Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 76: Theo dõi

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bà Triệu nhìn thấy chiếc Studebaker đỗ trước cổng một dinh thự, cũng bảo tài xế tấp xe vào lề, hạ kính cửa, nheo mắt nhìn ra xa người phụ nữ kia. Cô ta khoác áo choàng của Diêu Khiêm, được Diêu Khiêm ôm ghì đưa vào trong cánh cổng sơn đen, người hầu phía sau rầm một tiếng khép chặt lại. Ánh tà dương khẽ rung lên rồi lặng xuống, chỉ còn khoen cửa mặt thú vẫn còn dư chấn khe khẽ.

“Thưa bà, ừm, đi không ạ?” Tài xế bắt đầu giục. Bà Triệu nghĩ ngợi một chút, cuối cùng vẫn xuống xe, trên biển đường ghi là đường Bồ Thạch, bà Triệu thầm nghĩ, trước nay chưa từng nghe bà Diêu nhắc tới còn có một dinh thự ở chỗ này.

Bà Triệu nhìn quanh bốn phía, bên kia đường có một quán cà phê nhỏ liền bước vào, cởi áo khoác treo lên giá mũ áo, gọi một tách cà phê và một miếng bánh kem hạt dẻ, chọn chỗ ngồi sát cửa sổ rồi ngồi xuống, hạ quyết tâm hôm nay nhất định phải nhìn cho rõ bộ mặt thật của người phụ nữ kia.

Nhìn ra qua lớp kính cửa sổ, bức tường ngoài bằng xi măng vàng nhạt được tạo nhám nối liền hai con đường ngang, rộng rãi thế này ắt hẳn có kèm theo vườn hoa, trên đầu tường nhô lên những ngọn cây xanh, công trình bên trong mang phong cách Tây Ban Nha, mái ngói ống trắng bốn dốc được ánh hoàng hôn nhuộm thành sắc vàng kim, độ dốc thoai thoải đậu mấy con bồ câu hoang lông xám, khung cửa vuông vức sơn màu xanh bưu tá, lắp kính màu thiên thanh, trong cửa sổ ánh sáng hắt ra rực rỡ, hẳn là vì đã bật đèn.

Người phục vụ bưng cà phê và bánh tới, bà Triệu làm như vô tình hỏi: “Dinh thự đối diện ở là người nào vậy?”

Người phục vụ rất hoạt ngôn: “Trước kia là một viên lý sự người Anh ở, một ông Tây tóc bạc, hết nhiệm kỳ định về nước thì muốn bán căn nhà này. Bà Triệu không biết đâu, giá của dinh thự này… rao bán nửa năm cũng chưa chốt được, hai tháng trước đột nhiên bán đi, ra vào đều là một chiếc Studebaker, chưa từng thấy chủ nhà, chỉ thấy người hầu mấy lần sang mua cà phê, miệng lưỡi kín lắm, thêm một câu cũng không chịu nói.” Chuông gió trước cửa leng keng vang lên trong trẻo, có hai người đàn ông co ro vai bước vào, anh ta vội vàng tiến lên tiếp đón.

Trời dần tối, đèn đường từng chiếc từng chiếc lóe lên sáng rực, gió lớn nổi lên, chiếc mũ nỉ của một phu xe kéo bị thổi bay, lăn cuốn ra giữa đường, anh ta vội dừng lại đi nhặt, vừa lúc ấy chiếc mũ nỉ đã bị xe ô tô qua lại cán lên hai lần, anh ta phủi phủi rồi đội lại lên đầu, quay người thấy bà Triệu đang nhìn mình, tưởng là gọi xe nên đứng chờ bên đường, nhưng lại lảo đảo đi tới một cô kỹ nữ, ghé tai nói thầm với anh ta mấy câu rồi lên xe, phu xe cũng chẳng do dự, chạy lon ton đi ngay, đúng là một kẻ vô tình.

Cánh cửa sơn đen mở ra từ bên trong, bà Triệu lập tức tinh thần phấn chấn, tim đập thình thịch lên tận cổ họng, không ngờ người bước ra lại là một người hầu, hai tay đút trong ống tay áo đứng ngó nghiêng. Chẳng bao lâu có một người gánh đòn gánh đi tới, hai đầu gánh là các hộp thức ăn, người hầu đưa tiền đổi lấy các hộp ấy. Người gánh đứng dưới đèn đường, đếm từng tờ rất cẩn thận, bà Triệu nhận ra đó là tiểu nhị của một quán Tứ Xuyên, quán khá có tiếng, cay đến mức có thể làm người ta chết khiếp.

Bà Triệu đã uống hết hai tách cà phê, trong quán đông dần lên, có người gọi cơm rang Dương Châu, ăn từng miếng lớn, mùi trứng trộn cơm lan tỏa khắp nơi, lại có người thấy thế cũng hùa theo gọi một đĩa.

Bây giờ rất nhiều quán cà phê kiêm bán cơm rang, mì, hoành thánh, cũng có nhà hàng kiêm bán cà phê, bánh ngọt, mì Ý, đó là phong khí hiện nay, chẳng Trung chẳng Tây, cứ trộn lẫn mà làm.

Bà Triệu ngước mắt lên, bỗng thấy đèn ở cửa sổ tầng trên tách một cái tắt phụt, mờ mờ chỉ còn lại một tia sáng nhàn nhạt, nửa đỏ nửa không, hẳn là ánh từ đèn bàn hay đèn tường.

Bà Triệu hiểu điều ấy có nghĩa là gì, không khỏi ngẩn ngơ thất thần, chẳng biết đã qua bao lâu, một ông lão kéo đàn hồ cầm dắt theo cháu gái đứng ở cửa hỏi ai muốn nghe hát, bàn ăn cơm rang Dương Châu vẫy tay gọi họ lại, gọi một trích ‘Tô Tam khởi giải’.

Mấy bàn khác cũng nhân tiện ồn ào phụ họa, đòi gọi một trích tặng một trích, ông lão không dám đắc tội, tiếng đàn hồ cầm ê a, giọng nữ uyển chuyển không dứt, náo nhiệt cả lên. Người phục vụ cũng không dám quản.

Cánh tay thon trắng của Anh Trân vòng qua cổ Diêu Khiêm, anh còn đang nhấp nhô mạnh mẽ, hơi thở nóng rực bên tai thở gấp thô nặng. Ngón tay cô men theo bờ vai lưng rắn chắc trượt xuống, một lớp mồ hôi dày phủ kín, làm cả bàn tay cô ướt sũng.

“Đau, anh nhẹ thôi!” Cô nhíu mày r//ê//n khẽ, không hiểu sao hôm nay toàn thân mỏi mềm vô lực, hưng phấn cũng đến nhanh, anh còn chưa dùng sức mài giũa bao nhiêu, cô đã không chịu nổi.

Diêu Khiêm cũng phát hiện sự khác thường của cô: “Đúng là yếu ớt!” Anh cười khan, cúi xuống hôn cô, động tác quả nhiên chậm lại, da kề da, thịt áp thịt, từng nhịp quấn cổ đan xen. Thật ra khi anh dịu dàng thì chẳng ai chống đỡ nổi, như con sông lớn cuộn triều trong đêm tối, vầng trăng sáng xuyên mây mù, gió thổi làm cành thông rơi tuyết, củi khô cháy trong bếp lò, cuốn cả hồn phách lẫn tính mạng của người đàn bà đi mất.

Diêu Khiêm ôm cô lật người một vòng, để cô úp lên lồng ngực mình, lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội, thần trí anh cũng chưa kịp hoàn hồn, thứ hoan lạc đến tận cùng này quả thật mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn khó tả.

Anh Trân đợi hơi thở bình ổn, lập tức rời khỏi anh, quấn tấm chăn mỏng đi vào phòng tắm. Cô cảm thấy bụng dưới trướng đau nhẹ, lau qua, thấy một vệt máu nhạt nhòa, tính ngày tháng thì cũng đến lúc rồi.

Ăn mặc chỉnh tề xong, cô ngồi trước gương bàn trang điểm chải tóc uốn, nhìn Diêu Khiêm trong gương, nói: “Tôi bên Tô Châu có ít đất, tính sau này không quay về nữa, cũng không tâm sức quản lý, bên anh có người quen, có thể giúp tôi bán được giá tốt không?”

Diêu Khiêm nhìn bóng lưng cô, hơi trầm ngâm hỏi: “Sao đột nhiên nghĩ tới chuyện bán đất?” Anh với tay lấy thuốc lá và bật lửa, nghĩ ngợi rồi lại thôi.

Anh Trân bắt đầu tô son, vừa thản nhiên nói: “Đâu phải đột nhiên, mấy năm trước tôi đã muốn bán rồi, chỉ là không biết giá đất bên Tô Châu, cũng không có ai để hỏi, lại càng không yên tâm tùy tiện ủy thác cho người khác bán, sợ bị lừa.”

Diêu Khiêm đi ra phía sau cô, xoa xoa tóc cô: “Em yên tâm rằng tôi sẽ không nuốt riêng đất của em sao?”

Tay Anh Trân khẽ khựng lại, ngẩng mắt nhìn anh, rất nghiêm túc nói: “Anh sẽ không đâu. Bây giờ anh giàu thế này, sao lại thèm mấy thửa ruộng mỏng của tôi chứ!”

Diêu Khiêm nhất thời không nói gì, một lúc sau mới cười: “Chẳng ai chê tiền nhiều cả! Sợ rồi à? Tôi đùa với em thôi, nhớ đưa khế đất cho tôi!”

Anh Trân chính là chờ câu này của anh, từ túi xách lấy ra tờ khế đất đã chuẩn bị sẵn, ngả vàng theo năm tháng đưa cho anh, thấy anh nhận lấy, trong lòng thầm thở phào, cô đứng dậy cầm áo khoác mặc vào: “Trời tối rồi, tôi phải về ngay.”

Diêu Khiêm cũng không nói gì thêm, sai người hầu đi thuê một chiếc ô tô, anh không thể tiễn cô, còn có xã giao, đã muộn lắm rồi.

Họ sóng bước trong khu vườn, một trận gió lạnh buốt thổi qua khiến người ta tỉnh táo hẳn, trên trời có sao trắng lấp lánh, Anh Trân rụt cổ lại, lấy chiếc khăn len dài màu lam hồ quấn lên. Xe đỗ trước cổng lớn, tài xế đã ân cần mở cửa, cô bước nhanh mấy bước định lên xe, lại bị Diêu Khiêm nắm lấy cánh tay.

“Sao vậy?”

Cô quay đầu hỏi, lại bị anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi, rồi nhanh chóng buông ra: “A Trân, em chờ tôi thêm chút nữa!”

Chờ anh cái gì?! Anh Trân không hỏi, cũng không muốn hỏi, đưa tay lau vệt son trên môi anh, cười cười, chui vào trong xe. Diêu Khiêm đóng cửa giúp cô, đứng nhìn xe nổ máy rồi dần dần đi xa.

Tất cả cảnh ấy đều lọt trọn vào mắt bà Triệu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 76: Theo dõi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 76: Theo dõi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...