Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hôn Nội Mưu Ái – Chương 30

Hôn Nội Mưu Ái

Tác giả: Vãn Thất Thất
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Này, Nhan Nhan, đã trễ thế như vậy, cô còn chưa tan ca sao, chờ Dịch Dương à?” Hứa Gia Lị một bên hướng phía cô đi tới, một bên trào phúng cười hỏi.

Mạc Tâm Nhan sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống, lạnh giọng hỏi:”Cô tới đây làm gì?”

“Tôi đương nhiên đến để đón Dịch Dương cùng nhau về nhà rồi.” Hứa Gia Lị đi đến trước mặt cô, cười đến đắc ý: “Mấy ngày nay Dịch Dương đều ở cùng một nơi với tôi đó, Nhan Nhan, một thân một mình trông coi căn nhà lớn như vậy thật thú vị nha. Nói thật, nếu như cô cùng Dịch Dương ly hôn, không chỉ thành toàn chúng tôi, cũng là tự buông tha chính mình.”

Mạc Tâm Nhan sau khi nghe xong, cười lạnh: “Hứa Gia Lị, tôi nói rồi, muốn tôi thành toàn cho các người, trừ phi tôi chết. Vì vậy, chỉ cần tôi còn sống một ngày, loại phụ nữ tham mê hư vinh dơ bẩn xấu xa như cô vĩnh viễn cũng đừng hòng bước vào được cửa lớn của nhà họ Dịch."

Mạc Tâm Nhan nói xong, sắc mặt Hứa Gia Lị bỗng nhiên tủi thân, lôi kéo cô khóc lóc nói: “Nhan Nhan, tôi biết cậu hận tôi, nhưng mà tại sao cậu lại mắng tôi như thế, tốt xấu gì chúng ta trước đây cũng là bạn tốt, tôi không cầu có thể bước vào cửa lớn nhà họ Dịch, tôi chỉ muốn ở cùng một chỗ với Dịch Dương.”

Thấy người phụ dối trá trước mặt trong nháy mắt thay đổi sắc mặt cùng thái độ, Mạc Tâm Nhan liền biết nhất định là người đàn ông kia tới rồi. Vẫn là cùng một cái trò vặt, Mạc Tâm Nhan đã trải qua một lần làm sao có thể bị lần thứ hai.

Cô không có đẩy cô ta ra, ngược lại nhìn chằm chằm cánh tay cô ta đang chộp vào trên cánh tay cô cười nói: “Hứa Gia Lị, nói chuyện thì nói chuyện đàng hoàng, không nên động tay động chân, tránh bản thân ngã chỏng vó xuống lại đổ tại tôi.”

Sắc mặt Hứa Gia Lị lập tức biến đổi, chậm rãi rút tay về, cùng lúc đó, một trận tiếng bước chân trầm ổn từ phía sau truyền đến, Mạc Tâm Nhan khóe môi trong nháy mắt tràn ra một nụ cười lạnh.

“Dịch Dương!” Thấy người đàn ông kia đi về phía này, Hứa Gia Lị trong nháy mắt bước lên đón tiếp, lôi kéo tay của anh ta, ôn nhu cười nói: “Sao lại tăng ca muộn như vậy, đi, chúng ta đi ăn cơm đi, đói quá mà.”

Đầu lông mày Dịch Dương hơi nhíu lại, nhìn cô ta mang theo trách cứ mở miệng: “Sao em lại không ăn trước, con đói thì phải làm sao?”

Mạc Tâm Nhan nghe đối thoại của bọn họ có chút cười khổ, Dịch Dương tương lai nhất định là một người cha tốt, chỉ tiếc, anh ta không nguyện ý để cô vì anh mà sinh con dưỡng cái.

Hứa Gia Lị chu môi, ôm cánh tay của anh ta làm nũng nói: “Người ta muốn theo anh cùng ăn.”

Dịch Dương cưng chiều sờ lên đầu của cô ta, lập tức ôm cô ta đi đến cửa thang máy. Lúc đi ngang qua bên cạnh Mạc Tâm Nhan, anh ta chỉ là nhàn nhạt nhìn cô một cái, chỉ để lạicô đơn độc lẻ loi.

Đợi sau khi bọn họ rời đi, Mạc Tâm Nhan nhìn đại sảnh văn phòng to lớn chìm trong yên tĩnh, trong lòng một mảnh chua xót.

Về đến nhà đã là mười giờ rồi, Mạc Tâm Nhan cái gì cũng không ăn, trực tiếp tiến phòng tắm tắm rửa, sau đó leo đến trên giường mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Nửa đêm, cô lại vì một trận đau nhức kịch liệt làm cho tỉnh lại, dạ dày không ngừng co giật phản chua. Cô gian nan từ trên giường đứng lên, bước chân tập tễnh đi vào phòng tắm ghé vào bồn rửa mặt bên trên nôn rất lâu, nhưng nôn ra đều là nước chua.

Những ngày này, bởi vì sự tình với Dịch Dương, cô cơ hồ đều chưa từng ăn cơm, bây giờ dạ dày cũng bắt đầu kháng nghị.

Cô nhìn chằm chằm gò má trên gương mặt tái nhợt trong gương, nửa ngày, có chút cười khổ, bộ dạng bây giờ của cô nhìn thật là người không giống người, quỷ không giống quỷ.

Mở khóa vòi nước chuẩn bị rửa mặt, bỗng nhiên một cột nước vọt thẳng đến trên mặt cùng trên thân, trong lúc lơ đãng không chú ý cô trong nháy mắt hét lên một tiếng, theo bản năng lui về sau, không nghĩ bước chân trượt đi, cô trực tiếp nặng nề ngã rầm trên mặt đất, sắc mặt một nháy mắt đau đến trắng bệch.

Cô thử từ dưới đất bò dậy, nhưng mà mới hơi động một chút, nơi m//ô//n//g eo liền đau đến dữ dội, sợ là vừa té eo bị thương rồi.

Bất đắc dĩ nằm trên mặt đất nhìn trần nhà, cô bỗng nhiên có một loại tuyệt vọng kêu trời không biết kêu đất không hay.

Nước còn đang không ngừng bắn ra trên mặt đất, ào ào tiếng nước chảy nghe khiến cho người ta có chút phiền lòng cùng hoảng loạn. Không biết qua bao lâu, cô dần dần cảm giác được một luồng ý lạnh từ dưới thân thẩm thấu đến toàn thân, cô sờ lên mặt đất, lúc này mới phát hiện trên mặt đất đã toàn bộ đều là nước đọng. Trên người mình áo ngủ cũng bị nước nhiễm ướt hơn phân nửa.

Cô bi ai cười cười, tiếp tục như thế, không đợi cô vì Dịch Dương đau lòng mà chết, chỉ sợ đã sớm bị chỗ nước tục không ngừng phun ra này dìm cho chết đuối.

Cô nhẫn nhịn đau nhức nơi vùng eo với m//ô//n//g, giang nan hướng về trong phòng mà bò, thật vất vả bò đến trước tủ đầu giường, cô tìm tòi tới điện thoại, nhanh chóng bấm một dãy số điện thoại.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hôn Nội Mưu Ái
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...