Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hôn Lễ Không Cô Dâu – Chương 10

Hôn Lễ Không Cô Dâu

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em còn nhớ con đường đó không, hình như là nơi anh cõng em về nhà.”

“Tiểu Dụ, em sẽ ở bên người khác chứ?”

“Tiểu Dụ, mấy hôm nay anh về muộn vì không muốn truyền cảm lạnh cho em.”

“Tiểu Dụ, em nói xem, anh phải làm sao mới không mất em?”

“Anh muốn cưới em, Tiểu Dụ.”

“Anh có thể im lặng một chút được không?”

Trong lúc chờ đèn đỏ, tôi không nhịn nổi mà lên tiếng.

Người này uống rượu rồi hóa thành người nhiều lời thế này sao? Hay chỉ đơn giản là do sốt quá nên đầu óc hỏng rồi?

Anh còn định nói tiếp, nhưng chuông điện thoại của tôi vang lên.

Là đồng nghiệp của Tô Nguyên gọi đến.

“Alo? Chị dâu, tôi muốn hỏi Tô Nguyên đã về nhà chưa?”

“Hôm nay anh ấy uống rất nhiều rượu, nhưng vẫn khăng khăng đòi đi bộ về. Chị dâu à, ngoài trời gió lớn như vậy…”

Tôi vừa trả lời đồng nghiệp, vừa liếc nhìn Tô Nguyên qua gương chiếu hậu.

Đôi mắt đào hoa đặc trưng của anh nhìn thẳng vào tôi. Ánh đèn ngoài cửa sổ phản chiếu trong mắt anh, rực rỡ nhưng cũng như có thể tan biến bất cứ lúc nào.

“Anh đã uống bao nhiêu rượu vậy, Tô Nguyên?”

Cúp điện thoại, tôi lạnh lùng hỏi anh.

“Trời gió lớn thế, gọi taxi cũng không biết sao? Anh muốn chết à?”

“Nếu anh chết, em có buồn không?”

Giữa chúng tôi là một khoảng lặng ngắn ngủi.

Tôi lập tức quay đi, ánh đèn xe lướt qua vạch dành cho người đi bộ. Bên ngoài, những ánh sáng lộng lẫy như chẳng bao giờ tràn vào được không gian trong xe, chỉ để lại sự rực rỡ lốm đốm.

Anh bật cười khẽ, như thể không bận tâm đến câu trả lời của tôi.

“Tiểu Dụ, anh nhớ, em ghét mùi rượu trên người anh.”

Khu cấp cứu lúc đêm khuya vẫn đông đúc người qua lại.

Khi tôi làm xong thủ tục, Tô Nguyên đã ngủ gục trên ghế chờ.

Anh ngủ mà vẫn nhíu mày.

Dạo này anh có vẻ tiều tụy hơn trước nhiều, lần đầu tiên tôi nghiêm túc nhìn anh như vậy.

Kết quả là anh mở mắt, vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt liền hiện lên ý cười.

Tôi đặt miếng dán hạ sốt lên trán anh.

Bác sĩ nói không thể dùng kháng sinh sau khi uống rượu, đành lấy thuốc uống về nhà.

Nửa đêm làm chuyện này, tôi thật sự bị anh làm khổ đủ rồi.

Tôi pha nước ấm, mang lên phòng ngủ.

Vừa rồi chạm vào trán anh, cảm giác nhiệt độ đã hạ xuống, không biết có phải nhờ miếng dán hạ sốt không.

“Uống thuốc đi.”

Người đàn ông trước mặt chẳng để lộ chút gì cho thấy mình sốt nặng, ngoan ngoãn uống thuốc từ tay tôi.

Nhưng lúc tôi rút tay lại, anh lại giữ chặt lấy.

“Tô Nguyên.”

Tôi không muốn nhìn vào mắt anh nữa.

Trước đây, chính đôi mắt này đã làm tôi chìm sâu.

Liệu anh có nhìn ai cũng dịu dàng như vậy không?

Liệu anh có luôn khiến người khác nghĩ rằng họ là duy nhất?

Anh đưa tay tắt đèn bàn.

Căn phòng bất ngờ chìm vào bóng tối.

Trước khi tôi kịp phản ứng, anh đã kéo tôi vào lòng.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hôn Lễ Không Cô Dâu
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...