Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 34: Đê tiện, vô sỉ

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh Trân nhìn thấy trong gương không chỉ có mình cô, mà còn có cả Diêu Khiêm. Không biết anh vào từ lúc nào, lại đứng ở cạnh cửa bao lâu rồi, có phải đã thấy cô đang khóc hay không. Nước máy vẫn chảy róc rách vui tai, hơi nóng bốc lên nghi ngút, tấm gương vuông bị hơi nước phủ mờ như một miếng đậu phụ lông Huệ Châu, trắng đục dày đặc, bóng anh cao lớn mà mơ hồ.

Anh Trân đưa tay quệt mạnh lên mặt gương một cái, cô nhìn rõ rồi, không phải cô hoa mắt. Trái tim cô bỗng siết chặt lại, lập tức xoay phắt người, nhìn chằm chằm khuôn mặt không biểu cảm của anh, giọng vì hoảng loạn mà trở nên sắc nhọn: “Anh muốn làm gì?”

“Tôi có thể làm gì?” Giọng anh như đang tự gõ vào lòng mà hỏi, hoặc cũng là đang hỏi cô.

“Tôi xong rồi!” Anh Trân tưởng anh muốn dùng nước, liếc mắt tránh sang, bước nhanh hai bước. Nhưng khi lướt qua vai anh, cô lại bị anh dùng sức nắm chặt cả hai tay.

Anh nói: “Em xong rồi ư? Tôi chưa xong. Không có em, cả đời này tôi sẽ không bao giờ xong được!”

Sắc mặt Anh Trân đột nhiên trắng bệch. Vốn dĩ cô đã trắng, lúc này càng như mất sạch huyết sắc, răng còn va vào nhau lập cập: “Không thể nữa rồi, chúng ta không thể nữa!”

“Ai nói?” Anh không đồng ý, cúi đầu định hôn lên môi cô. Anh Trân lập tức né tránh, chiếc hoa tai chuỗi giọt nước đính đá vụn vung qua bên thái dương anh. Nụ hôn của anh khẽ rơi xuống má cô, lạnh lẽo mịn màng.

Dù Nhiếp Vân Phiên ở ngoài ăn chơi rượu chè cờ bạc gái gú, không chung thủy với hôn nhân, Anh Trân cũng chưa từng nghĩ tới chuyện ngoại tình, lại càng không phải với Diêu Khiêm. Giữa họ ân oán quá nhiều, nhiều đến mức không thể chống đỡ nổi một lần thân mật đột ngột như vậy.

Cô bắt đầu liều mạng giãy giụa, nhưng tay bị anh ghì chặt. Môi anh nóng rẫy như lửa, chẳng những hong khô nước mắt của cô, mà lớp lông tơ mịn trên má cũng như bị nhiệt làm dựng lên, tỏa ra từng luồng hơi nóng, đan xen khiến cả khuôn mặt cô bắt đầu tê rần, mềm nhũn. Anh cúi xuống tìm môi cô, cô bướng bỉnh chống cự, nghiêng đầu tì lên vai anh, cắn chặt cổ áo sơ mi lụa trắng của anh. Anh liền chuyển sang hôn lên d//á//i tai mềm mịn của cô, anh biết chỗ nào của cô nhạy cảm nhất, dù đã qua bao nhiêu năm rồi.

Anh Trân run không ngừng: “Anh điên rồi! Anh sẽ hại chết tôi.” Cô buông miệng ra, thở dốc; cổ áo anh bị cô cắn in thành hai cánh hồng phấn.

“Tôi sẽ bảo vệ em……” Hơi nóng Diêu Khiêm phả ra, phủ sột soạt lên cổ cô, khiến cả chỗ đó lông tơ dựng đứng.

Tôi sẽ bảo vệ em, mười tám năm trước anh cũng từng nói như vậy…… Giờ nghe lại, lại như một gậy giáng thẳng vào đầu.

“Đồ khốn! Buông tôi ra!” Cô nhấc chân đá mạnh vào đầu gối anh. Anh đau quá, khẽ hừ một tiếng, lực nắm tay cô cũng lơi ra.

Cô nén một hơi, nhân cơ hội giật phắt ra, giơ tay tát thẳng lên mặt anh một cái.

“Bốp” Ttiếng tát vang giòn rành rọt. Nửa bên mặt Diêu Khiêm đỏ lên, còn bị móng tay út để dài của Anh Trân cào rách một đường máu. Mà cô cũng sững người, trong tai ù ù.

Diêu Khiêm nhìn cô bằng ánh mắt âm trầm đáng sợ. Trong lòng Anh Trân ngược lại dâng lên chút yếu mềm, nhưng cô vẫn cố gắng gượng, định lao ra chạy trốn, lại bị anh chặn lại: “Chỉ tát một cái thôi à? Thường là không đủ. Giờ tùy em đánh, đánh bao nhiêu cái cũng được, chỉ cần em hả giận!” Anh còn bổ sung một câu: “Nhưng cũng chỉ giới hạn lúc này thôi, sau này thì không được nữa.”

“Tôi không hận anh!” Anh Trân đáp rất nhanh. “Anh chẳng qua chỉ là cố nhân thời trẻ của tôi, mười tám năm rồi. Nếu không phải anh đột nhiên xuất hiện, tôi đã sớm quên cả dáng vẻ của anh.”

“Chúng ta không chỉ là cố nhân.” Diêu Khiêm bật cười một tiếng. “Mười tám năm? Em nhớ rõ thật đấy.”

Anh Trân không muốn tranh cãi với anh: “Anh có vợ, tôi có chồng có con gái, mỗi người một phương, ai sống kiểu nấy. Nửa đời người đã qua rồi! Mỗi người yên ổn một chút không được sao? Cớ gì phải dây dưa không dứt nữa!”

Diêu Khiêm không đáp mà hỏi ngược: “Em yên ổn sao?”

Anh Trân nghe thấy nước máy vẫn ào ào chảy, như thể sắp chảy thẳng vào tim cô, rồi lại trào ra từ đáy mắt.

Cô thậm chí không nghe rõ giọng mình: “Tôi sống rất yên ổn!”

Diêu Khiêm im lặng giây lát, bỗng hỏi: “Em chắc là không muốn đánh tôi thêm vài cái nữa chứ?”

“Tôi nào dám đánh anh! Vừa rồi cũng là bị anh ép quá.” Anh Trân nói: “Giờ cũng muộn rồi, tôi phải đi!”

Diêu Khiêm vẫn đứng yên không nhúc nhích, không biết đang nghĩ gì. Cô cau mày đưa tay đẩy anh, ai ngờ anh lại thuận thế nắm lấy cổ tay cô.

Cô nói bao nhiêu lời, anh coi như gió thoảng bên tai, khiến cô tức đến bừng bừng, tròn mắt trừng lên: “Anh lại muốn làm gì?”

Diêu Khiêm thích dáng vẻ lúc này của cô, rốt cuộc cũng có chút hơi người, có chút sức sống. Anh chậm rãi nói: “Tôi đã điều tra về em. Em sống ở nhà họ Nhiếp, thực sự không thể gọi là yên ổn.”

Anh Trân thấy như mảnh vải che thân cuối cùng của mình bị giật phăng xuống. Muôn vàn chật vật, sa sút của cô, ai cũng có thể chạm vào, duy chỉ có anh là không thể.

Cô chẳng kịp nghĩ, lại giơ tay tát anh một cái nữa, mắt đỏ hoe mà mắng: “Đê tiện, vô sỉ!”

Diêu Khiêm bỗng bật cười: “Em vẫn như xưa, mắng người đi mắng lại cũng chỉ có hai câu ấy.” Anh ôm chặt lấy cô, bế đặt cô ngồi lên bệ rửa tay. Thắt lưng cô tựa vào vòi nước, tiếng ào ào bỗng tắt, dòng nước nóng cuồn cuộn thấm ướt tà sườn xám.

Anh nói: “Tôi cũng sống không tốt.” Rồi anh lại nói: “A Trân, tôi nhớ em mười tám năm rồi. Hôm nay nhất định tôi sẽ không buông em.”

Cô không tin. Khi bị anh hôn chặn lấy môi, bàn tay cô liều mạng đập vào vai anh. Chiếc kẹp tóc tráng men đính hạt châu màu kẹp nơi tóc mai rơi xuống, đập vào mặt sứ trắng “keng” một tiếng rồi bật lên, rơi lọt vào khe dưới đất.

Cả hai đều không nhận ra. Phòng thủ và tấn công diễn ra quyết liệt như một trận giằng co. Ban đầu Diêu Khiêm còn để cô vùng vẫy, nhưng cô quá loạn, cào rách cả cổ anh, anh bèn chụp lấy hai tay cô, giơ lên đỉnh đầu rồi ấn lên mặt gương; chiếc vòng bích ngọc cũng trượt từ cổ tay lên tới khuỷu.

Đến khi Anh Trân hiểu ra quyết tâm nhất định phải làm của anh, toàn thân mềm nhũn, gần như kiệt sức.

Lưng cô dán chặt lên mặt gương lạnh trơn, bị anh hôn đến không thở nổi. Tay anh lần xuống bắp chân cô, toàn là nước, thật như miếng bánh nếp đang được om riu riu trong nồi nhỏ, mềm dẻo trơn mịn.

Diêu Khiêm rốt cuộc cũng toại nguyện.

Không biết đã qua bao lâu, trong phòng dần yên tĩnh. Anh khóa vòi nước lại, rồi bế cô về phòng ngủ, đặt lên giường. Anh tự tay cởi những nút b//ư//ớ//m hương trên sườn xám, giúp cô cởi chiếc sườn xám ướt sũng cùng lớp áo lót sa mỏng. Anh nhìn thấy bên sườn cô có một vết bầm tím to bằng miệng bát, tuy đang tan dần, nhưng vẫn mơ hồ thấy được sự hung bạo ngày trước.

“Là hắn đá à?” Diêu Khiêm vừa vuốt vừa hỏi, giọng cứng lại. Không thấy cô trả lời, nhưng cô cũng không phủ nhận. Anh cúi đầu, hết sức dịu dàng hôn lên chỗ ấy; chẳng bao lâu sau lại nóng rực lên.

Hơi thở Anh Trân rối loạn, ngón tay siết chặt tấm chăn gấm. Cô nghiêng đầu nhìn thấy tấm rèm nhung màu xanh tuyết lớn, thêu hoa cúc móng cua vàng óng. Rèm không kéo kín, một vệt nắng chiều len qua khe, sáng loáng phản chiếu trên gương bàn trang điểm, cô liền nhìn thấy gương mặt mình đầy dục vọng. Khoảnh khắc đó, tâm cảnh cô khó mà nói thành lời.

Bà Diêu từ tiệm uốn tóc bước ra, đưa tay vuốt vuốt tóc mai, có chút bồn chồn bất an hỏi: “Cô xem uốn thế này được không? Có giống kiểu tóc của bà Nhiếp không?”

Bà Triệu nhìn ngắm hồi lâu, hơi do dự: “Là tiệm này thật chứ? Chị chắc là không nghe nhầm sao?”

Bà Diêu nói rất chắc chắn: “Bà Nhiếp nói đúng là tiệm cắt tóc Nhân Dân, cũng tìm đúng thợ Phạm này. Sao thế? Khác nhiều lắm à?”

Bà Triệu hiểu rõ tính khí chị ta, không tiện nói thẳng, chỉ cười cười: “Giống thì cũng giống. Chỉ là mặt chị với bà Nhiếp không cùng dáng, tóc cũng dày mỏng khác nhau, nên nhìn vào vẫn có chút khác biệt.”

Bà Diêu hiểu rõ nghệ thuật nói năng của bà Triệu, nói như thế tức là hoàn toàn không giống!

Chị ta hoảng hốt rối bời, đột nhiên rất muốn soi gương lại lần nữa. Nghĩ ngợi một lát, chị ta mới nói: “Gần đây tôi còn có một chỗ công quán nữa, trên đường Hải Cách, chúng ta qua đó nghỉ một lát.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...