Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 83: Tang sự

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngôi nhà cũ vẫn chưa bán đi, tang sự của Nhiếp Vân Phiên vẫn còn có thể lo liệu. Lại nghe nói Bộ trưởng Bộ Tài chính Diêu Khiêm cũng sẽ đích thân đến viếng, ấy quả là chuyện không tầm thường.

Lời cảnh quan Lý nói không sai, quả nhiên có người chuyên trách đến dựng rạp trang trí, lập danh sách phát thiệp, tìm thợ may gấp tang phục, chọn ban nhạc tấu lễ nhạc, đầu bếp lo tiệc tùng…… trăm việc ngàn thứ, việc nào việc nấy đều chu toàn tỉ mỉ, sắp xếp đâu ra đấy, ngược lại chẳng cần đến Anh Trân làm gì.

Ngày ấy vào canh tư, ngoài cửa sổ vẫn tối đen như mực, quản sự đã tới thăm hỏi. Anh Trân thức dậy, Minh Phượng bưng nước nóng tới hầu cô rửa mặt chải đầu. Dùng cơm xong, cô thay tang phục rồi ra khỏi phòng. Đi trong vườn đã lờ mờ nghe tiếng nhạc lễ, trăng trắng nơi chân trời chưa lặn, mặt trời đỏ chưa lên, bầu trời dài nhuốm xanh nhạt, lại khiến người ta cảm thấy một luồng xơ xác tiêu điều u ám. Anh Trân thầm nghĩ, căn nhà này dù Ông cả có muốn bán, e cũng chẳng dễ dàng gì, liên tiếp chết hai người, dù sao cũng là điềm xui.

Cô tới đại sảnh, nơi đây đã sáng đèn rực rỡ, bày biện trang trọng. Mỹ Quyên và ba bà lẻ cũng có mặt, vì khách viếng còn chưa đến nên cùng ngồi quanh bàn uống trà ăn điểm tâm. Thấy cô vào, họ liền nhường chỗ mời ngồi.

Sau màn trướng đỏ vàng đặt một cỗ quan tài bề thế, làm bằng gỗ kim t//i nam mộc quý nhất. Những đường vân màu vàng uốn lượn trên mặt gỗ, trông như từng con rắn nhỏ thon dài đang chậm rãi bò đi. Anh Trân nhìn mà bỗng dưng buồn nôn, cau mày nâng chén trà uống mấy ngụm. Mỹ Quyên và các dì mỗi người đều mang tâm sự riêng, chẳng ai để ý đến sự khác thường của cô.

Giấy cửa sổ dần dần trắng lên, trời đã sáng.

Các phòng lão gia, phu nhân mặc tang phục là những người đến đầu tiên. Thấy ngoài cửa có người lạ cùng phóng viên chờ sẵn, để tỏ ra huynh đệ thúc tẩu hòa thuận, ai nấy cũng thật sự đau buồn, khóc lóc một phen.

Khách viếng lần lượt kéo đến không ít, đủ cả giới chính trị lẫn thương trường. Quản sự sẽ giới thiệu cho Anh Trân biết họ là ai, giữ chức gì, xuất thân từ đâu, còn họ thì mang vẻ quan tâm an ủi cô. Anh Trân ngấn lệ nơi đáy mắt, gương mặt ướt đẫm, chỉ cảm thấy chua chát. Nhiếp Vân Phiên nơi chín suối hẳn có thể mỉm cười nhắm mắt, những nhân vật lớn mà lúc sinh thời anh ta muốn nịnh bợ đến cùng đường cũng không được, nay đều cúi đầu bái lạy trước linh đường của hắn, cũng coi như một phen phong quang vô hạn.

Gần đến giờ ngọ, Bộ trưởng Diêu và Thư ký Phạm tới. Anh Trân mặt không biểu cảm, đoán không ra rốt cuộc anh làm vậy là có dụng ý gì. Anh đứng trước linh đường, tự tay đốt một chậu tiền giấy, rồi thong thả không vội vàng bước đến trước mặt cô.

Mỹ Quyên và các bà lẻ đang thút thít khóc. Trong lòng Anh Trân rối bời, cô cúi đầu không nhìn anh, chỉ dùng chiếc khăn tay ướt sũng lau má, khiến vệt nước mắt loang ra bóng nhẫy. Diêu Khiêm trầm giọng hỏi: “Bà Nhiếp mất chồng, trông có vẻ rất đau lòng nhỉ?”

Thư ký Phạm đứng bên cạnh, ánh mắt khẽ lóe lên.

Đây là lời nói hỗn xược gì vậy! Không đau lòng lẽ nào lại vui mừng sao? Dẫu rằng nỗi đau lòng của cô quả thật cũng nông cạn thấy đáy…… Anh Trân không tiện nổi giận, cô mím môi nói: “Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, huống chi chúng tôi đã làm vợ chồng hai mươi năm! Đau lòng dĩ nhiên khó tránh!”

Diêu Khiêm nhàn nhạt đáp: “Bà Nhiếp đã tình nghĩa vợ chồng sâu nặng như vậy, mong cô nén đau thương mà giữ gìn.” Phóng viên lách tách bấm máy liên hồi. Ông cả cùng mấy ông khác tiến tới mời anh vào nội đường nói chuyện. Anh Trân tưởng anh sẽ từ chối, nào ngờ anh lại xoay người theo họ đi, khiến cô không khỏi sững sờ, chẳng biết rốt cuộc trong hồ lô anh bán thuốc gì.

“Bà Nhiếp, xin nén đau thương!” Thư ký Phạm cười như không cười, một lát sau vẫn nói thêm: “Bộ trưởng Diêu tâm trạng không tốt, mong chị thông cảm.”

Anh Trân định hỏi vì sao, nhưng nghĩ lại thì can hệ gì tới mình. Đúng lúc ấy có một phóng viên chen vào hỏi: “Bà Nhiếp trước kia có quen biết Bộ trưởng Diêu không?”

Cô lạnh nhạt lắc đầu: “Không quen.”

Quản sự sang mời mọi người ra tiền đường dùng tiệc, chẳng mấy chốc đã đi gần hết. Anh Trân bảo Mỹ Quyên và các dì đi trước, Minh Phượng ở lại trông linh đường, còn cô thì quay về phòng rửa mặt một lát.

Men theo hành lang băng qua sân viện, mùa xuân rốt cuộc cũng đã đến. Cành liễu, ngọn cây đ//â//m chồi non, đào lê nghênh xuân căng phồng nụ hoa, dăm ba con én đen lớn xéo cánh bay về làm tổ. Nơi này đã lâu không được chăm nom, một vũng nước phủ đầy bèo xanh rờn, nhìn vào chỉ thấy thê lương. Suốt dọc đường không gặp người hầu nào, vốn dĩ cũng chẳng có mấy người, lại đều ra phía trước giúp việc, bốn bề lặng ngắt. Cô chợt thấy sau lưng như có người, ngoái đầu lại thì chỉ thấy một con mèo mướp to chạy vụt đi, con mèo Bà lớn nuôi trong phòng, nay đã không còn ai trông nom.

Khi sắp tới phòng ngủ, cô bỗng trông thấy Diêu Khiêm. Hôm nay anh không mặc âu phục mà là một thân trường bào mã quái dày dặn, để hợp với lễ nghi cổ của nhà họ Nhiếp. Trông như vậy, khí thế không giận mà uy thường ngày bớt đi nhiều, ngược lại càng thêm ôn hòa nho nhã. Anh không nói gì, chỉ bước thẳng về phía cô, mỉm cười nhàn nhạt nhìn cô. Anh Trân không muốn để ý đến anh, đẩy cửa phòng bước vào, đang định đóng lại thì bàn tay anh thuận thế chống lên khung cửa. Cô xoay người đi chỗ khác, anh bước theo vào rồi khép cửa lại.

Anh Trân vẫn mặc kệ anh, tự mình ra chậu rửa mặt rửa qua một lần, rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm lược chậm rãi chải mái tóc uốn. Diêu Khiêm đứng phía sau cô; người ta thường nói, phụ nữ muốn xinh, chỉ cần mặc tang, quả nhiên chẳng sai. Cô vận đồ tang trắng, bên tai cài một đóa hoa trắng nhỏ, hai gò má ẩm ướt, mày mắt mờ sương, khiến anh thần hồn điên đảo.

Anh đặt tay lên vai cô, cúi người hạ đầu vừa chạm tới vành tai cô thì cô đã nghiêng mặt đi, môi chạm môi, rất khó tách ra. Bàn tay lớn ấm nóng của anh siết lấy chiếc cổ trắng ngần của cô, rồi trượt dần xuống, ve vuốt khiến các đốt ngón tay dính đầy mềm mịn. Trước ngực chỉ có một khuy nút thắt, gẩy nhẹ đã bung ra, bên trong còn lớp áo khác; anh tỏ ra rất quen tay…… nhưng rốt cuộc họ cũng chỉ hôn nhau mà thôi, ngày như thế này quả thật không thích hợp cho chuyện hoan ái nam nữ.

Anh Trân thở gấp, cài lại chiếc khuy vừa bị mở, rồi nhặt chiếc hoa tai phải rơi trên mặt bàn trang điểm, nghiêng đầu cẩn thận đeo vào. Nhìn Diêu Khiêm trong gương, cô bỗng hỏi: “Thư ký Phạm nói anh tâm trạng không tốt, ai chọc anh vậy?”

Diêu Khiêm đứng quay lưng về phía cửa sổ, gương mặt ẩn trong bóng tối: “Em nói xem?” Anh Trân liền lười hỏi nữa, lại nghe anh tiếp lời: “A Trân, nếu tôi chết, em có mặc cả thân đồ tang, trông linh đường, đau lòng rơi lệ vì tôi không?”

Tay Anh Trân khẽ khựng lại, cười cười: “Anh đừng nói đùa! Dù có thế đi nữa, cũng chẳng đến lượt tôi khóc tang cho anh!” Diêu Khiêm trầm mặc một lát, không nói thêm gì, sau đó xoay người rời đi.

Anh Trân nghe tiếng bước chân xa dần, nụ cười trên mặt cô cũng chậm rãi tan biến.

Bà Diêu mỗi ngày đều ngủ trưa. Hôm ấy chị ta vừa nằm xuống còn chưa tỉnh hẳn cơn ngái ngủ, mẹ Lưu vào bẩm: “Bà Triệu tới rồi.”

Chị ta vừa dặn: “Bảo cô ta lát nữa hãy…” thì lời còn chưa dứt, Bà Triệu đã tự tiện bước thẳng vào, cầm tờ báo vừa đi vừa kêu: “Chồng của bà Nhiếp chết rồi.” Bà Diêu ghét bà Triệu tự ý xông vào phòng, nhưng càng kinh ngạc trước tin này, vội hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Nhận lấy tờ báo, bật đèn đọc kỹ một lượt, rồi thở dài nói: “Bà Nhiếp cũng là người đáng thương, chồng ngày thường ăn chơi cờ bạc rượu chè, vừa mới kiếm được một chức việc đứng đắn thì lại không có phúc hưởng, còn mất luôn cả mạng.”

Bà Triệu cười nói: “Dù sao cũng từng ngồi đánh mấy ván bài với nhau, thấy tình cảnh của chị ấy như vậy, trong lòng tôi cũng khó chịu. Hay là nhân lúc chị ấy đang lo tang sự, chúng ta qua thăm một chuyến, an ủi đôi câu cũng tốt.”

Bà Diêu nghĩ ngợi một chút: “Cô gọi điện cho bà Lý, bà Tiết và bà Mã hỏi xem họ có đi không, nếu đi thì cùng đi!”

Bà Triệu đứng dậy ra ngoài, sắp tới cửa thì giọng bà Diêu từ phía sau vọng tới: “Lần sau muốn vào phòng tôi, phải thông báo xin phép trước đã, bà Triệu, không được tự tiện xông vào nữa!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 83: Tang sự

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 83: Tang sự
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...