Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hòn Đảo Ngủ Say – Chương 1

Hòn Đảo Ngủ Say

Tác giả: Bạch Nhật Phi Nha
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại một cơn mưa bất chợt.

Sau khi mùa xuân đến, những cơn mưa ở Tuy Bắc cứ nối tiếp nhau rơi xuống không ngớt.

Trên tầng hai của một tòa chung cư cũ kỹ, có tiếng cãi vã phát ra từ phía sau cánh cửa hé mở của căn phòng ở phía Đông.

"Trần Tống, mấy đồng bạc ông kiếm được có đủ để đóng học phí cho con gái ông không? Đến rượu cũng không đổ đầy được cái miệng thối tha đó của ông à?"

"Con mẹ nó, bà nói lại lần nữa xem!"

"Tôi nói tới lần thứ ba thì cũng đều là một câu đó thôi."

Tiếng tranh cãi gay gắt dừng lại một lúc, sau đó tiếng giày cao gót của người phụ nữ vang lên, đi chưa được vài bước lại bị át đi bởi tiếng chai lọ đập mạnh trên nền đất, người phụ nữ la hét chói tai làm cho dãy đèn cảm biến bằng âm thanh trong hành lang tăm tối được kích hoạt.

Bóng dáng một nữ sinh ngồi trên bậc thang ngẩn người ôm lấy cặp sách chợt hiện ra dưới ánh đèn, người hàng xóm bên cạnh nghe thấy ồn ào nên mở cửa nhìn ra, muốn khuyên nhủ gì đó nhưng lại sợ hãi trước vẻ mặt dữ tợn của người đàn ông, đúng lúc đang vội vàng đóng cửa lại thì bắt gặp được ánh mắt trong veo của cô gái.

Cô mặc bộ đồng phục học sinh mùa xuân, dưới làn váy là một đôi chân dài thẳng tắp, phía trên có vài vết bầm tím, dáng người gầy gò, mái tóc dài buông xõa che mất nửa khuôn mặt, khi bị người khác nhìn cũng không hề chớp mắt, thoạt nhìn không giống một cô gái mười bảy, mười tám tuổi, bởi vì trong ánh mắt tràn đầy sự trưởng thành.

Người hàng xóm có chút không đành lòng, mở cửa rộng hơn một chút, nhẹ giọng như đang gọi con mèo nhỏ: "Miên Miên, vào đây đi."

Trần Miên cầm cặp sách tạm lánh vào nhà hàng xóm, khi cánh cửa đóng lại, cô chợt nghe thấy tiếng khóc đau đến xé lòng của người phụ nữ.

"Bình thường ở nhà bố cháu có hay đánh cháu không?"

Thím Trương là hàng xóm sống ở đây một mình, bà ấy là người rất nhiệt tình và đôi khi có chút lo chuyện bao đồng. Hồi mới chuyển đến, bà ấy đã gọi báo cảnh sát khi biết người phụ nữ nhà bên bị bạo hành, sau đó cảnh sát có đến đưa người đàn ông kia đi cải tạo, thế nhưng lúc trở về vẫn chứng nào tật nấy.

Người đàn ông ngậm điếu thuốc trong miệng, có lẽ đoán được bà ấy chính là người đã gọi cảnh sát, ông ta cười khinh bỉ liếc nhìn bà như muốn nói: Rảnh rỗi quá nên thích nhúng mũi vào chuyện của người khác sao?

Kẻ bạo hành vẫn kiêu ngạo, người phụ nữ bị đánh cũng chẳng bày tỏ thái độ tốt đẹp gì với bà ấy. Đừng nói là cảm ơn, ngay cả một cái liếc mắt cũng không có, bình thường chạm mặt cũng không bao giờ chào hỏi.

Cả nhà chỉ có một mình cô bé này xem ra còn bình thường, học giỏi lại ngoan ngoãn, mỗi lần trong nhà có chuyện gì cô bé sẽ ngồi ở cầu thang, chờ tình hình bên trong lắng xuống rồi mới lặng lẽ bước vào.

Những người sống cùng tòa nhà đều cảm thấy tội nghiệp cô bé, thường gọi cô bé đến nhà họ để ăn uống gì đó lót dạ.

Chẳng khác gì nuôi dưỡng một con mèo nhỏ lang thang.

Trần Miên lắc đầu, trên tay cầm ly nước ấm thím Trương đưa cho, giọng điệu bình tĩnh như đang thuật lại chuyện của người khác: "Bây giờ ông ấy chỉ đánh dì thôi."

Thím Trương nhất thời không biết phải nói gì, nếu nói vậy là tốt rồi thì quá tàn nhẫn với người bị đánh, còn khuyên nhủ lại quá dư thừa. Cuối cùng bà ấy chỉ cười hai tiếng, vỗ nhẹ vào bả vai cô bé, lấy từ trong ngăn kéo thanh socola vừa được chủ nhà cho lúc tan làm ra.

Thương hiệu nước ngoài, bao bì tinh xảo.

Thím Trương có một người con trai đang học đại học ở Tuy Bắc, đã qua độ tuổi ăn socola từ lâu.

Cái này vốn dĩ bà ấy định đem cho đứa nhỏ con của người thân, nhưng bây giờ có Trần Miên ở đây, nhìn cô nhóc đáng thương như vậy, bà ấy không đành lòng lấy thanh socola n//h//é//t vào tay cô.

Bên ngoài vẫn mưa như trút nước, âm thanh lộp độp không ngừng đập vào cửa sổ.

Trần Miên ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, tay cầm thanh socola, chiếc cặp sách màu trắng sạch sẽ đặt xuống cạnh chân.

Âm thanh ẩu đả truyền đến từ khe cửa cuối cùng cũng dừng lại, đợi thêm một lát nữa, vừa vặn đúng chín giờ tối, có tiếng cửa sắt bị đóng sầm vang lên, tiếp đó là tiếng bước chân nặng nề đi xuống cầu thang.

Lúc này Trần Miên mới cầm lấy cặp sách, chào thím Trương đang ngồi xem t//i vi bên cạnh một tiếng rồi đi về nhà.

Trong phòng là một mớ hỗn độn.

Trần Tống bố của cô không còn ở nhà, mẹ kế Tống Ngải đang nằm trên ghế sô pha, đầu tóc rối bù, cổ áo bị xé toạc để lộ nửa vai, trên đôi chân trần chi chít những vết bầm tím.

Trần Miên chỉ liếc nhìn một cái, sau đó mặt không biểu cảm đi về phòng.

"Bố bại hoại nuôi dạy con bại hoại."

Giọng điệu của Tống Ngải có phần ảm đạm, không còn khí thế tranh cãi và đau đớn gào thét như vừa rồi, âm thanh cuống họng trầm khàn tự giễu.

Đối với chuyện này Trần Miên không có phản ứng gì, trước khi đóng cửa phòng chỉ nói với Tống Ngải một câu: "Nếu dì không cãi vã với ông ấy thì hôm nay sẽ không bị đánh như thế này."

--------------------------------------------------

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162:
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166: Hoàn chính văn
Chương 167: Ngoại truyện 1 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 168: Ngoại truyện 2 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 169: Ngoại truyện 3 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 170: Ngoại truyện 4 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 171: Ngoại truyện 5 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 172: Ngoại truyện 6 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 173: Ngoại truyện 7 – Thẩm Vực (1)
Chương 174: Ngoại truyện 8 – Thẩm Vực (2)
Chương 175: Ngoại truyện 9 – Thẩm Vực (3)
Chương 176: Ngoại truyện 10 – Sau khi kết hôn
Chương 177: Ngoại truyện 11 – Tống Ngải (1)
Chương 178: Ngoại truyện 12 – Tống Ngải (2)
Chương 179: Ngoại truyện 13 – Tống Ngải (3)
Chương 180: Ngoại truyện 14 – Tống Ngải (4)
Chương 181: Ngoại truyện 15 – Tống Ngải (5) (H -Pass: 6868)
Chương 182: Ngoại truyện 16 – Tống Ngải (6)
Chương 183: Ngoại truyện 17 – Tống Ngải (7)
Chương 184: Ngoại truyện 18 – Tống Ngải (8)
Chương 185: Ngoại truyện 19 – Tống Ngải (9)
Chương 186: Ngoại truyện 20 – Chào em, Trần Miên (1)
Chương 187: Ngoại truyện 21 – Chào em, Trần Miên (2)
Chương 188: Ngoại truyện 22 – Chào em, Trần Miên (3)
Chương 189: Ngoại truyện 23 – Chào em, Trần Miên (4)
Chương 190: Ngoại truyện 24 – Chào em, Trần Miên (5)
Chương 191: Ngoại truyện 25 – Chào em, Trần Miên (6)
Chương 192: Ngoại truyện 26 – Chào em, Trần Miên (7)
Chương 193: Ngoại truyện 27 – Chào em, Trần Miên (8)
Chương 194: Ngoại truyện 28 – Chạy về phía ánh sáng - HOÀN TOÀN VĂN

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hòn Đảo Ngủ Say
Chương 1:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...