Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hôn Nhân Không Lựa Chọn – Chương 92

Hôn Nhân Không Lựa Chọn

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp Dĩ Muội nghĩ, ngoài Hạ Lam, trên thế giới này ngoài Hạ Lam ra thì mãi mãi sẽ không có cô gái nào có thể làm cho anh vội vàng và lo lắng như thế.

Còn cô, Diệp Dĩ Muội, là người vợ hợp pháp được miệng anh nói ra, nhưng với anh mà nói, chỉ là một con mèo nuôi cho vui mà thôi, vui lên, thích thì anh chơi đùa với nó, chán rồi, thì anh sẽ vứt nó sang một bên, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn.

“Tần thái thái, những bộ đồ còn lại cô còn muốn thử không?” cô nhân viên cửa hàng cùng đi ra lúng túng hỏi.

Diệp Dĩ Muội quay đầu lại nhìn vào ánh mắt thương cảm của cô nhân viên bán hàng, cô giả bộ cười cười như không có chuyện gì: “Không cần đâu, theo số đo của bộ tôi đang mặc, tất cả trang phục trong cửa hàng, mỗi kiểu lấy một bộ một màu khác nhau, đưa tới phòng làm việ của tổng tài tập đoàn Tần thị.”

“Vậy giày thi sao ạ?” cô nhân viên bán hàng cười híp mắt lại, lập tức hỏi thêm.

Việc tốt như thế này hiếm lắm mới gặp, cô ta không thể bỏ lỡ được.

Diệp Dĩ Muội đương nhiên là nhìn thấu được suy nghĩ của cô ta, bèn trả lời đúng như cô ta mong muốn: “Theo cỡ của đôi tôi đang đi, mỗi loại một đôi.”

“Cảm ơn Tần thái thái.” Nhân viên bán hàng vui mừng cúi người cảm ơn: “Vậy tôi vào trong đi chuẩn bị cho thái thái luôn đây.”

“Ừm, vậy tôi đi trước đây.” Diệp Dĩ Muội cũng không đi lấy bộ quần áo của cô mà mặc luôn bộ vừa thử, cô nhìn về khoảng không phía trước mênh m//ô//n//g mù mịt.

“Tần thái thái, có cần tôi gọi xe giúp cô không?” cô nhân viên hỏi, trong lòng đang nghĩ đúng là vợ cả có khác, ra tay tùy thích, không như mấy kẻ bồ nhí kia có thể so sánh được.

“Không cần đâu.” Diệp Dĩ Muội lắc đầu, đi về phía trước.

Đôi giàu màu vàng kìm với kiểu dáng miệng cá để lộ ra những ngón chân nhỏ nhắn, hai bắp chân trắng nõn nà và mịn màng, bên trên chiếc váy trắng cũng để lộ ra bờ vai trần, làm nổi bật nét xanh xao của cơ thể cô.

Mái tóc dài màu đen, được thả ra phía sau lưng, phía trước là khuông mặc không trang điểm, mang theo một nỗi buồn man mác.

Cô tuy không có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng vẻ đẹp lúc này của cô làm cho người khác gặp rồi cũng khó quên.

Vẻ đẹp lúc này của cô siêu phàm thoát tục, mang theo sự lạnh lùng, lại thêm với nỗi buồn trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm kia, làm cho người khác không thể không tưởng rằng, cô là một nàng tiên vì không cẩn thận mà bị rơi xuống nhân gian.

Chiếc váy đắt tiền cô mặc trên người không thể hiện được giá trị gì, nó chỉ góp phần thể hiện thêm vẻ đẹp của cô mà thôi.

Trên đường đi, cô chìm ngập và trong suy nghĩ của riêng mình, không hề chú ý thấy ánh mắt người khác đang hướng về phía mình cùng với những người đang cầm điện thoại lên chụp lấy hình ảnh cô lúc này.

Không biết đã đi được bao xa, cô dừng lại ở đài phun nước bên cạnh con phố, lặng lẽ nhìn những người ném đồng xu vào đài phun nước và đang cầu nguyện.

Cô đột nhiên cảm thấy ngưỡng mộ và ghen tỵ những người này, ít nhất bọn họ còn có hi vọng, cô thì sao?

Cô dường như không còn có chút hi vọng, mong chờ nào với cuộc sống này nữa rồi, cuộc hôn nhân này đã đẩy cô vào một nấm mồ mà cô không thể nào thoát ra được.

Hơn nữa, hành động của Tần Hàm Dịch, càng ngày càng cổ quái, làm cho bản thân cô không hiểu anh cũng không hiểu được chính mình, cô không có cách nào để đối phó lại được.

Cô không hề thích cái cách hai người ở bên nhau như thế này, cô sợ bản thân tới một ngày lại tin rằng anh đang giả vở biểu diễn thế thôi.

Cô nhìn vào đài phun nước óng ánh lên với những đồng xu màu vàng được vứt vào, trong đầu cô không thể không nghĩ, nếu như để cho cô ước nguyện, cô nhất định sẽ ước cô và Tần Hàm Dịch mãi mãi sẽ không gặp lại và có bất kì mối quan hệ gì với Tần Hàm Dịch, coi như tất cả chỉ là một cơn ác mộng, mộng tỉnh rồi thì cô sẽ quên đi tất cả, bắt đầu lại từ đầu.....

Chỉ là, thật không may, bây giờ trên người cô không có một đồng xu nào để giúp cô có thể đạt được ước nguyện.

Cô đang cảm thấy đáng tiếc, đột nhiên một đồng xu xuất hiện trước mặt cô, theo đó là một giọng nói quen thuộc vang lên: “Nghe nói vứt đồng xu vào đài phun nước rồi ước nguyện rất linh nghiệm, có muốn thử không?”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hôn Nhân Không Lựa Chọn
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...