Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 2: Nói chuyện

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ khi gả đến Thượng Hải, Anh Trân đã cắt đứt liên lạc với nhà mẹ đẻ ở Tô Châu. Bên nhà ngoại vốn không mang tư tưởng con gái gả đi là bát nước hắt ra ngoài, những năm đầu vẫn thỉnh thoảng gửi thư sang, nhưng cô chẳng buồn bóc, cầm lên là ném thẳng vào bếp lửa.

Về sau, khi sinh Mỹ Quyên và đang ở cữ, nhà mẹ đẻ gửi tới một bức thư, không đề tên cô, mà ký là con rể Nhiếp Vân Phiên. Đến lúc ấy cô mới hay cha mẹ đã lần lượt qua đời. Nghe tin xong, cô không biểu lộ cảm xúc gì, rất nhanh đã gạt sang một bên, bởi khi đó cô đang tập quấn “bao nến” cho đứa trẻ. Tay chân nhỏ xíu, mảnh mai và giòn tan, dường như chỉ cần dùng mạnh một chút là sẽ rắc một tiếng gãy lìa. Lại đặc biệt không yên, đạp loạn tay chân, tay trái vuốt thẳng thì tay phải lại co, chân phải duỗi ra thì chân trái lại rút về.

“Sinh ra đúng là của nợ!”

Cô nghiến răng mắng, thế nào cũng không làm xong, cuống đến mồ hôi đầm đìa. Bà đỡ được mời tới chỉ khoanh tay đứng bên, dùng miệng chỉ dẫn, mấy người chị em dâu khác cũng chẳng coi là chuyện gì to tát.

Đại khái là vì sinh con gái, nếu là con trai thì đã khác rồi.

Cô đã khóc mấy trận thật to. Về sau soi gương, chỉ thấy đôi mắt mình không còn trong trẻo như trước nữa, phụ nữ ở cữ không tốt, vừa hại thân vừa chóng già.

Cô vẫn tưởng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại Vương Ngọc Cầm, tức vị bà Triệu ấy.

Cho đến buổi tụ họp vào tuần trước.

Vợ của trưởng phòng Lý, thuộc phòng Thanh tra Sở Cảnh sát, rất thích làm mối cho người khác, gọi điện cho cô, nói trong tay có một chàng trai trẻ du học nước ngoài về, tên là Diêu Tô Niệm, hai mươi lăm tuổi, hiện còn độc thân. Cha anh ta giữ chức Bộ trưởng Tài chính của chính phủ, mẹ là bà Diêu, có quen biết với bà, nhờ bà để ý xem có cô gái phù hợp hay không. Lại hỏi nếu Mỹ Quyên vẫn chưa có đối tượng, thì không ngại đến nhà bà gặp mặt một lần.

Anh Trân thầm nghĩ, hơn phân nửa là bà Lý đang tự dát vàng lên mặt mình, với thân phận như bà ta, sao có thể quen thân với phu nhân Bộ trưởng Tài chính chứ? Có lẽ người ta chỉ buông một câu xã giao, bà ta đã lông gà làm lệnh tiễn, khúm núm l//i//ế//m láp như chó săn.

Dẫu trong lòng khinh thường lời ăn tiếng nói của bà Lý, nhưng cô cũng không khỏi động tâm. Nếu trèo được lên mối hôn sự này, chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống.

Cô đặc biệt dẫn Mỹ Quyên đến tiệm sườn xám Hồng Tường trên đại lộ lớn may một bộ, chọn kiểu mốt nhất, lại lôi những món trang sức cất đáy rương ra cho con đeo, trang điểm kỹ càng, nhìn qua cũng ra dáng ra vẻ.

Hôm ấy mưa âm u dầm dề, sợ làm bẩn sườn xám và lớp trang điểm, cô không dám gọi xe kéo, chỉ lật tấm bạt nhựa phủ trên ô tô ra. Nay giá xăng đắt đỏ, nhà cô không kham nổi, đã lâu chẳng dám dùng đến.

Đến trước cửa nhà bà Lý, cô giúp Mỹ Quyên chỉnh lại mái tóc mái trước trán, lại vuốt phẳng những nếp nhăn nơi eo chiếc sườn xám do ngồi tạo ra, lúc này mới tươi cười bước vào phòng khách. Nhưng nụ cười ấy chỉ giữ được trong chốc lát.

Bà Lý dĩ nhiên không chỉ mời mỗi Mỹ Quyên. Với tâm thế thu nhiều cá, giăng lưới rộng, trong phòng khách đã có không ít tiểu thư, ai nấy đều ăn diện rực rỡ như hoa. Người quen thì tụm lại trò chuyện, người không quen thì ngồi rải rác, hoặc uống cà phê, hoặc đọc sách, thậm chí chỉ ngồi yên một cách tao nhã.

Cùng lúc Anh Trân và Mỹ Quyên bước vào phòng khách còn có bà Mã và cháu gái bà ta. Dăm ba bà phu nhân nhanh chóng vây quanh chào hỏi, chen ép hai mẹ con sang một bên. Cũng chẳng biết là ai giẫm lên mu bàn chân phải của Anh Trân, cô cúi đầu nhìn, chiếc tất thủy tinh trắng muốt đã in một vệt bùn nhạt.

Cơn giận bốc lên, cô chỉ cảm thấy mình bị sỉ nhục đủ đường, oán hận sự lừa gạt của bà Lý. Cô ngẩng mặt lên, xuyên qua những lọn tóc uốn sóng của đám phụ nữ ấy, nhìn về phía cháu gái của bà Mã, chỉ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, là một mỹ nhân lai, giống hệt búp bê Tây bày bán trong cửa hàng, tinh xảo lại ngoan ngoãn, khiến người ta không khỏi thương yêu.

Mỹ Quyên nhìn thấy bạn học của mình, liền hồ hởi bước tới chào hỏi, hai người thì thầm ríu rít. Anh Trân nhìn sang vị tiểu thư kia, vì có Mỹ Quyên đứng bên làm nền, dung mạo của cô gái ấy lại càng thêm thanh tú. Lòng cô chìm thẳng xuống đáy vực, dâng lên một cảm giác khó diễn tả thành lời.

Cũng đúng vào lúc ấy, cô nghe bên cạnh có người cất tiếng hỏi, giọng không chắc chắn: “Chị là Anh Trân phải không?”

Anh Trân nghiêng đầu nhìn, là một bà phu nhân trạc tuổi cô, mặc một chiếc sườn xám lụa Ninh màu xanh mực, eo còn thon hơn cô, trước ngực thêu một đóa ngọc lan. Làn da trắng trẻo, ngũ quan tuy không sắc nét nhưng dịu dàng, tạo cảm giác dễ gần. Giữa hai hàng mày có một nốt ruồi son, cười lên lộ ra hàm răng không được đều lắm.

Cô giả vờ ngần ngừ: “Ồ, là Ngọc Cầm à! Bao nhiêu năm không gặp, suýt nữa chị không nhận ra.”

Anh Trân cảm thấy việc chạm mặt bà Triệu là một chuyện cực kỳ tệ hại.

Hơn hai mươi năm nay cô đoạn tuyệt ân nghĩa với huyết thân, tuyệt nhiên không nhắc đến nhà mẹ đẻ. Ngay cả người hầu trong nhà, có người quê An Huy, Hà Nam, Tô Bắc, người Thượng Hải bản địa, duy chỉ không dùng người Tô Châu, dẫu ai cũng biết người hầu Tô Châu chăm chỉ, lanh lợi, chịu khó nhất.

Cô đang che giấu một vụ phong nguyệt cũ đã xảy ra khi còn là thiếu nữ chưa xuất giá.

Năm tháng trôi qua làm ký ức nhạt phai, đến cả cô đôi lúc cũng hoang mang, chuyện ấy có thật hay không! Hay chỉ là một trích đoạn Côn khúc từng nghe qua: trong từ đường nhà mình, ánh nắng buổi trưa lách qua những ô cửa hoa văn hình thoi ba ngang sáu dọc, rơi thành từng vệt vằn vện sáng tối lay động; trong ánh sáng ấy là sắc vàng của rượu cũ trong chén cha cô, phủ đầy bụi thời gian, rọi xuống người thư sinh đang chống cằm khổ đọc trên sân khấu; có một tiểu thư vén rèm lén nhìn chàng, mày liễu mắt hạnh, gò má tô đỏ phấn trắng.

Nhưng sự xuất hiện của bà Triệu đã một tay xé toạc tấm màn dịu dàng kia, phơi ra vết thương cũ từ bao năm trước. Lớp vảy vẫn còn đó, năm tháng bao lâu, vảy dày bấy nhiêu; vừa lật ra là đau bấy nhiêu, máu lập tức trào lên, tươi mới đến ghê người.

“Chị ơi? Chị ơi!”

Anh Trân giật mình hoàn hồn. Trước mặt là bà Triệu, gương mặt tròn hơn xưa, khóe mắt đã hiện nếp nhăn, trán nhẵn bóng, tóc đen chải ngược gọn ra sau, búi thành kiểu cúc hoa sau đầu. Chỉ có nốt ruồi son giữa mày và hàm răng không đều kia là dấu hiệu cho thấy bà chính là Vương Ngọc Cầm, người bạn thêu thùa thuở trước, kẻ hiểu rõ quá khứ của cô đến không sót điều gì.

Bởi vậy, khi bà Triệu gọi điện đến nhà đề nghị gặp mặt ôn chuyện cũ, Anh Trân trăm bề không muốn, nhưng ngoài mặt vẫn cười đáp lời, còn nhiệt tình đề nghị hẹn ở quán cà phê Mars trên đại lộ, nơi có món bánh kem hạt dẻ rất ngon.

Cô nhấp một ngụm cà phê, thuận miệng hỏi: “Em rể có đến Thượng Hải không?”

Lần trước ở nhà trưởng phòng Lý, hai người còn chưa kịp hàn huyên mấy câu thì bà Triệu đã bị kéo đi mất, dường như có không ít phu nhân muốn kết giao với bà.

Cô bèn kín đáo dò hỏi, mới biết Triệu Thúc Bình là tham mưu cao cấp của Bộ Tham mưu, nắm thực quyền trong tay, lại thân giao với Bộ trưởng Tài chính Diêu Khiêm; hai người cùng du học rồi về nước phục vụ chính phủ, thậm chí dinh thự ở kinh thành cũng ở cạnh nhau, qua lại nâng đỡ.

Anh Trân không ngờ Ngọc Cầm lại lấy được chồng tốt đến vậy. Cảm giác mây bùn cách biệt năm xưa nay đảo ngược hoàn toàn, khiến lòng cô dâng lên đủ mùi vị khó nói.

Bà Triệu cười đáp: “Anh ấy không đến. Em ở Nam Kinh lâu ngày chán quá, đúng lúc bà Diêu lo không yên về con trai, muốn lên Thượng Hải trông chừng nó, em bèn theo cùng.”

Rồi bà Triệu tiện miệng nói thêm: “Chị ấy có một dinh thự ở đường Nhị Mã, em mượn chỗ cũng ở trong đó.”

Anh Trân giữ vẻ chừng mực: “Dinh thự ở đường Nhị Mã thì đắt lắm!”

Bà Triệu sững người: “Ý chị là sao?”

Anh Trân lập tức hiểu ra: “Khu đó vị trí tốt, tấc đất tấc vàng, dinh thự nào cũng đắt cắt cổ.”

Bà Triệu nói: “Ra là vậy! Em ở Nam Kinh lâu rồi, nghe em nói toàn giọng Nam Kinh nhé. Bà Mã phải chiều em, nói tiếng phổ thông, cái vẻ gượng gạo ấy, em còn sợ chị ấy trẹo lưỡi. Em bảo em nói được tiếng Tô Châu, chị ấy mới thở phào, nói tiếng Thượng Hải với tiếng Tô Châu khác nhau chẳng bao nhiêu, chị ấy nói Thượng Hải, em nói Tô Châu, thế mà đúng thật!”

Hai người nhìn nhau cười. Chuông gió trước cửa leng keng vang lên, một cậu công tử đội mũ lưỡi trai thò đầu vào nhìn thử, rồi lại nhanh chóng rụt đi.

Anh Trân tuy đang cười, nhưng vẫn cảm nhận được trong lời nói của bà Triệu lộ rõ vẻ đắc ý. Cô mím môi, nói: “Nghe thì có vẻ giống, chứ thực ra khác nhiều lắm.”

Bà Triệu “ừ” một tiếng, thần sắc nửa tin nửa ngờ.

Anh Trân thầm nghĩ, sự nhiệt thành chỉ nghe lời mình của bà Triệu năm xưa, hóa ra chẳng qua là vì kính sợ gia thế quyền quý của cô. Lột bỏ lớp áo hoa lệ ấy đi, nay cô ta lại đang lên thế, tự nhiên quay mặt không nhận người.

Cô dùng thìa bạc xắn một miếng kem cho vào miệng, vừa chạm lưỡi đã tan, mang theo vị ngọt nhạt, thong thả nói: “Em xem, đến ‘lão giá điền’ mà em còn nghe không hiểu, sao lại bảo giống được! Bà Mã là người phương Bắc, học tiếng Thượng Hải sau này, nói toàn thứ Thượng Hải lai căng, vậy mà cứ tưởng ‘giống’ là ‘đúng’, thật là khiến người ta bật cười.”

Bà Triệu không đáp, lặng im một lát, rồi dứt khoát chuyển đề tài, vừa uống cà phê vừa hỏi: “Anh rể dạo này vẫn ổn chứ?”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 2: Nói chuyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Nói chuyện
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...