Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hòn Đảo Ngủ Say – Chương 8

Hòn Đảo Ngủ Say

Tác giả: Bạch Nhật Phi Nha
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Vực không có cởi quần áo, cúc áo sơ mi còn được cài đến nút trên cùng.

Vẻ mặt cũng lười nhác, thậm chí ánh mắt còn lơ đãng không chú tâm lên người cô mà lại nhìn về phía bài thi môn khoa học tự nhiên đặt ở trên mặt bàn.

Phần bắp đùi của Trần Miên lại đang đè lên che chắn đi câu hỏi cuối cùng của bài thi.

Nét chữ cứng cáp rõ rệt mà ngắn gọn viết xong một nửa lời giải, chỉ còn một nửa cuối cùng.

Lời giải đó được viết bên dưới nốt ruồi nhỏ trên đùi của Trần Miên, vị trí của dấu hai chấm diễn giải chính là vùng tư mật bí ẩn nhất của cô gái.

Dường như câu hỏi môn Toán khó nhằn cuối cùng chính là cơ thể của Trần Miên.

Bàn tay của Thẩm Vực vuốt ve chân của cô, tay còn lại thì tích cực giải đề, dọc theo dấu hai chấm, anh dừng lại ở trước lớp vải che màu hồng nhạt.

Nơi đó giống như cánh hoa non nớt tiếp xúc với mùa xuân, chỉ khẽ cọ nhẹ một chút đã đổi lại một mảng trơn bóng rồi.

Cơn mưa ngoài cửa sổ kia như làm ướt bài thi của anh.

"Sáng mai phải nộp bài tập đó, bị cậu làm ướt thì phải làm sao?"

Thẩm Vực có hơi mệt mỏi vì bị quấy rầy ngẩng đầu lên nhìn cô, trong ánh mắt ngập tràn sự cười cợt.

Hơi thở của Trần Miên gấp gáp hơn.

Phía bên ngoài truyền tới âm thanh rào rào như tiếng máy hút bụi, dì Trương đã quét dọn lên đến thang gác lầu hai rồi.

Âm thanh chuyển động truyền tới cũng là lúc bàn tay của Thẩm Vực di chuyển theo, nhẹ nhàng xoa nắn lên lớp vải che chắn miệng huyện ướt át của cô.

"Trần Miên, tại sao không nói chuyện?"

Trần Miên cắn môi dưới, buồn bực khẽ r//ê//n, nhưng sợ bị người ngoài cửa nghe thấy bèn giơ tay lên muốn che miệng lại.

Nhưng đã bị người kia nhẹ nắm lấy vòm miệng.

Tay của Thẩm vực đều dính mùi vị trên cơ thể của Trần Miên, cỗ mùi hương bạc hà nhàn nhạt quẩn quanh ở môi dưới của cô, nắm thóp không để cho cô che giấu đi phản ứng của cơ thể.

Trần Miên nhìn Thẩm Vực, bàn chân bị tóm chặt đạp lên cự vật đang cương của anh.

Áo đồng phục của anh vẫn nguyên vẹn, nhưng quần đồng phục thì lại bị cọ đến nhăn nheo.

D//ư//ơ//n//g v//ậ//t bị đạp bởi vớ chân cương cứng đ//â//m vào trong lòng bàn chân của cô, cứ như cả cơ thể của anh đều đang rất tích cực mong muốn được giải tỏa từ chỗ của cô vậy.

"Bài tập của cậu, tôi sẽ giải giúp cậu một phần. Tôi phải về nhà, đã rất muộn rồi." Trần Miên cắn môi, nói rất khẽ.

"Bài tập ban tự nhiên, cậu cũng biết giải à?"

Thẩm Vực vẫn không dừng động tác tay, mỉm cười hỏi cô, một tay khác thì xoa lấy tâm môi của cô khiến đôi môi đang khép kín của cô tê dại đến run rẩy, lúc hai bờ môi khẽ mở ra thì ngón tay của anh cũng nhanh chóng chui vào.

Bên trong khoang miệng ấm áp, đầu lưỡi không ngoan ngoãn bị ngón tay của Thẩm Vực xoa lộng.

Viền mắt Trần Miên đều ướt át, khẽ thở dốc muốn nói chuyện lại bị người kia chặn lại.

Ánh mắt của Thẩm Vực sâu lắng, động tác tóm lấy chân của cô càng lúc càng nhanh hơn.

Cách một lớp vải quần, cự vật bị dán chặt cọ tới cọ lui.

Từ đầu tới cuối vị trí tiếp xúc của cả hai người đều có giới hạn, thậm chí quần áo đều rất chỉn chu, bên dưới làn váy bị tốc lên là phong cảnh đặc sắc mê hồn đang lộ ra.

Trần Miên lại bị chơi đến mặt mày ửng đỏ.

"Hmm! " Cô bỗng không kịp chuẩn bị mà r//ê//n lên một tiếng do đột ngột bị bế lên, ngồi vắt vẻo trên người của anh theo từng cái sải bước.

Cự vật của Thẩm Vực cũng đè sát lên miệng huyệt mềm mại của cô, cương cứng mà cọ cọ vào nơi đó.

Anh mỉm cười nhìn cô, học thói xấu xa hỏi tới: "Hửm?"

Váy dài che qua cơ thể của cả hai người, nhìn tựa như là một tư thế ôm nhưng giấu ở bên dưới là một màn tiếp xúc cơ thể chặt chẽ.

Cả người Trần Miên mềm nhũn tựa vào vai của Thẩm Vực.

Bị người kia đỉnh lộng từng cái một.

Thế nhưng từ đầu tới cuối Thẩm Vực hoàn toàn không có cởi quần, chỉ nhắm vào chỗ không ngứa mà gãi, giống như là trêu chọc vậy.

Quần lót của Trần Miên đều ướt sũng, hai chân theo đó mà run rẩy, tay vòng qua ôm lấy bả vai của anh, cắn môi dưới khẽ thở hổn hển.

"Hmm! "

Âm thanh mềm mại, cứ như một viên kẹo đường mặc người khác nhào nắn.

Nhưng môi lưỡi lại nóng ran, ghé sát vào hõm cổ của anh mà gọi tên người kia.

"Thẩm Vực, cậu bắn nhanh lên một chút được không, tôi phải về nhà."

Giống như đang dạy chó vậy.

Dạy một con chó dữ không nghe lời.

Từ lâu Trần Miên đã biết mình phải kiên nhẫn và bình tĩnh.

Cô hôn lấy xương quai xanh của Thẩm Vực, ngậm lấy yết hầu của anh. Dùng đầu lưỡi quét tới, giọng điệu mang theo ý cười mà dỗ dành người kia: "Thẩm Vực, đừng không vui nữa mà."

Đây là chuyện chỉ xảy ra khi ở trên giường mà thôi.

Khi cô hi vọng người này sẽ nhanh chóng kết thúc, mới có phản ứng như thế này.

Giống như sự thân mật nhất giữa người yêu với nhau.

Lại ngập tràn sự lừa lọc kém cỏi lấy lệ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162:
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166: Hoàn chính văn
Chương 167: Ngoại truyện 1 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 168: Ngoại truyện 2 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 169: Ngoại truyện 3 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 170: Ngoại truyện 4 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 171: Ngoại truyện 5 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 172: Ngoại truyện 6 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 173: Ngoại truyện 7 – Thẩm Vực (1)
Chương 174: Ngoại truyện 8 – Thẩm Vực (2)
Chương 175: Ngoại truyện 9 – Thẩm Vực (3)
Chương 176: Ngoại truyện 10 – Sau khi kết hôn
Chương 177: Ngoại truyện 11 – Tống Ngải (1)
Chương 178: Ngoại truyện 12 – Tống Ngải (2)
Chương 179: Ngoại truyện 13 – Tống Ngải (3)
Chương 180: Ngoại truyện 14 – Tống Ngải (4)
Chương 181: Ngoại truyện 15 – Tống Ngải (5) (H -Pass: 6868)
Chương 182: Ngoại truyện 16 – Tống Ngải (6)
Chương 183: Ngoại truyện 17 – Tống Ngải (7)
Chương 184: Ngoại truyện 18 – Tống Ngải (8)
Chương 185: Ngoại truyện 19 – Tống Ngải (9)
Chương 186: Ngoại truyện 20 – Chào em, Trần Miên (1)
Chương 187: Ngoại truyện 21 – Chào em, Trần Miên (2)
Chương 188: Ngoại truyện 22 – Chào em, Trần Miên (3)
Chương 189: Ngoại truyện 23 – Chào em, Trần Miên (4)
Chương 190: Ngoại truyện 24 – Chào em, Trần Miên (5)
Chương 191: Ngoại truyện 25 – Chào em, Trần Miên (6)
Chương 192: Ngoại truyện 26 – Chào em, Trần Miên (7)
Chương 193: Ngoại truyện 27 – Chào em, Trần Miên (8)
Chương 194: Ngoại truyện 28 – Chạy về phía ánh sáng - HOÀN TOÀN VĂN

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hòn Đảo Ngủ Say
Chương 8:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...