Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hôn Nhân Không Lựa Chọn – Chương 107

Hôn Nhân Không Lựa Chọn

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Hàm Dịch quay mặt sang, lạnh lùng nhìn Hạ Lam.

Cô ta bị nét mặt của anh làm cho sợ hãi, cứng đơ người lại, mặt nóng ra đỏ bừng lên, lòng tự trọng như bị ném xuống đất và bị chà đạp nghiêm trọng.

Diệp Dĩ Muội quyến rũ người đàn ông khác, bị chụp lại, anh dựa vào cái gì mà nhìn chằm chằm như vậy?

Nhìn ánh mắt thâm tình đó của Lam Dư Khê, Hạ Lam không thể không cười thầm, Diệp Dĩ Muội không biết tài năng đức hạnh thế nào mà lại thu hút được sự theo đuổi của người đàn ông như thế này.

Sự chú ý của Tần Hàm Dịch hoàn toàn hướng về những bức ảnh, anh hoàn toàn không chú ý thấy sự phản ứng của Hạ Lam.

Người con gái mặc váy trắng trong ảnh, đầu tiên là hình ảnh một mình đi trên đường phố, khuôn mặt mang theo một nỗi buồn miên man.

Khi gió thổi, chiếc váy của cô tung bay, mái tóc cũng bay xòe ra lộn xộn, nhìn cô thuần khiết và xinh đẹp như một bông hoa trong gió, đẹp nhưng buồn làm cho người khác phải thương xót.

Nhưng hình ảnh làm anh bị ám ảnh đó đã hoàn toàn biến mất khi người đàn ông xuất hiện.

Anh nhìn ra được, đây chẳng qua chỉ là một sự ngẫu nhiên trùng hợp, giữa hai người cũng chưa từng có hành động nào âu yếm hay tình cảm với nhau.

Có điều, vì hình ảnh quá đẹp đẽ nên mới bị người khác chụp lại và công bố.

Người đăng lên đầu tiên rõ ràng là không biết về thân phận của Diệp Dĩ Muội và Lam Dư Khê nên mới có tiêu đề như thế.

Thế nhưng người đó không nhận ra còn cư dân mạng ở phía dưới bình luận đã cho thấy bọn họ nhận ra.

Những lời nói ủng hộ, phản đối, chế nhạo, mỉa mai, thậm chí là những lời nói khó nghe đều có cả.

Thậm chí còn có người nói, đang đời Tần Hàm Dịch bị cắm sừng, ai bao anh ta thích đùa giỡn với con gái nhà người ta.

Tần Hàm Dịch nhìn mà sắc mặt tái xanh đi, dây thần kinh trên đầu giật lên đùng đùng, nếu không phải sự tự kiềm chế và khống chế được rèn luyện nhiều năm thì chắc sớm anh đã đập tan chiếc máy tính bảng ra rồi.

“Hàm Dịch, anh có cảm thấy Lam Khê nhìn Dĩ Muội với ánh mắt rất thâm tình không?” Hạ Lam chỉ tay vào bức ảnh có người hai mà cố ý hỏi.

Tần Hàm Dịch quay mặt sang nhìn cô ta rồi trả lời trống không gằn giọng xuống: “Không.”

Trước câu trả lời đó Hạ Lam liền thấy lúng túng, không ngờ Tần Hàm Dịch lại trả lời thẳng thắn như vậy, hơn nữa lại nói dối không chớp mắt.

Tuy cô ta đang cố ý ly gián hai người nhưng những gì cô ta nói cũng đều là sự thật.

Tần Hàm Dịch thu ánh mắt về, vứt chiếc máy tính bảng ra phía sau xe rồi tiếp tục khởi động xe.

“Hàm Dịch, nếu anh có việc thì anh cứ đi làm việc của anh đi, em có thể tự mình.....” Hạ Lam im lặng một lúc lâu, mãi sau đó mới phá tan bầu không khí lúng túng.

Chỉ là, cô ta còn chưa nói hết một câu, tiếng nói lạnh lùng của Tần Hàm Dịch liền cắt ngang lời cô ta: “Không sao, anh đưa em tới nơi em ở trước đã.”

“Cảm ơn anh.” Hạ Lam sắc mặt lúc này trắng bệch ra, lần đầu tiên cô ta cảm thấy căng thẳng lúng túng liên tiếp như thế này khi ở bên cạnh Tần Hàm Dịch.

Còn Tần Hàm Dịch, bây giờ trong đầu toàn là hình ảnh của Diệp Dĩ Muội, hoàn toàn không chú ý tới nét mặt của Hạ Lam.

Bây giờ anh ta đang vô cùng hối hận, khi đi đón Hạ Lam mà không đưa Diệp Dĩ Muội đi cùng.

Hình ảnh đẹp đẽ của cô anh không những không phải người đầu tiên nhìn thấy mà còn là sau khi cô và người đàn ông khác đã tạo ra tin đồn xấu bay khắp nơi, anh mới “may mắn” nhìn thấy trong những bức ảnh.

Anh được biết trong sự bị động, thái thái của anh, lại trở thành một đôi với người anh em tốt của anh, lại còn được nói là cái gì mà tình yêu cổ tích.

Anh là một người đàn ông rất bình thường, sau khi bị người khác nói là bị cắm sừng, sao anh lại không hề có chút cảm giác nào chứ?

Càng nghĩ càng phức tạp, anh với khuôn mặt lạnh lùng, tối sầm, lái xe với tốc độ như bay, mong muốn như vậy có thể giảm bớt được sự bực dọc trong lòng.

Hạ Lam nắm chặt tay vào bên ghế, cô ta sợ hãi nhưng không dám cất lời ngăn anh lại.

Trong ấn tượng của Hạ Lam, khi Tần Hàm Dịch 17 tuổi gia nhập vào Tần Thị, sau một năm rèn luyện anh đã trở nên lãnh đạm và không mấy khi thể hiện buồn vui trên nét mặt.

Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên anh như vậy.

Cho dù lần trước ở Paris, cô bị ngã, lại bị Hứa An Ca tát một cái, anh tức thì tức nhưng cũng không như phát điên lên thế này.

Xem ra, sự ảnh hưởng của Diệp Dĩ Muội đối với anh, đúng là còn sâu hơn cả sự tưởng tượng của cô ta.

Chỉ là, cô ra không can tâm, thực sự không can tâm.

Diệp Dĩ Muội đã cướp mất Hứa An Ca, cô ta không thể để Tần Hàm Dịch cũng bị cướp đi.

Nghĩ tới đây, sắc mặt cô ta sầm xuống, đặt tay lên bụng mình, kêu lên: “Đau quá.....”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hôn Nhân Không Lựa Chọn
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ