Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hòn Đảo Ngủ Say – Chương 75

Hòn Đảo Ngủ Say

Tác giả: Bạch Nhật Phi Nha
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoại trừ nói chuyện ra, hôn môi cũng giống như một hình thức kết nối khác vậy.

Bao nhiêu công sức lạnh lùng thường ngày của Trần Miên đều như phá vỡ hoàn toàn, mặt nhuốm từng tầng đỏ ửng còn quyến rũ hơn cả ánh nắng chiều.

Mỗi lần vào thời khắc như này, cô đều không nhịn được mà muốn nắm lấy cái gì đó để phân tán khoái cảm đang xâm nhập vào trong cơ thể.

Quần không thuận tiện bằng váy, lúc cởi ra cũng hơi tốn sức, cộng thêm Trần Miên cũng không phối hợp nên khiến Thẩm Vực khó tránh được cảm giác có chút buồn bực, cắn lấy cổ cô rồi hỏi: "Mặc quần làm gì?"

Trần Miên bị cắn có hơi đau, cau mày trả lời anh: "Không phải cậu cũng mặc quần đó sao?"

"Nhất thiết phải chọt lại tôi một câu như vậy mới được đúng không? Vậy mỗi khi tôi chủ động tìm cậu làm, cậu cũng có thể chủ động tìm tôi một lần?" Thẩm Vực nhẹ nhàng chặn lời lại khiến Trần Miên an tâm một lúc, sau đó bèn giơ chân lên đá anh.

Không có lấy một câu dễ nghe, một khi ở trên giường thì sự vô liêm sỉ của Thẩm Vực như thể không có điểm giới hạn cuối.

Âm thanh của khí lạnh thổi ra từ phía điều hòa bị bao trùm bởi tiếng nhạc, nhiệt độ trong phòng cứ ngày một tăng lên từng chút.

Cứ thế mà nằm rồi cởi ra cũng không tiện, Thẩm Vực bế thẳng người kia lên, vẫn dùng tư thế cũ mà để cô ngồi trên chân của mình. Lúc này mới phát hiện sở dĩ không cởi được là vì Trần Miên vẫn còn đang buộc sợi dây rút thành hình cái nơ b//ư//ớ//m xinh xắn.

Mà động tác duỗi tay rút nút buộc đó của Thẩm Vực lại cứ như tự tay bóc dỡ món quà thuộc về mình.

Trần Miên nhắm chặt hai mắt, duỗi tay đẩy vai của người kia: "Ra ngoài."

Khó chịu chết được.

Không thở nổi, mỗi lần hít thở thì đều cảm nhận bầu không khí đặc sệt.

Cô gục đầu chắn ở trên vai của Thẩm Vực, dụi dụi vào trong lồng ngực của anh, là đang không cho phép người kia có thể thoải mái cởi quần áo ra được.

Giọng điệu buồn bực giống như sau khi mở nắp lò hơi thì hơi nóng sẽ hừng hực bay lên, cứ thế mà rơi vào chỗ bả vai gáy của Thẩm Vực.

"Đừng ở chỗ này, ra ngoài."

"Ngoan chút nào, đừng lộn xộn."

Thẩm Vực vốn dĩ không nghe cô đang nói gì, ngoài miệng thì lên tiếng dỗ dành nhưng động tác cũng không có dừng lại.

Tất cả hành động giãy dụa của Trần Miên giống như thuốc kích dục, men theo tiếng nhạc với nhịp điệu tăng dần mà chút lý trí cuối cùng cũng đều bị thiêu đốt sạch.

Người bị đè dưới thân cũng không cho cơ hội phản kháng, trực tiếp cởi quần của cô ra, kéo hai tay của cô đặt lên trên đỉnh đầu rồi đè lại bằng một tay khóa động tác lại.

Nhìn đôi mắt hạnh nhân trong trẻo kia của Trần Miên do ấn đường khẽ chau lại mà trợn tròn lên, cứ như con thỏ đang hốt hoảng vì bị rơi vào bẫy.

Cô không nhịn được mà thở dốc.

Còn Thẩm Vực lại bắt đầu nói vài chuyện khác với cô: "Tháng tư sắp qua rồi, sắp sửa tới tháng năm."

Một bên mặt của Trần Miên lúc này đang đè trên thảm lông, cọ đến chóp mũi cảm thấy ngứa ngáy muốn hắt xì, ấy nhưng lại bị ngón tay tiến vào trong bên dưới của Thẩm Vực mà trở thành một tiếng r//ê//n tỉ, cứ như là đáp lại lời của anh, một chữ ưm đấy ngâm rất dài.

Thẩm Vực bật cười, nửa đầu ngón tay sau khi thăm dò vào bên trong lại cảm giác sự căng mịn, một màn ẩm ướt.

Đối lại là lúc xưa thì anh sẽ trêu một câu sao lại ướt vậy hả Trần Miên, nhưng hôm nay thì không, anh chỉ nói tiếp chủ đề vừa nãy với cô: "Sắp tới sinh nhật tôi rồi, Trần Miên, nhớ chuẩn bị quà cho tôi đó."

Trần Miên không tiếp xúc qua nhiều nam sinh, nhưng cũng biết kiểu người thản nhiên tìm người khác để vòi quà sinh nhật như Thẩm Vực có khi cũng không có mấy người.

Có biết xấu hổ không, năm chữ này còn chưa thể nói ra thì đã bị ngón tay của Thẩm Vực kích thích đến vỡ vụn rồi.

Viền mắt cô đều nóng, nước mắt sinh lý rơi xuống lại bị người kia hôn lên.

Thẩm Vực vẫn không ngừng lại, rút ngón tay ra ngoài, cự vật căng cứng ngập tràn dục vọng cũng cứ chắn ở chỗ đó chưa có tiến vào.

Ở giữa ranh giới ẩm ướt sánh nước mà khẽ cọ, thi thoảng đút vào một chút rồi lại rút ra, dán môi hôn lên hàng nước mắt của cô, đề cử chủ ý cho người kia: "Đừng tặng quà quá đơn giản có biết không, dùng tấm lòng một chút. Không cần tặng giày hay đồng hồ đeo tay gì cả. Gu thẩm mỹ của hai chúng ta không giống nhau, có tặng tôi cũng không nhất định sẽ dùng tới. Thuốc lá tôi cũng không thể nào hút được, bật lửa cũng không cần nghĩ tới."

Vẫn không ngừng.

Luôn miệng nhắc tới mức làm Trần Miên có hơi phiền, lại bị hành động cọ cọ đắc ý của người kia mà nhấc chân quấn lấy eo của anh: "Có thể đừng... Đừng nói mấy chuyện đó vào lúc này được không?"

"Dù sao thì cũng phải nhắc trước cậu vài câu, nếu như tới lúc đó không có tặng làm tôi tức lên thì làm sao bây giờ?"

Thẩm Vực cứ cà rỡn như thế, nhắc nhở người khác chuẩn bị trước tinh thần: "Sinh nhật mười tám tuổi, có biết là quan trọng nhường nào không?"

Trần Miên không mấy hứng thú muốn hiểu cho lắm.

Cô ở cùng với Thẩm Vực hai năm, trong hai năm này mỗi lần tới sinh nhật Thẩm Vực đều tổ chức rầm rộ.

Bạn bè của anh vốn rất nhiều, đám bạn xã giao ngoài kia tới chúc mừng sinh nhật cho anh. Chỉ cần nhìn từ trong ảnh cũng có thể thấy được bầu không khí trụy lạc xa hoa. Đám người vây xung quanh người kia đều nằm ngay vị trí chính giữa ống kính, tấm nào thoạt nhìn cũng đều hời hợt không chút quan tâm.

Phía dưới phần bình luận dù quen hay không quen cũng đều đang chúc mừng sinh nhật cho anh.

Ngày 20 tháng 5 vốn dĩ có phát âm mang một ngụ ý đặc biệt, mà Thẩm Vực lại cứ là sinh đúng ngay ngày này, cho nên những lời chúc sinh nhật gửi tới đều giống như là một kiểu tỏ tình.

Trần Miên chưa từng đi theo, nhưng trong hai năm đó sau khi tàn cuộc sinh nhật thì Thẩm Vực đều sẽ tìm tới cô.

Anh sẽ đứng chỗ cái cây dưới lầu khu chung cư, gọi cô xuống lầu, không xuống thì sẽ gọi đến cháy máy. Mãi cho tới khi cô ra ngoài thì mới lấy cái bật lửa từ trong túi ra, còn dạy cô rồi nói với cô rằng lại đây, nói chúc Thẩm Vực sinh nhật vui vẻ.

Ngày 20 tháng 5 năm nay, Thẩm Vực đã trưởng thành rồi, không cần nghĩ cũng biết sẽ còn khoa trương hơn so với cả năm trước.

Nhưng làm gì có ai vào lúc đang làm tình mà vòi quà sinh nhật với đối phương đâu.

Trần Miên cắn môi, ngó lơ người kia.

Bên dưới cơ thể lại bị anh chầm chậm tiến vào, bài hát vừa đúng lúc đang phát tới đoạn cao trào.

Đã không ai biết được đây là bài thứ mấy rồi.

Có thể là phát được một nửa của sáu bài rồi, nhưng cũng có thể là vừa mới hát xong hai bài thôi.

Không ai để ý cả.

"Không, không biết... Ai mà biết... Nên tặng cậu cái gì... A... Hmm, Thẩm Vực... Nhẹ, nhẹ chút đi..."

Cả người cô căng thẳng, xung quanh chỉ nghe thấy tiếng nước cùng hơi thở ám muội ngập tràn trong căn phòng, gợi dục đến mức lỗ tai đều phát nóng.

"Không biết tặng tôi thứ gì thì cứ tới chỗ này, dang hai chân ra cũng coi như là quà tặng rồi."

"Cậu thật... Thật phiền phức..."

"Lại phiền à? Chữ phiền này của cậu có ý nghĩa đặc biệt gì khác nhỉ? Một bên nói phiền một bên thì cắn chặt tôi như này là có ý gì? Thích? Hửm? Thả lỏng một chút đi Trần Miên, cắn tôi đau rồi, không kết thúc được thì sáng mai phải cúp tiết luôn đó?"

"Cậu câm, câm miệng lại đi." Không có một câu nào dễ nghe, Trần Miên đỏ mặt mắng anh.

Ở trên giường Thẩm Vực không cần liêm sỉ, bị mắng lại còn cười nói: "Không cầm được, chi bằng cậu hôn tôi đi."

Nói tới đây lại đ//â//m sâu vào một lần, cú thúc lần này cắm có hơi sâu, dùng sức rất mãnh liệt, âm thanh tình thú kịch liệt giống như vỗ trống, lấy bài hát làm nhạc nền, tiếng bạch bạch kết hợp cùng giọng điệu r//ê//n rỉ hòa lại thành một kiểu hợp tấu.

"... Ưm... Đừng, đừng sâu như vậy mà, nhẹ một chút đi..."

Nhưng âm thành của Trần Miên lại giống như thuốc kích dục Thẩm Vực.

Màn hình chiếu tự động phát một loạt hình ảnh.

Ánh sao giăng đầy màn hình, hình ảnh pháo hoa ngừng lại ở thời điểm rực rỡ nhất.

Giai điệu phát tới chỗ ám muội nhất.

Bọn họ ở trên ghế sofa triền miên không dứt, đồng phục học sinh và áo ngủ cũng rơi trên mặt đất, màn hình di động sáng lên như được chiếu thêm đèn led hòa cùng với ánh sáng của màn hình, chiếu sáng cảnh tượng phóng đãng đang ngập tràn cả căn phòng này.

Khung thông báo hiển thị ngoài màn hình tràn ngập tin nhắn của Du Hoài gửi tới.

[Cậu với Trần Miên có chuyện gì thế? 'Simp* được rồi hả?]

(*) simp: từ lóng trên mạng diễn tả một người thể hiện sự si mê hoặc quan tâm quá mức đối với người khác, đôi khi đi xa đến mức muốn theo đuổi một mối quan hệ thân mật.

[Tình hình sao rồi? Người đâu?]

[Móa, Kiều Chi Vãn tới hỏi tôi cậu với Trần Miên có quan hệ gì.]

[Trần Nhân lấy điện thoại của tôi cãi nhau một trận với người ta, có thể nào thôi đi không hả bạn hiền, sao cậu gây sự nhưng tôi lại gặp xui xẻo vậy?]

[Mẹ kiếp, chẳng lẽ cậu đang làm tình sao hả]

Trôi qua 40 phút vẫn không có hồi âm.

Du Hoài lại gửi một tin nhắn tới: [Vẫn chưa xong hả?]

Vừa mới gửi đi đã nhảy ra một dấu chấm than đỏ tươi, bên dưới là một thông báo.

[Đã gửi tin, nhưng bị đối phương từ chối nhận]

Du Hoài: "?"

[Thẩm Vực mở khóa kiểm chứng bạn bè, bạn vẫn chưa phải là bạn bè của người này...]

Đậu móa.

Du Hoài chửi thề.

Thẩm Vực block anh ta rồi.

Đồ chó.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162:
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166: Hoàn chính văn
Chương 167: Ngoại truyện 1 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 168: Ngoại truyện 2 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 169: Ngoại truyện 3 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 170: Ngoại truyện 4 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 171: Ngoại truyện 5 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 172: Ngoại truyện 6 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 173: Ngoại truyện 7 – Thẩm Vực (1)
Chương 174: Ngoại truyện 8 – Thẩm Vực (2)
Chương 175: Ngoại truyện 9 – Thẩm Vực (3)
Chương 176: Ngoại truyện 10 – Sau khi kết hôn
Chương 177: Ngoại truyện 11 – Tống Ngải (1)
Chương 178: Ngoại truyện 12 – Tống Ngải (2)
Chương 179: Ngoại truyện 13 – Tống Ngải (3)
Chương 180: Ngoại truyện 14 – Tống Ngải (4)
Chương 181: Ngoại truyện 15 – Tống Ngải (5) (H -Pass: 6868)
Chương 182: Ngoại truyện 16 – Tống Ngải (6)
Chương 183: Ngoại truyện 17 – Tống Ngải (7)
Chương 184: Ngoại truyện 18 – Tống Ngải (8)
Chương 185: Ngoại truyện 19 – Tống Ngải (9)
Chương 186: Ngoại truyện 20 – Chào em, Trần Miên (1)
Chương 187: Ngoại truyện 21 – Chào em, Trần Miên (2)
Chương 188: Ngoại truyện 22 – Chào em, Trần Miên (3)
Chương 189: Ngoại truyện 23 – Chào em, Trần Miên (4)
Chương 190: Ngoại truyện 24 – Chào em, Trần Miên (5)
Chương 191: Ngoại truyện 25 – Chào em, Trần Miên (6)
Chương 192: Ngoại truyện 26 – Chào em, Trần Miên (7)
Chương 193: Ngoại truyện 27 – Chào em, Trần Miên (8)
Chương 194: Ngoại truyện 28 – Chạy về phía ánh sáng - HOÀN TOÀN VĂN

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hòn Đảo Ngủ Say
Chương 75:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...