương ớt đỏ tươi. Cắn một miếng vào miệng, vừa cay vừa nóng, không dám nuốt ngay, chỉ đảo qua đảo lại nơi môi lưỡi.

Trước kia cô không mấy thích món này, giờ lại mê vô cùng. Cô hỏi Bảo Linh mua ở đâu. Bảo Linh ậm ừ đáp: “Ra khỏi đầu ngõ bên này là có. Buôn bán không được tốt lắm, cũng chẳng biết cầm cự được mấy ngày.” Chợt nghe tiếng mấy đứa em khóc dưới lầu, nó liền thình thịch chạy đi.

Anh Trân ăn xong ba miếng vẫn còn thèm, bèn đứng dậy vào nhà khoác thêm chiếc áo len. Cô không gọi Minh Phượng theo, tự mình ra ngoài đi về phía trước.

Tiết trời xuân tháng ba tháng tư, đến lúc hoàng hôn vẫn còn hơi lạnh. Trong ngõ người không nhiều. Có một nhà đào nở, liễu xanh, vươn ra khỏi tường, mang một vẻ đẹp ngoan hiền. Đi tới đầu ngõ, liếc mắt đã thấy gánh đậu phụ thối. Trong chảo dầu xèo xèo vang lên, người chiên đậu phụ thối xắn tay áo, đứng nhàn nhạt, ánh mắt lại đang dò xét phía không xa, ở đó đỗ một chiếc Studebaker.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 87: Mộng tỉnh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 87: Mộng tỉnh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...