Hôn Nhân Muôn Sắc – Chương 7
Hôn Nhân Muôn Sắc
Mạnh mẽ.
Rồi nhìn xuống nữa…
Giang Ninh biết Chu Liệt ở trên giường luôn luôn rất hung dữ.
Đó là một thân thể trần trụi trắng như tuyết.
Nhưng dù sực lực nhẹ nhàng đến đâu cô cũng không chịu nổi!
Hai chân bị mở ra, một chân đặt trên lưng ghế sofa, chân còn lại bị người đàn ông vác lên vai.
Đầu lưỡi xuất hiện giữa hai mép hoa, như có như không hiện lên.
Đó là một thân thể trần trụi trắng như tuyết.
Ở giữa đôi chân trắng nõn là một cái đầu đen như mực
“A Liệt…”
Dưới cơn hứng tình, Giang Ninh mở to hai mắt mờ mịt của mình.
Thỉnh thoảng, sẽ cọ xát đến h//ộ//t l//e nhô ra…
Chu Liệt đang hăng say l//i//ế//m m//ú//t.
Như muốn hút đi linh hồn của Giang Ninh vậy.
Người đàn ông giống như một cái quạt, lòng bàn tay thô ráp của anh tát vào cặp m//ô//n//g mềm mại.
Mỗi lần anh chuyển động, đều kèm theo lực m//ú//t môi lưỡi làm cô tê dại.
Chu Liệt nhìn tiểu huyệt đỏ bừng rồi cúi đầu hút xuống
Nặng nề như đang hôn lên tiểu huyệt của cô
Tiếng nước đó… Giang Ninh cũng nghe thấy.
D//â//m thủy ướt át chảy xuống, cô có ảo giác mình sắp bị… Bị hút khô.
Đây có thể là sự nhẹ nhõm lớn nhất của Giang Ninh.
Trong cơ thể nổi lên khoái cảm mãnh liệt như sóng biển ào ào tràn về.
Giang Ninh biết Chu Liệt ở trên giường luôn luôn rất hung dữ.
“A…”
Cùng với tiếng hét của Giang Ninh, vang lên tiếng tát vang dội.
Thô bạo.
Thật xấu hổ…
Mạnh mẽ.
Cô không chỉ đỏ mặt mà cả cổ nữa, xương quai xanh, cặp v//ú… Tất cả đều là một mảnh đỏ bừng.
Thậm chí có chút bạo lực
Đôi môi đỏ mọng hé mở, theo khuôn ngực phập phồng, từng chút hô hấp lên xuống.
Ở giữa đôi chân trắng nõn là một cái đầu đen như mực
Điều này không liên quan một chút nào tới hình tượng bình tĩnh, thành thục của anh.
Tất cả là nhờ cái lưỡi và lòng bàn tay của Chu Liệt.
Chỉ nghĩ tới thôi cũng khiến Giang Ninh vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, hận không thể tìm một khe hở để chui xuống.
Cô đã từng… Đã từng… Ba ngày không xuống được giường.
Thật bẩn…
Ăn cơm là Chu Liệt bưng tới.
Ngón chân trắng như tuyết dùng sức siết chặt lại với nhau, yếu ớt lắc lư trong không trung.
Đi toilet cũng là Chu Liệt ôm cô đi.
“A… Đừng… Đau…”
Lúc đó, nhà còn chưa được xây xong, bọn họ sống trong một ngôi nhà gỗ nhỏ.
Anh còn không kịp l//i//ế//m thì tiểu huyệt lại phun nước ào ạt.
Mỗi lần đi vệ sinh, cô phải đi ra ngoài.
Hai mép hoa bên ngoài bị anh ngậm vào trong miệng, đầu lưỡi nóng bỏng, l//i//ế//m m//ú//t từng nếp gấp.
Chỉ nghĩ tới thôi cũng khiến Giang Ninh vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, hận không thể tìm một khe hở để chui xuống.
Chu Liệt đang hăng say l//i//ế//m m//ú//t.
“A…”
Giang Ninh đỏ mặt cầu xin, tiếng r//ê//n rỉ mềm nhũn, như mang theo đường mật.
H//ộ//t l//e… H//ộ//t l//e bị cắn!!!
Người đàn ông dường như nhận ra sự phân tâm của cô, môi lưỡi của anh rút ra khỏi vách thịt của tiểu huyệt.
Ngay sau đó.
Hàm răng cắn vào thịt nhỏ nhô lên trên đó.
Giống như lúc anh cắn núm v//ú, nhẹ nhàng cọ xát.
Nhưng dù sực lực nhẹ nhàng đến đâu cô cũng không chịu nổi!
Đau đớn, chua xót, tê dại.
H//ộ//t l//e nhỏ sưng to nhô lên, cọ xát vào quần lót trên người, đúng là một trận tra tấn.
Thậm chí có chút bạo lực
Cô khẽ nhìn xuống, thì thấy một cảnh tượng khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Tất cả khoái cảm trộn lẫn với nhau, trong nháy mắt vọt lên ngực Giang Ninh.
Khiến cô không có gì để che giấu.
Cặp v//ú tròn trịa đầy đặn run rẩy lấp ló dưới bộ đồ ngủ ẩm ướt
Ăn cơm là Chu Liệt bưng tới.
Hai chân cô yếu ớt, tiểu huyệt vừa đóng vừa mở, một dòng nước d//â//m chảy ra ngoài.
“A Liệt…”
Thô bạo.
Trong lúc lên đỉnh.
“Đau…”
“Xin anh….’’
“Ưm…”
Giang Ninh thực sự không thể…
Giang Ninh đỏ mặt cầu xin, tiếng r//ê//n rỉ mềm nhũn, như mang theo đường mật.
Đôi môi đỏ mọng hé mở, theo khuôn ngực phập phồng, từng chút hô hấp lên xuống.
Tất cả khoái cảm trộn lẫn với nhau, trong nháy mắt vọt lên ngực Giang Ninh.
--------------------------------------------------