Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 12: Duyên xưa

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người cùng khựng bước quay đầu lại, bà Diêu tiến lên dặn dò: “Ra khỏi cửa, bên tay phải cách chừng trăm bước có một tiệm hàng Nam Bắc, bán mì căn nhồi thịt. Cô mua bảy tám cái mang về, tối làm ăn, anh nhà tôi thích món ấy nhất.”

Bà Triệu “vâng vâng” đáp lời. Anh Trân hơi sững sờ, ánh mắt lơ đãng trôi đi, thấy gương mặt Diêu Khiêm mờ trong một màn khói thuốc, chỉ có đầu thuốc chập chờn lóe lên ánh đỏ sẫm.

Mấy người bà Mã vẫn còn đang lựa khăn lụa, rộn ràng náo nhiệt.

Ngài Diêu nói không sai, khu công quán này tuy không xa đường lớn, nhưng nhà nào nhà nấy đều có ô tô riêng, phu xe kéo chẳng kiếm được khách, lâu dần hiếm khi lui tới. Anh Trân đứng đợi một lúc, chỉ nghe tiếng gió và lá rơi. Dẫu có nhìn thấy từ xa bóng xe mờ mờ, chưa kịp vẫy tay đã vụt qua mất.

Bà Triệu đề nghị: “Chị theo em đi lên phía trước, có một tiệm hàng Nam Bắc, mì căn nhồi thịt ở đó nổi tiếng lắm, các nhà giàu còn sai người ngồi xe kéo tới mua, ở đấy gọi xe cũng tiện hơn.”

Anh Trân vén một lọn tóc rối ra sau tai: “Họ ngồi xe kéo đến mua, chẳng lẽ mua xong lại không ngồi xe về?” Miệng nói vậy, chân cô vẫn bước theo hướng bà Triệu chỉ.

Bà Triệu nhíu mày cười: “Em chưa từng nghĩ đến chuyện ấy, chắc là vì đông người, nơi đó đông người.” Thuở còn làm con gái từng quỳ gối trước mặt Anh Trân đã lâu, nay thấy cô ngẩng mày hả dạ, dù đầu gối đã cứng cáp, trong lòng vẫn cảm thấy trống rỗng.

Anh Trân suốt dọc đường im lặng. Cô mang đôi giày da không vừa chân, lớp da non ở gót vừa lành đã bị cọ xát đến trầy rách, đau thấu tim gan. Cô chỉ còn mỗi đôi này là còn mới, còn có thể tạm che đậy vẻ bề ngoài cho đàng hoàng.

Trong đầu thoáng hiện xấp khăn lụa sặc sỡ, sang trọng của bà Diêu, bị tiện tay đem tặng người khác, mũi cô bất giác cay xè. Nhưng cô sẽ không để lộ trước mặt bà Triệu, cô có sự bướng bỉnh của riêng mình.

Bà Triệu liếc nhìn thần sắc của cô, nhất thời không hiểu ra sao, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Ngài Diêu ấy… mấy năm nay chưa từng gặp mặt ư?”

“Ngài Diêu nào?” Anh Trân cố tỏ ra thản nhiên, nhưng giọng nói vì cơn đau giày hành hạ mà nghe yếu ớt.

“Hả!” Bà Triệu kinh ngạc: “Diêu Gia Lâm chứ ai! Chính là ngài Diêu đó! Diêu Khiêm, chị không nhận ra sao?”

Thấy cô lắc đầu, nói không nhận ra, bà Triệu nửa tin nửa ngờ: “Lại trêu em rồi, sao nói quên là quên được? Dù sao hồi đó hai người cũng từng… rầm rộ lắm mà…”

“Rầm rộ cái gì chứ! Em quá lời rồi. Chỉ là một chuyện hồ đồ thời trẻ, chị đã sớm biết sai.” Anh Trân cắt ngang, mỉm cười nói tiếp: “Làm sao còn nhận ra được! Tướng mạo cũng đổi khác rồi, kẻ phú quý thì mang dáng phú quý, kẻ sa sút thì mang vẻ sa sút. Bấm tay tính đã mười tám xuân xanh lững lờ trôi qua, đừng nói chị thấy ngài Diêu xa lạ, lúc nãy ngài ấy chưa chắc đã nhận ra tôi!”

Bà Triệu ngẫm lại lời nói và cử chỉ ban nãy của Diêu Khiêm, lạnh nhạt mà lễ độ, đối với mấy bà đều như nhau, quả thật không thấy gì khác thường. Bà Triệu thở phào nói: “Người xưa nói ‘bi hoan ly hợp vốn vô tình’, quả nhiên chẳng sai.”

Anh Trân vốn định hỏi bà Triệu, đã biết Diêu Tô Niệm là con trai của Diêu Khiêm, sao còn có thể giả câm giả điếc, không báo trước cho cô, rốt cuộc là có ý gì. Nghĩ lại rồi thôi, giữa họ vốn chẳng thân tình sâu đậm, nay lại càng không.

Đến trước cửa tiệm hàng Nam Bắc, cứ ngỡ sẽ rộng rãi lắm, hóa ra chỉ là một khoảng bé xíu như đất c//h//i//m sẻ, được cái ngũ tạng đầy đủ. Dù treo đèn, trong quầy vẫn tối om, chỉ chiếu sáng mặt quầy và hai dãy kệ cao ngang người hai bên, chất đầy hoặc treo la liệt các thứ tạp hóa, chen chúc đến mức nhìn không rõ bán gì. Chỉ phân biệt được đùi giăm bông, thịt mặn, rong biển, táo thịt, cá muối, cùng những tấm da thịt lớn bày bừa đó, ngả màu vàng, trông cứng giòn, mép hơi quăn, sờ vào dính đầy dầu, hàng bản xứ nổi tiếng, da heo Tam Lâm. Cách đó bốn năm bước có một người đàn bà ngồi, trước mặt là một chậu lớn thịt băm đã trộn nhuyễn, lẫn những mảnh gừng hành xanh vàng, bên cạnh là một rổ mì căn dầu tròn như bóng bàn. Bà ta đeo ống tay dính dầu mỡ, mặt không cảm xúc, chộp lấy một viên mì căn, dùng ngón cái chọc mạnh một lỗ, rồi thuần thục nhồi thịt vào. Ông chủ béo ngồi bên cạnh, giọng khàn đục như ngậm đờm: “Lấy bao nhiêu?” Vừa thu tiền thối tiền đầy sát khí; các bà v//ú đã trả tiền thì xếp hàng chờ, miệng thì thân quen tán gẫu.

Anh Trân thầm nghĩ, nếu người ăn mà trông thấy cảnh này, chắc chắn sẽ mất cả khẩu vị, chỉ tiếc là họ không nhìn thấy.

Bên kia đường có một chiếc xe kéo vừa tới, đang trả tiền cho người xuống xe. Anh Trân vẫy tay chào bà Triệu, cũng chẳng nói lời tạm biệt, liền vội vàng chạy sang. Một tay cò mồi đứng gần hơn vốn cũng định tranh chiếc xe ấy, thấy vậy liền chậm bước, nhường lại cho cô.

Xe kéo một mạch ra đến đường lớn. Đèn neon hắt ánh đỏ lên cả bầu trời, những nữ minh tinh trên bảng quảng cáo khổng lồ uốn éo làm duyên trước phố xá. Trước cửa Đại Thế Giới vàng son rực rỡ, ô tô đậu kín, có chiếc còn bóp còi inh ỏi đòi chen vào. Người bán thuốc lá, diêm quẹt, hoa hồng, nước ngọt cam, người đánh giày… tiếng rao tiếng gọi dâng lên từng đợt, ồn ào đến ù cả tai. Anh Trân giục phu xe chạy nhanh lên, nhưng người kéo chẳng nghe thấy, cứ ung dung theo sát chiếc xe phía trước.

Đèn đường nối nhau sáng lên, mấy gã A Tam đầu đỏ cầm dùi cui xua đuổi bọn ăn mày xin tiền. Anh Trân trông thấy từ trong cửa Đại Thế Giới bước ra một đôi nam nữ: người đàn ông mặc vest chỉnh tề, tóc chải bóng mượt ngược ra sau, da trắng thịt mịn, một tay đút túi quần, tà áo vest phất phơ hếch lên, lộ ra chiếc thắt lưng, trên đó treo một miếng ngọc kỳ lân. Hắn choàng tay ôm vai người phụ nữ, ghé sát tai cô ả thì thầm điều gì đó, cô gái che miệng cười duyên, rồi bất chợt vung chiếc khăn đỏ tua rua trong tay quật thẳng vào mặt hắn. Người đàn ông chẳng né tránh, chỉ giơ tay dụi mắt, cong môi lộ răng cười lớn.

Anh Trân nhận ra người đàn ông ấy, chính là chồng mình, Nhiếp Vân Phiên, nhưng cũng chỉ liếc nhìn lạnh nhạt một cái, rồi theo nhịp chân phu xe mà rời xa dần.

Anh Trân về đến phủ họ Nhiếp, bà cả và bà ba đang đứng tựa nhau trên cầu ngắm cá chép gấm. Bà cả trông thấy cô trước, miệng đã oang oang: “Cô đi đâu vậy? Bà lớn ngủ trưa tỉnh dậy muốn đánh mạt chược, tìm cô khắp nơi không thấy, còn bắt tôi bịa lời nói dối hộ cô nữa! Không có lần sau đâu đấy!” Bà ba thì chẳng ngoái đầu lại, cầm cành quế, vuốt một nắm hoa thơm rắc xuống mặt ao, lấm tấm như sao, dụ đàn cá bơi loạn lên.

Anh Trân đành phải qua loa, cười cảm ơn: “Bà Lý gọi tôi sang bồi bà Diêu đánh mạt chược, đâu dám không đi ạ.”

Bà cả lập tức dịu hẳn: “Bà Diêu? Có phải là phu nhân vị Bộ trưởng Tài chính đó không?” Anh Trân gật đầu nhận.

Bà cả liền hồ hởi hỏi: “Cô quen biết bà ấy từ khi nào thế?”

Anh Trân đáp: “Con trai bà Diêu đang tìm mối làm mai, bà Lý thấy Mỹ Quyên cũng được, nên đứng ra se duyên.”

Bà cả dồn dập hỏi tiếp: “Có manh mối gì chưa?” Anh Trân mỉm cười không nói, chỉ bảo đi đường xa đau chân lắm, rồi khập khiễng bước đi.

Sau lưng cô mơ hồ vọng lại giọng bà ba: “Quan to thế, sao lại chịu kết thông gia với nhà đang vướng kiện tụng? Nghĩ cũng đừng nghĩ! Bà Lý cũng thật, sao không tiện thể bắt mối cho con gái lớn của chị là Kim Phượng…” Một cơn gió thổi qua, câu nói bị xé vụn.

Anh Trân thu lại khóe môi, sắc mặt xanh xám trở về phòng. Minh Phượng và A Xuân đang đứng trước hành lang thì thầm to nhỏ, thấy cô đi tới, Minh Phượng vội vàng ra đón hỏi: “Phu nhân có dùng bữa tối không, để em dọn bát đũa?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 12: Duyên xưa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12: Duyên xưa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...